Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Cuối tuần




Cuối tuần …buổi chiều về qua con phố ngập nước bởi cơn mưa vừa tạnh, mệt đến thế và tự dưng buồn đến thế. Thỉnh thoảng lại có cảm giác bị treo ngược, thỉnh thoảng lại thấy cứ như mình đi ngược chiều gió …mệt nhoài .


Cuối tuần … buổi trưa thứ sáu nằm im lặng nghe tiếng trở mình, tiếng càm ràm mớ ngủ của lũ trẻ … Ngoài kia trời lại đe dọa một cơn mưa, gió rít từng cơn đập vào cánh cửa sổ lớp học làm tấm màn gió màu hoa cam phập phồng …buồn buồn. Tháng mười, những cơn bão xa gởi về thành phố này chút se lạnh buổi sáng, những cơn mưa chiều bất ngờ và cả những cơn mưa đêm trăn trở. Thỉnh thoảng lại nghe đi nghe lại nhiều lần bài hát của Phú Quang : “Thế rồi mưa … và thế rồi đêm ..” để thấy mình nát bét, để thấy đôi khi cái một mình cũng làm mình mỏng tang như câu hát “…một mình em bé nhỏ..liêu xiêu lặn lội phố..” , đôi khi, chỉ đôi khi mà vẫn đủ co mình ….lạnh buốt vai.

Cuối tuần … công việc vẫn nhiều, những công việc có khi chẳng phải của mình, thằng con cứ cằn nhằn : “Mẹ từ chối bớt đi ,lưng đau mà mẹ cứ ngồi hoài”, mới thấy đôi khi câu chối từ cũng không phải dễ.. Mấy hôm nay cái lưng đau lại, thỉnh thoảng đêm lại trằn trọc vì cơn nhói buốt, gượng dậy lọ mọ tìm chai dầu , thấy có mảnh trăng vàng ngoài khung cửa sổ … mỏng mảnh, mờ mờ… tự dưng tỉnh ngủ…. tự dưng nhớ là hình như lâu lắm rồi mình ít còn thấy trăng.

Đêm như úng nước bởi cơn mưa chiều …Con ngõ vắng tênh , những ngọn đèn đêm cứ như ngủ gục …gió nhẹ mơn man. Trăng cuối tháng buồn như người đàn bà hết xuân, hết ước mơ, hết chờ đợi …
Đêm mênh mông …mình cũng mênh mông…tháng mười cũng mênh mông và nỗi buồn cũng không dưng mà …mênh mông.


Cuối tuần … thời gian dang tay mở ra một tuần mới
Mình dang tay mở ra nhiều điều gửi cho hư không ….

      ...

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Dấu chấm thu vàng....


Tôi nhận món quà của Khánh Lam vào buổi sáng đầu ngày _ một cái tản nhỏ xinh như chính Lam vậy _ cái tản như một lời thỏ thẻ có lẽ Lam viết từ cái bất ngờ bắt gặp trong bài thơ mới nhất của tôi _ Lam gặp chính mình…

Khánh Lam là một trong nhiều người bạn nhỏ tôi quen từ Yahoo 360_ một người bạn cách xa tôi nửa vòng trái đất ….mà mỗi ngày vẫn cứ lắng nghe nhau. Khánh Lam đọc những điều tôi viết một cách kiên nhẫn trong hơn ba năm nay và thỉnh thoảng lại thả một cái com như một tiếng reo, như một tiếng khúc khích cười…


Với tôi, Khánh Lam như một con chim nhỏ đôi khi đang reo ca bỗng ủ rũ buồn, một tâm hồn dễ tổn thương và luôn có những thất thường như mưa nắng Saigon vậy …

Như một thói quen tôi thích lưu giữ lại những món quà của bè bạn …

Nó cũng giống một lời cám ơn , cám ơn những “cái duyên” tôi bắt gặp trong cuộc đời mình.. Cám ơn em , Khánh Lam !.....

                Photobucket...

DẤU CHẤM THU VÀNG
Em chỉ là giọt nhỏ
Giữa dòng đời lặng trôi ..

( hình tặng chị Gioheomay )

Em nghe nói nơi Gió mưa nhiều ..Nơi em ở, tuần này, nắng đẹp . Cái nắng không oi nồng, bức bối như mùa Hạ, mà là nắng rất mềm, đủ vừa ấm áp nhẹ lên mắt môi, & sưởi ấm trái tim mình.. . Hình em chụp trên là 1 góc rừng quanh chổ em đi, mùa thu chưa mang đến cho em cánh nâu, chỉ mới điểm xuyến chút lá vàng giữa đại ngàn xanh ngát ..., phía sau là những rặng thông xanh rì, mây trắng như bông tuyết lác đác thêu trên nền trời xanh .., thi thoảng có những cơn mưa phùn bay qua trong nắng ...phố núi triền đồi uốn lượn quanh quanh...
Gió viết:"
em _ cái dấu chấm lặng thinh_

  dịu dàng giữa mùa thu biếc"     


Em nói:  em thích nhất 2 câu ấy. ( Cả bài thơ là thơ Chị viết cho chính chị . Riêng em, em thích nhất 2 câu , cho nên xin phép chị mang về .)
Gió :
"chỉ vì em không thể khác hơn cái dấu chấm thu vàng KL nhỉ ?"

