Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

Có phải: Sóng bắt đầu từ gió ?*



Loay hoay vậy mà 9 giờ hơn xe mới chuyển bánh .Xe nhỏ , chạy êm ru.Tôi chọn băng cuối ngồi một mình , phần để nhìn cảnh bên đường , phần để khỏi phải nói chuyện nhiều vì vẫn còn cảm giác mệt mỏi .Cả đoàn chỉ có 6 người kể cả lái xe .Chuyến đi chỉ mang tính chất tham khảo khả năng phát triển của trường trong năm học mới , sếp bảo : “Quý vị chỉ nên mang tâm trạng của một chuyến du lịch cho nó thoải mái ” _ một chuyến du lịch vội với những người bạn đồng hành …..không thích thú lắm .



Chúng tôi ra đến Vũng Tàu trời đã vàng nắng , ăn trưa xong xe đưa chúng tôi về ngôi nhà là nơi nghỉ mát cuối tuần của sếp nằm ở con đường nhỏ khá êm ả giữa trung tâm thành phố Vũng Tàu _ một ngôi nhà 3 tấm khang trang _ Văn phòng tuyển sinh dự định đặt ở đây nên sếp cẩn thận dặn dò : “Quý vị đừng vội tiết lộ địa điểm không thôi lại có cạnh tranh đấy” . Giáo dục giờ cũng xô lấn thấy sợ vậy sao ? Tôi ở chung với chị Hiệu trưởng trong một căn phòng trên lầu cao nhất, cửa sổ nhìn xuống con đường có hai hàng cây xanh ngắt. Chị hiệu trưởng hỏi tôi có mang máy chụp hình theo không , tôi cười : “Đi làm việc mà mang theo máy ảnh chi chị ,mặt sếp lại căng ra nhìn buồn không chịu nổi ” Chị ấy le lưỡi , tôi và chị cùng cười .



Buổi chiều, xe đưa chúng tôi đi quanh thành phố gặp vài người chức sắc gì đó của ngành GD nơi đây với những câu chuyện xoay quanh mục đích của chuyến đi, sếp hy vọng nhiều nhất vào sự phát triển số lượng HS ở thành phố này vì không cách xa vị trí trường nhiều , hiện nay trường cũng đang có một số học sinh ngụ tại Long Thành đang theo học . Xe chỉ lướt nhanh qua con đường lớn cạnh biển ,biển thấp thoáng phía xa giữa trời chiều .


Cả ngày hôm sau toàn là họp và bàn bạc đủ thứ chuyện trên đời . Tôi tắt di động , thi thoảng nhìn hai con chim nhảy liến thoắng theo nhau trên vòm cây trước cửa sổ ,thoáng có lúc tôi chợt cười mình bởi cái thói quen nhìn vu vơ ra cửa sổ phòng học trước kia và phòng họp bây giờ vẫn không sao bỏ được .



Chúng tôi rời Vũng Tàu lúc 4 giờ chiều để tiếp tục cuộc hành trình .Về miền Đông Nam Bộ là lại nao lòng với những cánh rừng cao su bạt ngàn , mùa này đang là mùa thay lá nên rừng cứ mang mang cái thứ màu vàng hanh hao của sự phai tàn .


Tôi nhìn vào bên phải ngã ba Dầu Giây với hi vọng nhìn thấy con đường mòn dẫn vào cái sân ga nhỏ mà cách đây hơn ba mươi năm tôi đã một mình đứng chờ chuyến tàu từ lúc sụp tối đến nửa đêm trong một lần về phép . Sân ga vắng ,chỉ có tôi và cha con một ông lão mù … Tôi nhớ mình đã nhìn ngọn đèn vàng hiu hắt của sân ga mà buồn khủng khiếp .Có quá nhiều sự đổi thay , con đường không còn , sân ga cũ chắc chắn giờ khang trang hơn nhưng ánh đèn hiu hắt của hơn ba mươi năm về trước thi thoảng vẫn cứ lập lòe trong nỗi nhớ của tôi .



Chúng tôi đến Phan Thiết thì trời sụp tối . Phía trước khách sạn là dòng sông Cà Ty hiền lành . Thành phố Phan Thiết buổi tối cũng buồn như phần đông những thành phố chạy dọc miền Trung .Tôi ngồi phía trước khách sạn nhìn những ngọn đèn vàng hai bên bờ sông Cà Ty .Cầu Lê Hồng Phong sáng chưng phía xa soi bóng xuống dòng nước lững lờ trông duyên dáng như cái kẹp tóc xinh xắn cài vào mái tóc đen của cô gái nhỏ.



