Ngày nhỏ không hiểu sao bố mẹ tôi lại hay gởi tôi vào học ở các trường dòng mặc dầu gia đình tôi không theo đạo Ki-Tô .
Hồi mới đi học , khi còn là một con bé hiền lành , nhút nhát tôi đã được gởi vào một ngôi trường của các nữ tu . Cho đến bây giờ hình ảnh các bà soeur mặc áo màu trắng với cái mũ cong cong một cách kì lạ trên đầu vẫn làm tôi nhớ lại cái cảm giác sợ sệt khi được bố tôi dẫn vào ngôi giáo đường rất lớn và rất đẹp nằm giữa trung tâm thành phố Biên Hòa – nhà thờ Thánh Tâm –
Bố nắm tay dắt tôi qua những dãy hành lang dài ,cái im lặng của ngôi giáo đường buổi sáng làm con bé vốn nhạy cảm từ bé như tôi trở nên nín lặng , chỉ rụt rè nhìn quanh quất , tay níu chặt tay bố . Bố tôi nói chuyện với Soeur Nhất – người phụ trách các lớp học ở đây - Soeur cao lớn , nghiêm nghị , đôi mắt nhìn xoáy vào người đối diện sau cặp kính trắng trễ xuống tận sóng mũi .Trao đổi với bố tôi xong , soeur nắm tay dắt tôi đi , tôi nén khóc , cứ ngoái lại nhìn bố còn đứng tần ngần nhìn theo tôi .
Lớp học là một khoảng sân lớn trong khuôn viên nhà thờ , tôi nhìn thấy một cái bảng màu xanh chi chít chữ , dưới đất là những đứa trẻ trạc tuổi tôi , ngồi xếp bằng dưới đất , mặt ngước lên tấm bảng , há những cái miệng nhỏ xinh đánh vần theo một soeur khác vẻ mặt cũng nghiêm trang không kém , cái roi mây cứ lăm lăm trên tay , đứa nào ngủ gục hay không tập trung thì lập tức cái roi không ngại ngần nhắc nhở .
Tôi nhớ ngày ấy phương pháp dạy học rất đơn giản , soeur đọc trước , chúng tôi đọc sau , tiếng đánh vần vang khắp không gian vắng lặng , dội lại cái bồn chồn , sợ sệt của tuổi thơ chúng tôi một cách đều đều , buồn buôn ...vì thế rất dễ buồn ngủ và không ngày nào không có đứa ăn roi mây . Các soeur dữ và nghiêm khủng khiếp , ít khi nào thấy nơi các soeur một nụ cười , một lời quát mắng , chỉ có những đôi mắt nhìn lạnh lùng và tiếng rít của cái roi mây .
Tuổi thơ tôi ngập tràn ấn tượng của những buổi sáng , ngồi sau lưng chiếc xe đạp của bố , lòng hoang mang lo sợ thầm mong con đường cứ dài mãi dài mãi , không hiểu sao khi ấy tôi không nói với bố mẹ sự sợ sệt lo lắng của mình . Rất may , thời gian học với các soeur không lâu vì bố tôi chuyển đơn vị nên gia đình tôi cũng chuyển đi nơi khác . Những năm sau đó , khi đã học lên các lớp lớn hơn, có dịp về qua cái cổng khép kín của nhà thờ , tôi vẫn thấy sợ cứ nắm chặt bàn tay mẹ. Và nhiều năm sau đó nữa khi có việc phải ghé qua Sở GD tỉnh Đồng Nai , tôi đã dừng lại trước cổng ngôi giáo đường một lúc … nhớ con bé ngày nào và nhớ cả hình ảnh những bà soeur áo trắng .