[Chị cưng rất hiểu em ... :) ]
Em luôn yêu những vần thơ của chị , & yêu chị .
Em đang hình dung đến 1 chiếc lá thu trên bàn của Chị :)
Hôm nay em post entry này, tặng Chị, một chút sắc thu ở nơi em , & một thoáng gió heo may bâng khuâng ngoài kia...Em đang đi giữa chớm thu sang , đón đợi những ngày mưa êm đềm & những ngày thêu nắng xuyên qua kẽ lá , những cánh lá chuyển mình chín vàng, cam, thẩm, đỏ, tím , nâu ..., giống như một màu nâu thơm thơm duyên vị ...
Chị à, Chị còn nhớ cái testimonial 2 chị em mình viết cho nhau hông ? Vào một ngày tháng năm nào đó ...
Tue Jan 27, 2009

Khánh Lam wrote:

"Gió ... Quen chị là 1 hạnh duyên, hiểu chị là 1 điều thú vị, yêu chị là 1 hạnh phúc. Chị như 1 người chị ruột mà em thiếu trong đời, tình cờ đi vào trái tim em, dịu dàng & độ lượng bằng ~ lời khuyên chân tình thiết thực. .."

gió heo may wrote :

"Khánh Lam : một mái tóc màu nâu vàng -một cái liếc màu hổ phách -một tiếng ngân màu cánh cam - một quả tim màu rượu chát - một tiếng gọi màu ráng chiều . Khánh Lam : tưởng mềm như lụa nhưng thật ra thì sắc như dao , tưởng quả tim sóng sánh chóng quên mà thật ra thì cứ lao chao nhớ..."
..Tới giờ em vẫn chưa biết màu hổ phách mà Gió nói là màu gì nữa, có giống màu nâu như viên đá trong ly cafe hông Gió ? :) Em cảm ơn ngọn gió heo may, đã từng đến trong đời & như luôn ở cạnh bên em, thoang thoảng ..., lúc gần.. lúc xa.. nhưng mãi mãi không bao giờ quên nhau được, phải hông chị ? Gió luôn là ngọn gió heo may mát - dịu , không phải chỉ có ở mùa Thu mà trong cả 4 mùa:  khi vui đùa, khi sẻ chia , lắng nghe tâm sự của em . Và em như luôn tìm thấy sự đồng cảm hay 1 chút gì đó là em trong những bài thơ & bản nhạc chị viết , chị nghe .. Em luôn thích những cái tản mạn của chị, & những lúc chị một mình suy tư...
Gió à, dẫu đôi khi chỉ là một cái dấu chấm lặng thinh, nhưng chứa đựng sức sống tiềm tàng trong tâm hồn nó, Gió nhỉ ? và lúc này đây, em chỉ thích mình là một dấu chấm lặng thinh, lặng thinh lắng nghe những nhịp đập vi diệu trong tâm hồn mình, ở một nơi rất yên bình...  
Và, thi thoảng, em vẫn nhớ đến Gió: một hạnh duyên của em ! :)
Thương chị, chị cưng ,
KLam





Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

Dấu chấm


                

tháng chín...
khép ô cửa nhỏ
bâng khuâng giấu một chút buồn
mùa thu
nép mình mảnh dẻ
trong vườn rụng đóa quỳnh hương


em _ cái dấu chấm lặng thinh_
dịu dàng giữa mùa thu biếc
mùa thu có cái nhìn ly biệt…
màu nâu non


anh vẫn bảo mùa thu Saigon
hiền lành như ly café sáng
khẽ khàng như vệt nắng chiều loạng choạng
đón cơn bão qua


cơn mưa chiều tiễn tháng chín đi xa
chưa đủ lạnh ..chỉ lưng chừng se sắt
chưa đủ lãng quên ..chỉ lặng im dè dặt
chưa thu tàn đã vội nhớ heo may


tháng chín bao dung...
sắp sửa hết ngày
mùa thu cũng giật mình dợm bước
anh xa thế làm sao biết được
mùa thu qua...?


tháng chín ..
vàng phai rụng xuống hiên nhà
em giấu vào tóc mình cái lặng im...
dấu chấm




Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

24 giờ..


Bạn bảo tôi: “Cứ như một ngày của Gió nhiều hơn 24 giờ ấy …” khi thấy tôi loay hoay với bao việc … cả những việc nghiêm túc và những việc như đùa .Tự dưng chạnh nghĩ nếu một ngày tôi có nhiều hơn 24 giờ thì chẳng biết đó là điều may mắn hay lại là hệ lụy !


