Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

Em mở cửa lòng mình giông tố...thả tình trôi


Tôi thích đứng trước biển một mình … Đôi khi thèm thét thèm gào với biển …nhưng lại chưa bao giờ . Có lần nghe Aquapham kể về tiếng gào của mình trước biển thế là lòng tôi cứ thét gào đâu đó... một bài thơ .Có thể Em trong này là Tôi, có thể là Aqua hoăc có thể là một ai khác nữa …Điều đó không còn quan trọng vì dù sao …nó cũng là tiếng gào Aqua nhỉ ?

( Bài thơ tặng Aquapham…)


Em đi về phía biển
phía không anh
Nơi con sóng cứ chòng chành quên nhớ
Nơi giọt nắng cuối ngày nghiêng đổ
Nơi tình yêu giấu những tiếng thở dài


Chẳng phải tình đã tàn phai
Cũng chẳng thể nối liền khoảng cách
Nơi em và anh chỉ đôi bờ lau lách
mà nhớ nhung
mà héo hắt
nghìn trùng


Nơi bạt ngàn đêm .. bạt ngàn mênh mông
bạt ngàn gió
bạt ngàn bão tố
Cái tâm bão cứ oằn mình thống khổ
Chẳng giữ được tình
Chẳng níu nổi bình yên


Em đi về phía biển
phía em
Trăm sợi tóc lại rối bời thương nhớ
Ngẩng mặt hét …lời sóng tan trong gió
làm sao anh ?


Làm sao ta giữ được mong manh
Giữ được gió, giữ được đời cuồng nộ
Giữ được giấc mơ
 tàn phai
quên nhớ
Em mở cửa lòng minh giông tố
thả tình trôi……