Năm học cấp hai ở Saigon do nhà chuyển từ Tam Hiệp lên trễ nên tôi không kịp thi vào trường công lập và phải học qua nhiều trường tư thục của thành phố , năm lớp Đệ Tứ ( lớp chín bây giờ ) mẹ lại gởi tôi học ở Phước An ngôi trường do các cha quản lý nằm ngay trong khuôn viên nhà thờ Thị Nghè ( bây giờ hình như là trường Tiểu học Phù Đổng)
Thường thì học sinh ở đây đều có đạo và tuần nào cũng có 1 tiết học Giáo lý . Tôi là một trong số rất ít những học sinh ngoại đạo mà được các cha thương bởi tôi học giáo lý cũng giỏi không thua các học sinh có đạo . Tôi nhớ hồi ấy có một tờ báo của cộng đồng người Thiên Chúa giáo tên là báo Thẳng Tiến do cha Thăm – Hiệu trưởng trường tôi – làm chủ nhiệm . Phòng cha có nhiều sách báo khủng khiếp , tôi thường được cha cho vào phòng đọc sách của cha để đọc những cuốn sách mang nhiều tư tưởng , câu chuyện về tôn giáo , tôi rất mê đọc , tôi càng thích đọc , cha càng khuyến khích , cha còn cho tôi mượn về nhà đến nỗi bạn bè tôi ganh tỵ . Thỉnh thoảng chúng tôi còn được vào nhà thờ nghe cha giảng đạo , nhìn đám bạn lên rước lễ nhận bánh thánh từ đôi tay cha đưa cao lấp loáng chiếc ly bạc , tôi cứ tự hỏi cái bánh thánh thật sự có mùi vị như thế nào nhỉ ?…
Đêm giáng sinh năm nào tôi cũng đi dự bữa tiệc đêm từ nhà những người bạn thân sau khi dự lễ từ nhà thờ Mac-ti-no và dạo quanh khu nhà thờ Đức Bà … Đêm an lành , đêm lấp loáng niềm vui . Những đêm giáng sinh ngày ấy là những đêm giáng sinh tràn đầy niềm hạnh phúc trong veo…
Tôi không hiểu ngày ấy tôi có yêu Chúa như các bạn tôi không nhưng tôi biết tôi yêu lắm cái gác chuông cao – nơi bầy chim sẻ thường bay về ríu rít mà từ một chỗ ngồi tôi đã bắt gặp khi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa lớp.
Tôi cũng không hiểu tại sao ngày ấy ông thi sĩ nổi tiếng Nguyễn Tất Nhiên lại thấy người yêu mình “hiền như ma-soeur” trong khi với tôi ấn tượng về các bà soeur là ấn tượng về sự lạnh lùng và dữ ơi là dữ …!
Tôi cũng không hiểu ngày ấy tại sao người bạn trai học cùng lớp lại gởi tặng tôi một tấm thiệp thật xinh trong đó chỉ có câu thơ : “…Trước ngày lên ngôi Chúa , ai chắc không dại khờ ..” kèm theo là một cái hộp diêm bé tí cũng xinh không kém vào đúng ngày Giáng sinh , thiệp thì tôi hiểu còn diêm …hỏi mãi nó cũng chẳng nói ..cái thằng thiệt là !!! Chừ nó trôi dạt nơi nào và câu hỏi thì vẫn còn ở đó .
Ôi! có đúng là trước ngày lên ngôi Chúa … ai chắc không dại khờ không nhỉ ???
Lê Uy… Offline
Trả lờiXóaHi hi, em chắc thế !“…Trước ngày lên ngôi Chúa , ai chắc không dại khờ ..”...
Sunday December 21, 2008 - 04:05am (EST) Remove Comment
MAP M Offline
Trả lờiXóaCái bao diêm ? chắc ý anh bạn ấy muốn nói :
Và tôi cũng như Chúa
là đàn ông dại khờ
Mượn tay em đốt lửa
Thiêu rụi trái tim mơ ...
thiêu rụi chút tình thơ ...
Chắc vậy ! Em hok có kinh nghiệm nhiều lắm .Nhưng mấy ông bạn nhậu của em cứ giận vợ là đòi đốt nhà ! Hic !
Sunday December 21, 2008 - 04:12pm (ICT) Remove Comment
Remil Offline
Trả lờiXóaEm vừa down bài Hai năm tình lận đận về, đang so sánh giữa Vũ Khanh và Sĩ Phú ai hát hay hơn.
Hồi xưa... và cả bây giờ em vẫn thường tự hỏi "Trước ngày lên ngôi Chúa, ai chắc không dại khờ..."
Nhưng dạo này em đọc Da Vinci Code, Hiệp sĩ của Chúa, em thấy hình tượng Chúa được dựng lại trong đó thật hơn, và Người hơn chị ạ.