Hai mươi bốn giờ của tôi là những buổi sớm thức dậy như một thói quen mà không cần ai gọi, không cần tiếng chuông đồng hồ báo thức cho dù đêm hôm trước có thức khuya đến đâu …Bao giờ tôi cũng nằm nán lại vài phút, yên lặng nhìn qua khung cửa kính ngắm bóng trăng đêm còn lúng liếng ngoài không gian chưa sáng hẳn, hoặc nằm yên, lắng nghe tiếng lũ chim sẻ lích rích gọi nhau ngoài cửa sổ.. Tôi thích khoảng thời gian đầu ngày khi cảm nhận thật chậm tiếng động tinh khôi của cuộc sống quen thuộc bắt đầu trước khi bước vào một ngày với bao nhiêu công việc … 

Hai mười bốn giờ của tôi là những buổi sáng lướt xe chậm qua những con phố quen để đến trường. Tôi thích ngắm những đôi vợ chồng trẻ ở những ngã tư đèn đỏ, thích nhìn cái thứ hạnh phúc đầy cả trong những nụ cười tươi tắn và ánh mắt của họ nhìn nhau, để tự hỏi ” họ sẽ hạnh phúc được bao lâu ?” rồi lại cười mình khéo lo !

Tôi thích hình ảnh những ông bố chở con đi nhà trẻ thỉnh thoảng gặp trên đường…, thích cái cúi xuống tìm ánh mắt đứa bé nhìn lên và bàn tay nhỏ ngo ngoe chỉ trỏ … hình ảnh những ông bố đưa con đi nhà trẻ làm cuộc đời trở nên đáng yêu hơn. Chỉ là hình như chẳng có bao nhiêu ông bố có đủ thời gian để đưa con đến nhà trẻ mỗi ngày ..!
Tôi cũng hay ghé bà cụ bán lỉnh kỉnh những thứ bánh ú, bánh tét bên lề đường mua giúp bà cụ vài cái bánh mà có khi mình chẳng ăn chỉ bởi thương đôi mắt buồn , bàn tay run rẩy và nụ cười móm mém của bà. Hình ảnh của bà cứ làm tôi vơ vẩn nghĩ đến những buổi chiều tàn ...những buổi chiều cuối năm …


Hai mươi bốn giờ của tôi … là gần mười giờ giam mình trong khu chung cư nhiều tầng với những bài giảng quen thuộc đến chừng giáo án trở thành một thứ dở hơi … Một ngày của tôi luôn bắt đầu bằng ly café bên khung cửa sổ tầng bốn, tôi lặng lẽ ngắm khoảng không gian thoáng đãng trước mắt, xa xa là những tòa nhà cao tầng mờ mờ trong cái mỏng mảnh nắng mai cho đến khi lũ trẻ bước vào ríu rít, ồn ào với tiếng chào, tiếng cười đùa nghịch ngợm …Một ngày nhộn nhạo bắt đầu kéo dài cho đến bốn giờ chiều, khi tôi lướt xe qua khỏi cổng trường và trở về qua những con đường quen thuộc trong nỗi mệt mỏi và cái hanh hao của buổi chiều đang dần qua…


Hai mươi bốn giờ của tôi … là những công việc không tên cuối ngày, là những giờ loay hoay với tiếng lách cách của cái bàn phím, của những bài giảng cho ngày mai, là những giờ vui buồn với cái thế giới rộn rã một cách im lặng đã trở nên quen thuộc từ lúc nào … Tôi ít khi lên giường trước 12 giờ đêm. Đêm luôn là thời gian tôi yêu thích nhất …tiếng tích tắc của cái đồng hồ, tiếng gió ngoài khung cửa sổ, vì sao khuya đơn độc trên bầu trời, bước chân về muộn của cô công nhân hãng dệt, tiếng lóc cóc của xe mì gõ sau một ngày nhọc nhằn..cành hoa giấy lẳng lơ đung đưa …tất cả với tôi đều trở nên gần gụi một cách lạ lùng ..


Tôi yêu cái thế giới của đêm, cái thế giới mà hồ như cái gì cũng thuộc về mình.Tôi trở nên hiền lành hơn, lơ đãng hơn và nguyên vẹn hơn ..Những lát cắt sắc cạnh của cuộc sống trở nên lành lặn lại trong cái thứ đêm trong lành và sạch sẽ của gió máy, của trăng sao của cái thăm thẳm tôi nửa bình yên nửa xáo trộn ..


24 giờ sẽ qua … ngày mai lại mở ra 24 giờ khác . Sao tôi lại phải mong mình có nhiều hơn 24 giờ khi nó quá đủ cả cho tôi một nửa cuộc đời của những bon chen trầy xước và một nửa cuộc đời yên ắng trong veo ….! 


Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Tôi mơ những chiếc lồng đèn cho Hoàng Tử Bé ...



Cháu ra đời vào những ngày trung tuần tháng 8 , khi tôi chỉ còn mấy ngày nữa phải giã từ mùa hè bước vào những ngày bận rộn … Thế là vẫn kịp để có thời gian loay hoay với cháu từ trong bệnh viện đến khi đưa cháu về nhà ông bà ngoại …

Đó cũng là những ngày mà tôi và bố cháu cùng gia đình nội ngoại hai bên có biết bao âu lo ngồi đứng không yên bởi bác sĩ bắt nhập viện ngay khi mẹ cháu chỉ đi khám định kỳ với nhận định: Tim thai yếu . Rồi mọi âu lo cũng qua , cháu ra đời sớm hơn dự định gần hai tuần, lúc 22 giờ 30 ngày 19.8. 2011 . Cân nặng 3.1 kg, khỏe mạnh, lớn tiếng, háu ăn… và giống y bố ngày còn bé …


Cháu ra ngoài phòng sanh trước mẹ gần 10 tiếng đồng hồ … Nhận cháu từ tay cô nữ hộ sinh là tôi và bà ngoại cháu. Suốt đêm, hai bà thay nhau chăm cháu …Tiếng khóc đứa bé vừa lọt lòng dội vào lòng tôi cái thứ tình cảm dạt dào khó mà diễn tả …Nhìn thằng bé đỏ hỏn nằm trong lòng mình, tôi nhớ Hiếu vào cái đêm tôi vượt cạn một mình… cô đơn, vô vọng… thế mà trên tay tôi bây giờ là con trai Hiếu _ cháu nội tôi_


Ngày tôi có Hiếu, thương tôi một mình vượt qua nỗi đau buồn nên nội, ngoại hai bên chăm nom Hiếu… Hơn ba mươi năm, tôi cứ tưởng mình sẽ lúng túng trong viêc chăm sóc một đứa bé đỏ hon hỏn vừa ra đời … Thế mà tôi làm tốt hơn tôi tưởng … Những ngày trong bệnh viện, vì mẹ cháu mổ đau đớn khó dịch chuyển nên tôi với bà ngoại lại thay nhau chăm sóc cháu, quấn tã, cho ăn, đủ thứ chuyện với một thằng bé con chỉ biết la khóc với mọi nhu cầu … Nhìn Hiếu nựng nịu con, ánh mắt hân hoan thấy rõ, tôi lại nghĩ thương con trai mình … thiếu tình yêu thương âu yếm của cha từ trong bụng mẹ, Hiếu hình như yêu con cho cả phần mình … nó nựng nịu con nhìn đến là thương !


Tôi bắt đầu những ngày rộn ràng hơn, bận bịu hơn với công việc và chú nhóc _ Cứ ở trường về là tôi lại ghé bên ngoại thăm cháu rồi về nhà cơm nước cho bố nó. Ngày nào không ghé, lại nhớ làn da mềm thơm mùi sữa mẹ, nhớ cái miệng cười nhếch mép của nó trong giấc ngủ …một sự cảm nhận tràn đầy yêu thương và sự yên bình!

Trung thu này có lẽ ánh trăng sẽ trong trẻo hơn bởi ngôi nhà nhỏ của tôi có thêm chú Hoàng Tử Bé.
Bỗng dưng tôi nhớ chú Hoàng Tử Bé ở một tinh cầu xa xôi … Trung thu này chú có mơ một chiếc đèn ông sao màu đỏ?… Còn tôi, tôi đang mơ những chiếc lồng đèn lung linh ngọn nến hồng có ánh mắt cháu tôi ngước nhìn vào những mùa trung thu kế tiếp...

..19.8.2011









17 ngày tuổi...đang buồn ngủ ..




...


22 ngày tuổi ... cũng sắp ngủ ..

. .

Bé Phạm Đăng Khoa

..






23 ngày tuổi ...biết hóng chuyện!

....



.



..

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Nón lá ....


Bạn ở xa về bảo thấy gì cũng lạ …! “Lạ nhất là bây giờ con gái Saigon mặc áo dài, đeo kính đen, đội mũ bảo hiểm đi quanh phố …nhìn mà tội nghiệp chiếc áo dài …” Tôi cười ,nhớ lần đầu đi dạy phải đội mũ bảo hiểm, đứng trước gương thấy mình giống y như chú mèo Doremon mặc áo dài , vừa tức cười vừa tội nghiệp chiếc áo dài quá sức … Dần dà rồi cũng quen, áo dài bây giờ đã mang cái hồn phố thị thời công nghiệp …người ta chẳng còn thời giờ để nhìn ngắm chiếc áo dài với chút lãng mạn đầu ngày như cái thời xa xưa nữa …Có chăng , thỉnh thoảng thấy chiếc áo dài ngang phố hoặc thảng đi ngang một ngôi trường vào giờ tan học thấy trắng ngát những vạt áo bay ..người ta chỉ thoáng xao lòng rồi lại phải lãng quên để kịp tỉnh hồn lẫn vào nhịp đời náo động …



