Thứ Tư, 26 tháng 11, 2008

Đêm - Khúc mùa thu ....


Đêm . Tôi hay bị ám ảnh bởi cái thứ im lặng của đêm .Đêm một mình . Tôi một mình .Gió ngoài kia cũng một mình lướt qua cái âm âm ma quái của bóng đêm , của bóng cây , của bóng tôi.
Tôi thích mở cửa sổ để gió lùa vào chỗ tôi ngồi và nhìn ra cái bóng tối nhờ nhờ với nỗi bất an hoặc co vai trong chiếc áo khoác đứng nhìn bầu trời cao và ít sao như hôm nay .


Đêm . Tôi đau đáu với chút tàn phai đã cũ rích của đời mình .Nó cũng là một ám ảnh đôi khi không cần có , nó cũng là một nỗi nhớ nên quên. Thế mà …
Đêm . Tôi hay bị quyến rũ bởi cái thứ im lặng của lòng mình .Như một sự trở về từ một nơi nào xa lắm tôi chân thật với đêm và với chính tôi. Sao bỗng thèm có một bàn tay thật ấm . Bỗng thèm có một bờ vai để khóc , quá chừng !
Đêm . Tôi hay bị chết ngất bởi âm nhạc – cái thứ âm nhạc không có lời nguyện cầu mà chỉ là lời thì thầm rất khẽ .


Đêm . Tôi hay bị chao chác bởi tiếng hát của một người đàn bà – chị là người của quá khứ - cái thứ quá khứ lóng lánh màu vàng … màu vàng phai , màu vàng của buổi chiều sắp ngả vào đêm .Màu vàng không bao giờ biết chết .Một màu vàng cô đơn

Đêm . tôi muốn nghe chị hát …