Sunday December 21, 2008 - 04:28pm (ICT) Remove Comment
caong… Offline
Trả lờiXóaEm thích nghe Sĩ Phú, vì lần đầu là em nghe Sĩ Phú hát bài này. Sau bạn em tặng 1 cassette Vũ Khanh, nghe vũ Khanh hát cũng thích,Trần Thái Hòa hát cũng hay, nhưng nếu post thì chắc em sẽ post bài Sĩ Phú hát. Em thích đọc thơ tình của Đinh Hùng, Nguyên Sa, Nguyễn Tất Nhiên, Phạm Thiên Thư...., em hay lỏn mọn kì cục vậy nên em chỉ khoái mấy bà chị thôi,người cùng lứa với em hay nói em bị tửng. Tội nghiệp em ghê. Hic....
Sunday December 21, 2008 - 04:51pm (ICT) Remove Comment
MAP M Offline
Trả lờiXóaGió ơi , một bao diêm à ? Em đóan là anh bạn đó muốn nói :
Và tôi cũng như Chúa
Là đàn ông dại khờ
Suốt đời mong muội hỏa
Em đốt tình tro than
Hông biết phải hông , để khi nào em gặp anh Giaogia,Khoi, Remil ...em hỏi dùm chị nhé . Hạ Dung !
Vì em đi nhậu với mấy anh , cứ thấy giận phụ nữ là đòi đốt nhà à !
Sunday December 21, 2008 - 05:19pm (ICT) Remove Comment
gió h… Offline IM
Trả lờiXóa@ MM : MM làm chị nghĩ đến một câu trả lời mà hổng biết có phải ngày xưa "thằng bạn" chị nó muốn nói không . Như vầy nè : "Ê con nhỏ kia , mày thử đốt hết diêm trong cái hộp này để tìm xem trên trái đất này ... có thằng nào khờ bằng tao không ?" hehe!
Sunday December 21, 2008 - 05:30pm (ICT) Remove Comment
MAP M Offline
Trả lờiXóaÀ , hồi xưa em cũng học trường đạo như chị , học giáo lý cũng giỏi lắm , nhưng ngộ ghê , cha hok bao giờ cho em đến gần Ngài như chị . Có lẽ nhìn em , từ nhỏ , cha đã thấy em có họ hàng với Luxiphe hay Judas òy ! Hic !
Sunday December 21, 2008 - 05:41pm (ICT) Remove Comment
Hoai … Offline IM
Trả lờiXóaWindy ạ, có lẽ nhờ có một tuổi thơ "nghiêm trang học tập" và luôn hướng vào "một thế giới của tri thức với hằng hà sách báo " mà sau này Windy mới trở thành cô giáo TRÍ-TÂM vững vàng ,văn chương bay bổng phải ko? Bài "Hai năm tình lận đận" khi mới ra đời được giới trẻ thích lắm, vì ý tứ rất lạ. Lạ nhất là so sánh em và ma-soeur, một phá cách dữ dội.
Sunday December 21, 2008 - 03:38am (PST) Remove Comment
NgocY… Offline IM
Trả lờiXóaHổng dám Gió nghiêm trang đâu, Gió...dại khờ sớm thế kia thì còn quỷ yêu hơn cả Kh. hồi nhỏ nữa cơ! ( Phen này thì mình bắt chước MM xách dép chạy trước đây ).
Sunday December 21, 2008 - 06:12am (PST) Remove Comment
Ha Offline
Trả lờiXóaLâu rồi chị không nghe 2 năm tình lận đận nhưng hát hay có lẽ là Sĩ Phú.
Gió có những ngày thơ rất chuẩn mực có lẽ vì vậy ảnh hưởng nhiều đến nhân cách sống sau này. Phải nói các soeur và cha có cách giáo dục rất hay. Chị vẫn nhớ cha hiệu trưởng trường chị học, nhớ cha có nhiều cách ví von thật sắc sảo mà mãi nhiều năm sau vẫn còn nhớ. Kỷ niệm xưa, những hình ảnh xưa bao giờ cũng làm lòng ta chùng xuống và rất nhớ…
Sunday December 21, 2008 - 09:17pm (ICT) Remove Comment
gió h… Offline IM
Trả lờiXóa@ Ngọc Yến : Oh , hồi nhỏ Gió dại khờ thiệt đó ...nhưng cái "thằng bạn" của Gió nó còn khờ hơn Gió nữa mới kẹt ...! Khỏi chạy , Gió đuổi đâu có kịp đâu mà chạy !!! hehe
Sunday December 21, 2008 - 09:23pm (ICT) Remove Comment
KimDu… Offline
Trả lờiXóaGió heo may Đầy chất thơ trong đời thường..