Bạn lại bảo : “Thèm ghê được thấy áo dài nghiêng nghiêng vành nón lá trên phố như dạo tụi mình đi học !”Tôi chợt giật mình vì hình như lâu lắm rồi mình không thấy hoặc là không để ý vì quên khuấy mất chiếc nón giản dị, dân dã giữa không biết cơ man nào là những chiếc nón vải, nón đan sang trọng, đúng mốt, tiện lợi đua nhau lượn lờ, giữa thời buổi mà ra đường người ta không còn nhận ra nhau bởi mũ bảo hiểm, kính râm, bởi khẩu trang che kín mặt, giữa cả nỗi lo lắng mỗi giờ mỗi phút chạy đua với nạn kẹt xe và những tất bật của cuộc sống đô thị…. nón lá vô tình trở thành một phương tiện cồng kềnh , bất tiện, một vật dụng lỗi thời bị dạt sang một phần đời quá khứ đã xa…


Bây giờ có lẽ nón lá chỉ còn thấy nhiều ờ những ngôi chợ nghèo của các phố huyện xa xôi, nơi những người phụ nữ xem cái nón lá như vật bất ly thân, cứ có việc ra đường là với tay lấy cái nón lá đội lên đầu. Cái nón một thời mang hình ảnh của bà, của mẹ tất tả giữa hai buổi chợ đông, cái nón của cô Tư , dì Bảy hàng rong trước cổng trường lủ khủ những món quà thời thơ ấu, cái nón xinh xắn với dải lụa tim tím , hồng hồng làm duyên thêm cho mái tóc dài những trưa đến lớp. Những cái nón hình chóp bình dị làm người phụ nữ như dịu dàng hơn bởi cái thứ nắng ong vàng phản chiếu qua cái mong manh của lá cọ, lá buông hiền lành thơm thảo…


Nón lá ngày ấy có mặt khắp nơi : trên phố lớn, giữa chợ đông, trong sân trường , nơi xóm nhỏ … Chiếc nón cứ hồn nhiên giữa đời với nhọc nhằn có , thơ thới có , vội vã có , nhẩn nha có … Những chiếc nón ngai ngái mùi đất, mùi nắng mưa, mùi mồ hôi tảo tần của những người phụ nữ Việt Nam chịu thương chịu khó… những chiếc nón giữ nét đẹp hồn hậu trong lành mà những người đi xa như bạn tôi cứ thấy là lao chao nhớ nguồn nhớ cội..


Khai trường, buổi sáng bắt gặp những tà áo trắng đạp xe ngang phố, mái tóc ngắn giấu trong chiếc nón kết rất xteen, chiếc ba lô hoặc túi vải nhiều màu sắc đeo một bên vai làm chiếc áo dài cứ như lạc lõng tội nghiệp …bỗng làm tôi nhớ cái giọng chậm rãi xa xôi của bạn …. Bạn xa quê lâu ngày, cứ nhớ quá những thứ mộc mạc tưởng rằng chỉ tìm được ở quê nhà, nơi mà thật ra cũng đã có nhiều thay đổi như một lẽ tất nhiên…


Cuộc sống mỗi ngày một đổi thay, người ta sống nhanh hơn, yêu thương và chối bỏ cũng dễ dàng hơn, sự đổi thay của cuộc sống kéo theo một số đổi thay của những giá trị tinh thần nhưng chắc rằng hình ảnh chiếc nón lá dù rất hiếm hoi nhìn thấy vẫn cứ tươi nguyên trong nỗi nhớ dạt dào của những người lữ thứ xa quê….
 ....
Nón lá qua sông
Photobucket


Đi học         ..Photobucket. .  


Photobucket..

Dịu dàng

Photobucket



Áo dài và mũ bảo hiểm ...!

..Photobucket..

Nhọc nhằn nón lá  ( Ảnh của Andro)

Photobucket.

.Đời nón ...đời hoa ! ( Ảnh Andro)

Photobucket.



.Photobucket.

..
Photobucket


Một hình ảnh bây giờ khó thấy

Photobucket.

Nữ sinh Huế ( Post cho bạn An )
.Photobucket


*nguồn ảnh lấy trên google và của Andro



Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Khúc tháng chín...*




Như một thói quen tôi vẫn thích bắt đầu năm học vào những ngày đầu tháng chín … khi mà cái nắng gay gắt mùa hè thật sự đi qua nhường chỗ cho cái đỏng đảnh của khí hậu miền Nam mưa nắng thất thường , khi hình như mây trời lơ đãng hơn vào những ngày không mưa và những cơn bão rớt tận đẩu tận đâu hay về qua kéo theo những ngày mưa dầm ướt phố ..



