Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008

Ai chắc không dại khờ ....!


Ngày nhỏ không hiểu sao bố mẹ tôi lại hay gởi tôi vào học ở các trường dòng mặc dầu gia đình tôi không theo đạo Ki-Tô .

Hồi mới đi học , khi còn là một con bé hiền lành , nhút nhát tôi đã được gởi vào một ngôi trường của các nữ tu . Cho đến bây giờ hình ảnh các bà soeur mặc áo màu trắng với cái mũ cong cong một cách kì lạ trên đầu vẫn làm tôi nhớ lại cái cảm giác sợ sệt khi được bố tôi dẫn vào ngôi giáo đường rất lớn và rất đẹp nằm giữa trung tâm thành phố Biên Hòa – nhà thờ Thánh Tâm –
Bố nắm tay dắt tôi qua những dãy hành lang dài ,cái im lặng của ngôi giáo đường buổi sáng làm con bé vốn nhạy cảm từ bé như tôi trở nên nín lặng , chỉ rụt rè nhìn quanh quất , tay níu chặt tay bố . Bố tôi nói chuyện với Soeur Nhất – người phụ trách các lớp học ở đây - Soeur cao lớn , nghiêm nghị , đôi mắt nhìn xoáy vào người đối diện sau cặp kính trắng trễ xuống tận sóng mũi .Trao đổi với bố tôi xong , soeur nắm tay dắt tôi đi , tôi nén khóc , cứ ngoái lại nhìn bố còn đứng tần ngần nhìn theo tôi .


Lớp học là một khoảng sân lớn trong khuôn viên nhà thờ , tôi nhìn thấy một cái bảng màu xanh chi chít chữ , dưới đất là những đứa trẻ trạc tuổi tôi , ngồi xếp bằng dưới đất , mặt ngước lên tấm bảng , há những cái miệng nhỏ xinh đánh vần theo một soeur khác vẻ mặt cũng nghiêm trang không kém , cái roi mây cứ lăm lăm trên tay , đứa nào ngủ gục hay không tập trung thì lập tức cái roi không ngại ngần nhắc nhở .
Tôi nhớ ngày ấy phương pháp dạy học rất đơn giản , soeur đọc trước , chúng tôi đọc sau , tiếng đánh vần vang khắp không gian vắng lặng , dội lại cái bồn chồn , sợ sệt của tuổi thơ chúng tôi một cách đều đều , buồn buôn ...vì thế rất dễ buồn ngủ và không ngày nào không có đứa ăn roi mây . Các soeur dữ và nghiêm khủng khiếp , ít khi nào thấy nơi các soeur một nụ cười , một lời quát mắng , chỉ có những đôi mắt nhìn lạnh lùng và tiếng rít của cái roi mây .


Tuổi thơ tôi ngập tràn ấn tượng của những buổi sáng , ngồi sau lưng chiếc xe đạp của bố , lòng hoang mang lo sợ thầm mong con đường cứ dài mãi dài mãi , không hiểu sao khi ấy tôi không nói với bố mẹ sự sợ sệt lo lắng của mình . Rất may , thời gian học với các soeur không lâu vì bố tôi chuyển đơn vị nên gia đình tôi cũng chuyển đi nơi khác . Những năm sau đó , khi đã học lên các lớp lớn hơn, có dịp về qua cái cổng khép kín của nhà thờ , tôi vẫn thấy sợ cứ nắm chặt bàn tay mẹ. Và nhiều năm sau đó nữa khi có việc phải ghé qua Sở GD tỉnh Đồng Nai , tôi đã dừng lại trước cổng ngôi giáo đường một lúc … nhớ con bé ngày nào và nhớ cả hình ảnh những bà soeur áo trắng .




Năm học cấp hai ở Saigon do nhà chuyển từ Tam Hiệp lên trễ nên tôi không kịp thi vào trường công lập và phải học qua nhiều trường tư thục của thành phố , năm lớp Đệ Tứ ( lớp chín bây giờ ) mẹ lại gởi tôi học ở Phước An ngôi trường do các cha quản lý nằm ngay trong khuôn viên nhà thờ Thị Nghè ( bây giờ hình như là trường Tiểu học Phù Đổng)


Thường thì học sinh ở đây đều có đạo và tuần nào cũng có 1 tiết học Giáo lý . Tôi là một trong số rất ít những học sinh ngoại đạo mà được các cha thương bởi tôi học giáo lý cũng giỏi không thua các học sinh có đạo . Tôi nhớ hồi ấy có một tờ báo của cộng đồng người Thiên Chúa giáo tên là báo Thẳng Tiến do cha Thăm – Hiệu trưởng trường tôi – làm chủ nhiệm . Phòng cha có nhiều sách báo khủng khiếp , tôi thường được cha cho vào phòng đọc sách của cha để đọc những cuốn sách mang nhiều tư tưởng , câu chuyện về tôn giáo , tôi rất mê đọc , tôi càng thích đọc , cha càng khuyến khích , cha còn cho tôi mượn về nhà đến nỗi bạn bè tôi ganh tỵ . Thỉnh thoảng chúng tôi còn được vào nhà thờ nghe cha giảng đạo , nhìn đám bạn lên rước lễ nhận bánh thánh từ đôi tay cha đưa cao lấp loáng chiếc ly bạc , tôi cứ tự hỏi cái bánh thánh thật sự có mùi vị như thế nào nhỉ ?…


Đêm giáng sinh năm nào tôi cũng đi dự bữa tiệc đêm từ nhà những người bạn thân sau khi dự lễ từ nhà thờ Mac-ti-no và dạo quanh khu nhà thờ Đức Bà … Đêm an lành , đêm lấp loáng niềm vui . Những đêm giáng sinh ngày ấy là những đêm giáng sinh tràn đầy niềm hạnh phúc trong veo…

Tôi không hiểu ngày ấy tôi có yêu Chúa như các bạn tôi không nhưng tôi biết tôi yêu lắm cái gác chuông cao – nơi bầy chim sẻ thường bay về ríu rít mà từ một chỗ ngồi tôi đã bắt gặp khi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa lớp.

Tôi cũng không hiểu tại sao ngày ấy ông thi sĩ nổi tiếng Nguyễn Tất Nhiên lại thấy người yêu mình “hiền như ma-soeur” trong khi với tôi ấn tượng về các bà soeur là ấn tượng về sự lạnh lùng và dữ ơi là dữ …!

Tôi cũng không hiểu ngày ấy tại sao người bạn trai học cùng lớp lại gởi tặng tôi một tấm thiệp thật xinh trong đó chỉ có câu thơ : “…Trước ngày lên ngôi Chúa , ai chắc không dại khờ ..” kèm theo là một cái hộp diêm bé tí cũng xinh không kém vào đúng ngày Giáng sinh , thiệp thì tôi hiểu còn diêm …hỏi mãi nó cũng chẳng nói ..cái thằng thiệt là !!! Chừ nó trôi dạt nơi nào và câu hỏi thì vẫn còn ở đó .


Ôi! có đúng là trước ngày lên ngôi Chúa … ai chắc không dại khờ không nhỉ ???