Sunday December 21, 2008 - 08:35am (PST) Remove Comment
Chia … Offline IM
Trả lờiXóaCũng như Gió...là một người ngoại Đạo,...nhưng sao vẫn thích câu thơ:"...Trước ngày lên ngôi Chúa, ai chắc không dại khờ,..."
Chưa biết ngôi Chúa là gì,....nhưng, vẫn thèm "dại khờ" trước đó,...
...bây giờ cũng vậy,...nhưng,...
Sunday December 21, 2008 - 03:24pm (PST) Remove Comment
gió h… Offline IM
Trả lờiXóa@ Chia Sẻ : Sao lại "nhưng" nhỉ ? . Có lẽ bọn mình bây giờ có muốn "dại khờ" như cái thời xa lắc ấy cũng không kịp rồi phải không ?
@ Thank all
Monday December 22, 2008 - 11:47am (ICT) Remove Comment
Khói … Offline
Trả lờiXóachắc em sẽ mang tiếng tham lam quá vì bài nào em cũng thích, bài này cũng thích, nhạc tiền chiến em thích rất nhiều, thơ Nguyễn Tất Nhiên hay quá chị nhỉ? em thích nghe Sĩ Phú hát bài này nhất hihi...
à, các bà sơ thì luôn luôn khó chị ạ, nhưng cũng dịu dàng lắm vì có lẽ chị chưa sống lâu ở đấy, sự nghiêm khắc chỉnh chu làm cho mình trở nên rắn rỏi và bài bản hơn cphải không chị?
Monday December 22, 2008 - 01:05pm (ICT) Remove Comment
Phuc … Offline IM
Trả lờiXóaHi Kiện lấn sân à nghe . Người ta dân nhà dòng chính hiệu đây hihi
Monday December 22, 2008 - 02:14pm (IRST) Remove Comment
Lan t… Offline
Trả lờiXóaBản nhạc hay quá chị ơi!
Ngày xưa em cũng có được đưa vào trường đạo học nhưng không như chị vì có các cô giáo dạy chứ các sơ không dạy, mà tụi em cũng sợ các sơ lắm chị à dù chưa đứa nào bị đòn cả.
Câu chuyện tình cảm của người bạn ngày xưa của chị dể thương quá!
Monday December 22, 2008 - 07:43pm (ICT) Remove Comment
Kim T… Offline
Trả lờiXóaGió lúc nào cũng nhẹ nhàng xa xôi...
Cái ảnh mới đẹp quá chị ơi. Để luôn ảnh này đi!
Tuesday December 23, 2008 - 12:37am (ICT) Remove Comment
nguyễ… Offline
Trả lờiXóaKo dại khờ đâu chị ạ...dại thì ko ai bảo : thằng đấy khôn Chúa...Chúa gian manh v.v và v.v
Tuesday December 23, 2008 - 07:01pm (ICT) Remove Comment
THỦY … Offline
Trả lờiXóaChị ơi giống em quá,ngày nhỏ em cũng "bị" học trường dòng chị ơi!Mỗi tối các sơ cũng đưa đến chổ quỳ gối và đọc kinh,đêm nào em cũng vuqà quỳ vừa ngủ,vừa đọc kinh "kính mừng" đấy!Hêhê chị em mình giống nhau quá!
Tuesday December 23, 2008 - 07:13pm (ICT) Remove Comment
ben t Offline
Trả lờiXóaHạn chế nghe nhạc chị gió post , nếu không thì bị trôi dài trong đêm theo lời ca của nó :). Thanh kiu diu .
Tuesday December 23, 2008 - 10:59pm (ICT) Remove Comment
Tạ Mi… Offline IM
Trả lờiXóaĐọc bài này như thấy cả một thời tuổi thơ của chị trước mắt...Bồi hồi! Ngày xưa khi còn bé em cũng rất sợ khi thỉnh thỏang bắt gặp các bà soeur. Một giáng sinh với nhiều kỷ niệm và niềm vui chị nhé!
Wednesday December 24, 2008 - 12:03am (ICT) Remove Comment
KẺ CH… Offline
Trả lờiXóaKẺ CHĂN TRÂU mong được dại khờ nhiều để gần ngôi Chúa!
Wednesday December 24, 2008 - 07:00am (ICT) Remove Comment
Hoatina Offline IM
Trả lờiXóaSao ngày xưa bố mẹ chả gửi mình vào trường dòng nhỉ! Trêu các bà sơ nghiêm nghiêm thế mới thích! :D
Wednesday December 24, 2008 - 09:02pm (ICT) Remove Comment