Vài năm trở lại đây, năm học thường bắt đầu từ giữa tháng 8…một sự khai mạc mà bàn tiệc chưa đủ hấp dẫn và những kẻ được mời thì hình như chưa kịp đói để thèm thuồng …

Buổi sáng trở dậy sớm, đi qua những con phố dường như bắt đầu đông hơn bởi đám học sinh lũ lượt đến trường …Chưa thấy một vạt áo trắng nào bay ngang những con đường tôi qua, có lẽ bởi chưa tháng chín ..chưa khai trường, có lẽ bởi tiếng trống trường tháng tám vẫn thuộc về một mùa ..đã cũ … Những sân trường vẫn chờ tiếng trống vào mùa, chờ tháng chín mới toanh …



Sáng nay tôi lần mò đọc lại một bài thơ của Du Tử Lê trong một cuốn sổ tay cũ mèm… để không dưng thèm ghé qua một sân trường cũ , không dưng nhớ vài đứa bạn thân đã xa, nhớ Thu Sâm , Đông Hạnh ..không dưng nhớ những mùa khuất dấu, nhớ những buổi sớm mai tháng chín Saigon trắng ngát những vạt áo bay, nhớ những cái nhìn nửa lạ nửa quen sau ba tháng hè làm luống cuống những bước chân con gái …



Tôi mang một chút hồn đã cũ trong cái thứ lãng đãng thu tháng chín của ngày khai trường … chẳng còn đủ bồi hồi với cái trong trẻo của tiếng trống đầu mùa, chẳng còn đủ háo hức cho mỗi sớm mai thức dậy đến trường, chẳng còn cái nhìn trong trẻo mỗi ngày qua con phố rộng ..thế mà bỗng nhớ mình nhớ người của những tháng chín xa mù khi đọc thơ Du Tử Lê ..



Này tháng chín, mùa thu về như thể
Giữa đêm qua, có kẻ lén vào
Vườn hạnh phúc một người đang tập nói
Chàng phục sinh như một giấc mơ


Này tháng chín, mùa thu hồng, lối biếc
Mưa ở đâu? Ướt trí nhớ ai?
Chàng đứng lại bên kia bờ nước cuốn
Em bên này có lạnh đôi bàn tay?


Này tháng chín, mùa thu về rất mới
Bởi hôm qua có kẻ qua đời
Hồn thánh thiện lối vào thơm cỏ cũ
Em xạ hương từ quá khứ tôi


Này tháng chín, này em, này tháng chín
Em biết không, tôi, kẻ đứng bên đường
Hồn hải địa có bao giờ qui thuận
Bỗng bình minh như một cửa gương


Này tháng chín, lược đời tôi, hãy chải
Và cho tôi sợi tóc cuối chân ngày
Đêm tháng chạp tôi sẽ ngồi nối lại
Những con đường (những sợi tóc rơi)


Những con đường mãi mãi chả ai thôi
Quên nhắc đến bởi chính hồn em đó
Này tháng chín, nghe không lời nói nhỏ:
“Hoàng hôn em, tôi gửi một que… diêm”

( KHÚC THÁNG CHÍN _ Du Tử Lê)

Tháng chín về … dù đã có một bắt đầu không thú vị từ những ngày tháng tám, tháng chín vẫn cứ mới khi bắt đầu vào mùa với bao nhiêu thứ hô hào “rất mới” phía sau …
Tháng chín, tôi tự đánh một que diêm …cho nỗi nhớ những mùa đã cũ...

*Tựa một bài thơ của Du Tử Lê


Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Anh sẽ kể với em về Saigon chủ nhật ....

     

Anh sẽ nói với em về Saigon
Không phải là hình ảnh của những con phố xôn xao
Không phải là nhịp vui lập lòe của những ngọn đèn chớp tắt
Mà Saigon của những ngày chủ nhật …
Biết ngồi, biết đứng, biết vung tay


Anh dắt em qua những vòng quay
Để thấy người Saigon cười khóc
Để thấy giữa những bon chen lừa lọc
Bao trái tim yêu nước ngẩng đầu


Chẳng xa lắm đâu
Saigon và Biển Đảo
Bởi tình yêu luôn kéo gần
như máu...
luôn thuộc về trái tim



Hãy đặt tay lên lồng ngực em
Mà lắng nghe nhịp đập
Saigon của những ngày hầm hập
Bao bước chân yêu nước xuống đường
Cô sinh viên mặt sáng như gương
Rủ cả hàng cây vung vẩy
Những người chị, người anh đứng đấy...
hô to:
"Biển đảo là của chúng ta!
Hoàng Sa Trường Sa là của chúng ta!
Lũ giặc đừng hòng lếu láo"
Và cả những người nhân danh nhiều điều ngơ ngáo
Hãy lặng im nghe nhịp đập Saigon


Lời trái tim bay cao
lên những vòm cây xanh biếc
Saigon biết nói lời tha thiết... và hiên ngang
Saigon có ngày vội vàng
Saigon có ngày thong thả
Saigon biết bước đi khắp ngả
Cũng biết ung dung kiếm một chỗ ngồi
Chỉ có tình yêu thì chẳng bao giờ vơi
Đó là tình yêu nước



Anh sẽ kể với em
Về Saigon của anh, của em, của những trái tim khí tiết
Biết yêu thương và biết căm thù
Biết sáu ngày trong tuần bươn chải..ưu tư
Nhưng có riêng trái tim ...dành cho ngày chủ nhật...
Những ngày chủ nhật của Saigon bất khuất
một tình yêu ...

