Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009

Những giấc mơ phiêu lãng


Chúng tôi rời Huế để đến Quảng Bình buổi trưa .
Con đường dài , thấm mệt . Tôi ngồi nhìn qua khung cửa kính xe , những thị trấn , phố thị buồn buồn, uể oải lướt qua . Thỉnh thoảng có cơn mưa nhỏ , rồi lại tạnh , mưa ,rồi lại tạnh .Xe chạy qua những địa danh thật quen như một nhắc nhớ rồi lại lãng quên ngay.


Chúng tôi ghé Thánh địa La Vang , ngôi nhà thờ xưa còn nguyên dấu tích thời lửa đạn ,đẹp hoang tàn .Đức Mẹ La Vang hiền lành nhìn buổi trưa nắng tràn lên khắp khu thánh địa .Đây là ngày nắng mưa dở chứng nhất trong chuyến đi . Lên xe , chúng tôi tiếp tục đến Thành cổ Quảng Trị , tôi không ấn tượng lắm khu di tích này nên chỉ ngồi trò chuyện với vài người bạn ngoài cổng thành .



Xe đi qua dòng Bến Hải hiền lành chẳng có vẻ gì là một con sông đã từng là chứng nhân của một sự chia cắt dai dẳng , chiếc cầu Hiền Lương như tư lự dưới buổi chiều tàn . Bất chợt, tôi thấy buổi chiều đọng lại trong cái nắng hiu hắt cuối trời loang xuống dòng sông cái thứ ánh sáng như dát bạc , tôi đưa máy chộp lấy buổi chiều qua tấm kính xe , buổi chiều đẹp đến nao lòng . Chỉ tiếc tay nghề mình quá non , chiếc máy lại không chuẩn nên buổi chiều trong ảnh chưa thực là cái buổi chiều tuyệt đẹp đã lướt qua chuyến đi của tôi .


Cầu Hiền Lương bên dòng Bến Hải lịch sử



Bất chợt ... chiều





Chúng tôi đến thành phố Quảng Bình buổi chiều . Khách sạn chúng tôi ở cạnh dòng sông Nhật Lệ . Tôi không tưởng tượng nổi thành phố lại vắng đến thế …cứ như câu hát : “một hôm bước qua thành phố lạ …thành phố đã đi ngủ trưa” nhưng chúng tôi đang ở Quảng Bình buổi chiều …Quảng Bình buồn hơn một buổi chiều tàn . Khách sạn chúng tôi ở là Khách sạn Cosevco Nhật Lệ _ một khách sạn 3 sao hẳn hoi mà chất lượng phục vụ tệ không tưởng được _ Thôi thì coi như một trạm dừng chân để trưa mai chúng tôi trở lại Huế trước khi về Đà Nẵng đáp máy bay về Saigon .


Quảng Bình đêm

Dòng sông Nhật Lệ buổi tối thật êm ả ,tôi yêu ngọn đèn nhỏ được cắm trên một cái lưới đánh cá mà người dân ở đây gọi là cái rớ . Đêm xuống dần , ngọn đèn nhỏ càng cô độc hơn giữa mênh mông sóng nước . Dọc bờ sông có những ngọn đèn vàng làm những chiếc lá đỏ quạch ngộ nghĩnh , ánh trăng non lấp ló như đùa . Chúng tôi đến thăm tượng mẹ Suốt …bức tượng chừng như cũng mang vẻ chịu dựng buồn buồn như thành phố Quảng Bình về đêm . Buổi sáng hôm sau ,tôi dậy sớm, nhìn bình minh trên sông Nhật Lệ đẹp đến chao lòng .

Ngọn đèn cô đơn trên sông Nhật Lệ


Bình minh trên sông




Chúng tôi đến Phong Nha ngay buổi sáng hôm ấy .Phong Nha đẹp tuyệt vời .Hai bên bờ sông Son cỏ cây xanh biêng biếc , những làng xóm bé tí xa xa ,Những ngọn núi sừng sững càng làm những ngôi nhà bé tẹo một cách tội nghiệp. Một ngôi giáo đường vàng lẩn khuất trong những lùm cây xanh bỗng làm tôi thích thú, tôi đưa máy bấm zoom và chộp lấy cái thứ vàng như tơ của màu vôi chen giữa màu xanh của lá .



Non xanh nước biếc


Ngôi giáo đường vàng


Trời tối om om khi thuyền dần trôi vào động qua cái cửa nhỏ , có cảm giác ta đang đi vào địa ngục .Chỉ khi từ trên những vách đá xuất hiện những ngọn đèn nhiều màu mới nhìn thấy mờ mờ mặt nhau . Một khung cảnh kì bí , những khối thạch nhũ nhiều hình thù kì quái đến bỗng dưng tôi thấy mình nhỏ bé và có cảm giác sờ sợ lạ kì , chúng tôi rời động khi đủ thấm mệt .



Trong động Phong Nha



Chúng tôi từ giã Quảng Bình … thành phố đang ngủ trưa , chỉ có cái nắng miền Trung rát bỏng chấp chới ngoài khung cửa kính ô tô.Chuyến bay từ Đà Nẵng về Saigon trễ hơn dự kiến 15 phút , khoảng 19 giờ mới cất cánh


Tôi ngồi nhìn qua cửa kính máy bay .Vài cụm mây trôi chậm tiễn đưa chiều .Trời tối dần , phía dưới là vùng nước biển lốm đốm những ánh đèn vàng của những con tàu, từ xa nhìn như một bầu trời lấp lánh sao ở là là phía dưới , là những phố thị loang loáng những con đường uốn lượn bởi ánh đèn của trăm ngàn thứ xe đang chuyển động . Saigon thân thuộc hiện ra trong trẻo trời đêm . Tôi rơi vào trạng thái mê mê suốt chặng đường xe chở từ sân bay Tân Sơn Nhất về nhà .


Chuyến đi kết thúc . ….Những chuyến đi mênh mang nắng , gió và thơm ngát những giấc mơ . Tôi lại bắt đầu một giấc mơ phiêu lãng khác ...

Photo by Gioheomay