Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2010

Tháng tư về....



Tháng tư về … Ta ngồi ngắm tháng tư đi qua lòng mình . Thèm quá được về đứng ở góc sân trường xưa giữa một buổi trưa …buổi trưa im lặng cứ vàng ong màu nắng mùa hè … Thèm quá được ngước nhìn màu đỏ non tơ của những chùm phượng vĩ đầu mùa …Thèm quá được thấy một vạt áo bay , một đôi mắt nhìn nhanh … hiền như ngói. Tháng tư về … chẳng thể là những nôn nao của cái thời thiếu nữ sao cứ ray rứt lòng mình những nỗi nhớ không nguôi .


Tháng tư về … Tối qua ngồi thu mình ở một góc café nghe cô ca sĩ không chuyên nghiêng vạt áo dài xanh màu trời cất giọng vút cao “…Em đứng lên gọi mưa vào hạ …” Nhạc Trịnh nhả khói bay khắp cái khán phòng khá rộng … mênh mang …mênh mang . Tháng tư có một ngày để “ ….trời cao níu gót sơn khê…” và ta bắt đầu những ngày tháng tư chiu chắt những nhắc nhớ xa mờ .. Tháng tư về .. chẳng thể là những rung động tinh khôi thời thiếu nữ ….sao vẫn cứ chùng lòng với một nốt nhạc phai…



Tháng tư về … bỗng nhớ quá trời Saigon cái thời xa lắc , nhớ những hàng me lao xao thả lá lên tóc, lên vai thiếu nữ …Saigon ngày ấy trắng ngát màu trời và trắng ngát những vạt áo dài bay ….Saigon của cái thời nhiều những hàng cây sao , cây me tỏa bóng xanh biếng biếc lại ít khói xe và lô cốt như bây giờ … Tháng tư về …bỗng nhớ những ngày tháng tư biến động … ta hoang mang thấy một Saigon lơ láo, bồn chồn … một ta cô đơn , không định hướng . Nhớ những ngày tháng tư đạp xe quanh những con phố Saigon lòng cứ rưng rưng như một nỗi chia xa .Tháng tư về … trời Saigon giờ vẫn xanh , ta đã qua cái thời tóc mây mắt biếc …sao vẫn chao lòng nhớ một Saigon nghiêng những vạt áo bay …



Tháng tư về … thi thoảng lại dội vào lòng hình ảnh con đường thăm thẳm quanh co dẫn vào một góc rừng thời hừng hực trái tim lửa đỏ …Nhớ con dốc tên Hương luống cuống gót chân cô giáo trẻ ngày mới ra trường ,nhớ lũ học trò đen nhẻm ,tóc khét nắng hè , nhớ những đêm một mình băng qua những con đường rừng vắng vẻ lập lòe cây đèn bão trên tay để đến lớp bổ túc .Đêm ở rừng sao mà lắm gió, co vai trong cái áo khoác , ngước nhìn những vì sao li ti trên nền trời mà nhớ những ngọn đèn xanh đỏ ở một góc phố quen …mà thèm quá được về gục đầu vào lòng mẹ … Thế mà cứ về phép vài ngày, lại nhớ cái mùi lá rừng và đám học trò nhọc nhằn, lại nhớ ánh trăng rừng bàng bạc sương đêm..Tháng tư về …”rừng xưa giờ đã khép”… sao vẫn đau đáu trong lòng góc rừng nghiêng một ánh trăng soi.



Tháng tư về … ta thắp một ngọn nến cho quá nhiều những nỗi nhớ quên … Ta thắp cho mình những buồn vui được mất trong cuộc đời ..ta thắp cho mình một ngọn nến lung linh chờ mùa mới …Tháng tư vế…