Thân tặng những người trẻ Saigon _ những người biết đứng và cả biết
ngồi khi không thể đứng !.
..

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Những huyết cầu Tổ quốc ..( thơ Đinh Vũ Hoàng Nguyên)




Đinh Vũ Hoàng Nguyên là một trong những người bạn nhỏ tôi quen từ yahoo 360 _ một chàng trai trẻ mà với cảm nhận của riêng tôi cứ như chỉ có 30% nghiêm túc trong cuộc dạo chơi cùng văn chương …và 30% ấy ta chỉ có thể bắt gặp trong những bài thơ thi thoảng của Nguyên…những bài thơ làm người đọc là tôi đôi khi giật mình vì cái đẹp trong một tứ thơ rất lạ và rất thơ …


Bạn bè Nguyên không ít lần đã cười bổ ngửa với những bài viết của Nguyên. Nguyên luôn có cái nhìn hóm hỉnh và tinh tế về những con người, những sự việc quanh mình và không bao giờ sau những tràng cười đôi khi sống sượng ấy lại thiếu một thông điệp , một cái nhìn nhíu lại , đăm chiêu thậm chí đôi khi nó là một nhát dao làm ta có cảm giác nhói lòng ngay khi nụ cười chưa tắt hẳn. Chỉ khi ấy, khi tôi sững lại trong một vài tiếng cười nhận từ Nguyên tôi bỗng hiểu ra rằng …trong 70% đùa cợt Nguyên vẫn rất nghiêm túc với cuộc đời theo cách của Nguyên …


Chỉ riêng với thơ thì Nguyên bỗng dưng khác hẳn, sâu lắng, nồng nàn. Và như lên đồng với các con chữ, thơ Nguyên luôn nhiều hình ảnh và màu sắc đó là những mảng màu lạnh buồn buồn nhưng say đắm và đẹp đến nao lòng….
Nguyên lập gia đình và ít làm thơ … Nguyên dành thời gian để viết nhiều cho cậu con trai đầu lòng và một số những ưu tư thế sự giấu trong những tiếng cười khì mà ý nhị như một cái nhếch mép bỡn cợt …

Hôm qua Nguyên mời tôi đọc một bài thơ mà có lẽ tôi không kịp thấy vì đi vắng mấy ngày. Tôi đọc bài thơ và xúc động đến lạnh người … Bài thơ sao mà đẹp thế ! Tôi tin nó là bài học đầu tiên Nguyên muốn dạy con trai mình, bài học bắt đầu bằng từ TỔ QUỐC được viết từ tình yêu thương của những huyết cầu….

Cám ơn em nhé Đinh Vũ Hoàng Nguyên _ laothayboigia_ cảm ơn vì chị đã biết em để có cười có nghẹn… Cu Bũm sẽ lớn , sẽ lại như Nguyên, như chị, như nhiều người khác sống và yêu mảnh đất ruột rà này , một tình yêu không cần sự nhân danh và hô hào nào cả ...Đó là thứ tình yêu thường nằm yên mà không bao giờ say ngủ , chỉ cần chạm là nó sẽ ngóc đầu dậy vỗ vào trái tim mình ...Cu Bũm sẽ đọc bài thơ của bố bằng nhịp run của những huyết cầu Nguyên nhỉ ?


NHỮNG HUYẾT CẦU TỔ QUỐC

Xin lỗi con! Khi hôm qua ôm con
Có một phút giây, ba chợt xiết con vào lòng hơi mạnh
Ba làm con đau!

Bởi hôm qua
Ba đọc câu chuyện về đồng bào mình – những huyết cầu Tổ quốc.
Máu lại tuôn…, xô dập, mảnh ván tàu…

Con ơi
Ba sẽ kể con nghe
Câu chuyện những ngư dân
Đang hóa thân thành hồng cầu*
để Trường Sa, Hoàng Sa
Vẫn là thịt trong huyết hình Tổ quốc.

Con phải khắc tâm
Câu chuyện những bạch cầu*:
là 58 người lính Việt Nam chết giữa Hoàng Sa.
là 64 người lính Việt Nam chết giữa Trường Sa.
Những con số sẽ không là con số
Khi ngẩng đầu: Tổ quốc 4000 năm.

