Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009

Câu chuyện về tia nắng xanh ...


Quán vắng , anh ngồi nhìn ra phía biển ,chỉ cần vượt qua con đường nhỏ , biển sẽ trước mặt anh , anh xoay ly Merlot trong tay mình , cái màu đỏ sóng sánh làm anh nhớ vầng đỏ của mặt trời hôm anh chia tay với cô. Anh không muốn đi về phía ấy , nơi có một khoảng chiều đang dần chìm xuống ,nơi anh biết cô sẽ không bao giờ trở lại, nơi câu chuyện về tia nắng xanh của anh cũng mãi là câu chuyện không có thật , nó như một câu chuyện cổ tích không dành cho những người đủ lớn mà không đủ lòng tin


Anh nhớ cô …một mái tóc buông lơi , một ánh mắt hững hờ , một nụ cười xa vắng . Cô chưa bao giờ nhìn anh lâu hơn anh muốn , ngay cả khi anh kể cho cô nghe câu chuyện về tia nắng xanh , cô cũng chỉ im lặng nhìn bâng quơ vài con chim hải âu dang cánh bay qua biển chiều , tưởng chừng như cô không hề nghe anh kể , chỉ khi cô hỏi :- Anh tin có tia nắng ấy à? anh mới biết thì ra cô cũng đã nghe anh kể hết câu chuyện , anh không trả lời câu hỏi của cô .


Vài người khách vào quán , tiếng hát của cô ca sĩ thật quen anh không nhớ tên nhưng bản nhạc thì làm anh thèm kêu thêm một ly Merlot , cái thứ rượu chỉ làm ngưởi ta đủ chao chứ không say , anh mê cái màu đỏ hơn là cái vị đậm đà của nó…. Anh quyết định ra biển , chiều dần qua, anh không hề biết rằng … cô cũng đang gần anh đến thế .


Cô ngồi cách anh không xa – phía biển . Cô trở về đây sau một năm đơn độc ở chốn phố phường,nơi cô loay hoay vỗ giấc mơ nhiều màu, nơi cô tìm mãi cho mình một chỗ yên bình mà không được .Cô mệt mỏi và trở về nơi cô đã ra đi cứ như cô vừa đi một chuyến thật xa , thật lâu và hôm nay trở về nhà .


Cô nhớ anh …không phải đến lúc này cô mới nhớ anh .....chỉ là thời gian qua nỗi nhớ anh đã không đủ lớn để ngăn cô đi tìm giấc mơ có nhiều ánh chớp nhoáng nhoàng của mình .Cô ngồi ở đây từ lúc trời dịu nắng đến giờ và nhìn ra khơi, phía vầng đỏ cuối cùng của mặt trời còn lại dành cho biển … cô nghĩ tới tia nắng xanh - tia nắng trong câu chuyện anh kể cho cô nghe ngày nào : Ngày xưa những người đi biển thường kể rằng vào thời khắc cuối cùng của một ngày, khi mặt trời chiếu tia nắng cuối cùng lên mặt biển sẽ xuất hiện một tia nắng màu xanh. Người ta nói rằng tia nắng đó luôn mang hạnh phúc đến cho những đôi tình nhân . Những người yêu nhau nếu cùng nhìn thấy tia nắng này thì trọn đời sẽ không khó khăn hay thử thách nào có thể chia cắt được tình yêu của họ nữa .." …Cô biết , chưa bao giờ mình tin tia nắng ấy là có thật, nhưng cô vẫn mong giá mà ngay lúc này cô được nhìn thấy nó, giá mà ngay lúc này cô được nhìn thấy anh.


Từ xa, anh đã nhận ra cô . Bóng cô thẫm lại giữa trời chiều . Chưa bao giờ anh thấy cô đơn độc đáng thương đến thế . Anh đến gần . Bất ngờ cô quay lại . Biển lao xao sóng . Anh đứng gần đến độ cô ngửi được hơi thở ấm mùi rươu Merlot

Sau những phút im lặng ,cô đã kể với anh những điều gì đấy về sự thất vọng , những công việc lướt nhanh , những mỏi mệt cô gặp trong thời gian qua .Cô nhìn anh ,một cái nhìn chưa bao giờ anh thấy từ ngày quen biết cô .
- Em ra đây đợi tia nắng xanh .
Anh im lặng , anh nghe được tiếng lao xao của sóng và của cả trái tim mình .
- Em tin có tia nắng ấy à ?

Cô im lặng. Cả hai nhìn ra khơi .Vầng đỏ của mặt trời chìm hẳn xuống mênh mông biển khơi . Gió thổi tung mái tóc cô, vài sợi tóc nghịch ngợm khe khẽ vờn vai anh . Chưa bao giờ anh thấy cô gần anh đến thế ….dù hơn ai hết , anh biết tia nắng xanh không bao giờ có thật , nó chỉ là câu chuyện vu vơ anh nghĩ ra sau một đêm anh tự vấn lòng mình và biết rằng : anh yêu cô . Bây giờ cũng thế , mai này cũng thế chưa bao giờ cái tình yêu đó thôi lao xao trong anh .
- Về thôi em .
- Em muốn thấy tia nắng xanh

Anh ôm lấy đôi vai nhỏ và nhìn vào mắt cô : “Anh đã nhìn thấy nó, một mình anh thấy là quá đủ rồi em ạ ” .Biển chìm vào tối …Ngày mai biển sẽ xanh thôi ....



Đây là câu chuyện tôi viết từ "tia nắng xanh" của một người bạn nhỏ trong blog gởi cho – Mong rằng chị nói được một phần trong những điều T muốn nói … mong rằng tia nắng xanh có thật như một hạnh phúc cho em …T há !