Mỗi con đường – mạch máu đất nước mình
Vết thương đạn bom vừa yên trong đất
Vọng phu còn trên nét mặt mồ côi.
Nhưng những mũi tàu vẫn xẻ trùng khơi
Nơi sóng rẽ cũng là nơi máu chuyển

Và trong mỗi người Việt mình có mạch máu nối liền với biển
Mạch máu này con phải thấy bằng tim
Nếu một ngày sóng nộ, cường lên
Giữa lòng Việt bốn nghìn năm cũng dậy.

Thứ lỗi cho ba
Khi bài thơ đầu đời cho con, không thể bình yên!
Kẻ thù lăm le cướp biển nước mình
Đất nước bốn nghìn năm trên sóng

Đừng quên: sau lời thề, lông ngỗng…
Giai nhân, huyết ngọc đổ bên trời.


Một ngày
Khi con nếm trên môi,
Con sẽ thấy máu mình vị mặn.
Bởi trong máu luôn có phần nước mắt
Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương.

Con sinh ra rạng rỡ một huyết cầu
Của đất nước bốn nghìn năm không ngủ
Để điều này lớn lên con hiểu
Bây giờ, ba phải kể cùng con.

 VŨ HOÀNG NGUYÊN _ laothayboigia_


* Huyết cầu: tên gọi chung cho cả hồng cầu, bạch cầu, tiểu cầu.
* Hồng cầu: tế bào màu đỏ mang dinh dưỡng và oxi.
* Bạch cầu: tế bào mầu trắng, còn gọi là tế bào miễn dịch, chống lại vi khuẩn.


Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Ngớ ngẩn thu ...!


Vừa nãy trên đường  về tôi bắt gặp mảnh trăng non đẹp đến ngẩn ngơ. Mảnh trăng đầu tháng vàng chạch, nhỏ bé và đơn độc trên bầu trời xanh sẫm thưa thớt những vì sao bé tí, trăng ngâu nên chừng như trăng cũng buồn đến lạ …Những quầy bánh trung thu bắt đầu khai trương, lủng lẳng những chiếc đèn lồng đỏ làm rực một góc phố tôi về qua .Tháng bảy âm lịch chỉ mới bắt đầu mà những người lớn đã mang giấc mơ của những hoàng tử công chúa nhỏ ra rao bán rồi đây ..


Tháng tám … tôi trả những ngày thảnh thơi cho mùa hè để bắt đầu bước vào những ngày mệt nhoài với những “khóa học ngớ ngẩn”. Tháng tám… Saigon có những ngày nắng nóng sau cơn bão rớt cuối tháng bảy và những cơn mưa dầm . Thèm chút heo may của mùa thu biết mấy …

Phương Nam chẳng có mùa thu
Saigon chẳng có mùa thu
Có phải vì vậy nên ta cứ ngồi mà mơ thu biếc ? nên ta cứ thầm gửi trong sắc lá vàng một chút tình yêu mềm mại hơi thu ?

Em chạm vào mùa thu
Mùa thu mong manh đến thế
Anh đến trễ …mùa thu qua rất nhẹ
Chỉ heo may … sao bỗng lạnh vai mềm ?



Mùa thu thường lãng đãng trong thơ tôi một cách hiền lành và dang dở _ cái thứ dang dở không quá buồn, không quá đau, không quá tiếc mà chỉ nhẹ nhàng như một cái nhìn cúi xuống… giấu chút vàng phai, cứ như ngay cả sự dang dở cũng rất hiền lành và tuyệt đẹp . Ngẫm ra dang dở luôn lấy đi của người ta nhiều điều nhưng cũng có khi nó để lại chút may mắn mà người ta thường nhận ra một cách muộn mằn …


Tôi là người chẳng bao giờ trách móc sự dở dang và thường chấp nhận nó hoặc tự động níu nó một cách dễ dàng và bình thản. Có phải vì thế tôi yêu mùa thu … mùa thường khởi đầu cho những cái vẫy tay từ biệt?

Chẳng phải sắc thu làm lòng bỗng dưng buồn
Mà bởi lòng buồn nên sắc thu phai nhạt
Chẳng phải thu vội mà vì ta ngơ ngác
Sao giữ kịp đời nhau ..?

(Mùa thu đâu chỉ có heomay_gioheomay)


Đêm, trăng chắc đâu đó mà từ cái ban-công nhà mình tôi không thể nhìn thấy nó . Trời hôm nay nhiều gió , cái ngõ nhỏ vắng lặng đến nghe được cả tiếng xào xạc của gió và tiếng lóc cóc từ cái bàn phím dưới tay tôi .


Tôi vừa gõ chút linh tinh cho tháng tám …
Ngày mai tôi bắt đầu vào mùa bằng những giờ ….ngớ ngẩn.
Ngớ ngẩn thu ....!

Đọc tiếp ...