Nhớ cách đây nhiều năm , có lần ghé Phan Thiết vào mùa hè … tôi đã đứng bên này dòng Cà Ty nôn nao nhìn cây phượng vĩ bên kia sông rực đỏ và mơ ước được gặp lại Bạn Nhỏ một thời đã xa . Ngày xưa , có lần Bạn Nhỏ đã vẽ cái bản đồ bé xíu trong một tờ giấy bạc của bao thuốc lá về thành phố này để chỉ cho tôi xem nơi có ngôi trường Bạn Nhỏ học thời trung học , nơi có con đường dẫn ra biển , nơi có ngôi nhà Bạn Nhỏ ở suốt cả thời thơ ấu và nhìn tôi cười , ánh mắt lấp lánh “mai mốt anh dẫn bé D về Phan Thiết há !” . Bây giờ tôi đang ngồi giữa thành phố Phan Thiết, Bạn Nhỏ thì vời vợi như vết chim bay …Tự dưng tôi chạnh nghĩ ..biết đâu ông già đẹp lão vừa đi dạo qua chỗ tôi ngồi chẳng là Bạn nhỏ nhỉ ? Đã gần bốn mươi năm trôi qua … chàng sinh viên Văn Khoa ngày xưa, giờ nếu vượt qua những thăng trầm thế sự để sống còn cũng đã là ông già hơn sáu mươi tuổi rồi chứ ít gì …? Có bao giờ ta chẳng nhận ra nhau ? Tôi cười khẽ . Chị hiệu trưởng ngồi bên hỏi : Cười gì thế ? Tôi lắc đầu : “Vu vơ ấy mà !”


Chúng tôi ngủ sớm , phần vì mệt , phần vì không biết làm gì . Chương trình truyền hình chán ngắt .Tôi lơ mơ trong tiếng hát Sĩ Phú từ chiếc di động trong một bản nhạc quen …. Đêm trôi qua ở một thành phố lạ, giấc ngủ cứ chập chờn .


Sáng hôm sau xe lại đưa chúng tôi đi vòng vòng ghé chỗ này chỗ kia tìm hiểu đủ thứ . Cả thành phố cứ trầm buồn trong không khí pha lẫn cái thứ rin rít của nước biển và cái mằn mặn của đặc sản Phan Thiết . Sếp gọi điện gặp người bạn làm trong ngành ,chúng tôi ngồi loanh quanh mãi về cái hướng phát triển của trường ở đây ,sếp và ông bạn có vẻ tâm đắc lắm. Tôi thì không tin lắm vào khả năng phát triển ở thành phố này và Phan Rang như cách nghĩ của Ban giám đốc .Những năm gần đây các thành phố miền Trung có đổi khác nhiều so với trước kia nhưng cũng chỉ là bộ mặt bên ngoài …người dân đa số còn nghèo , số học sinh bỏ học vẫn còn rải rác đâu đó ,số học sinh có thể vào những trường có chi phí cao như trường tôi thì chỉ có con đại gia hoặc cán bộ có chức có quyền … dân bình thường có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến .



Buổi trưa gọi điện về cho chị Hà hai lần mà không được , tôi gọi cho Thithao chúc cô nhỏ lên đường bình an . Hôm đi ,tôi dặn nhà yên tâm nếu tôi không gọi điện về nên tôi không phải lo vì thỉnh thoảng tắt di động trong những cuộc họp xong tôi thường quên mở lại .


Buổi chiều sếp rủ cả bọn đến nhà người bạn dùng cơm, tôi xin phép được đến thăm một người quen trong thành phố rồi đón xe một mình ra bãi biển Đồi Dương . Đồi Dương nằm trong lòng thành phố Phan Thiết , bãi biển sạch ,sóng êm . Bờ cát trắng phau chạy dài dưới cái nắng nhàn nhạt buổi chiều . Bờ biển này đang bị xâm thực dần đến mức báo động mà chính quyền địa phương vẫn chưa tìm ra biện pháp hữu hiệu để ngăn chặn. Dân du lịch thường ghé Mũi Né _ Hòn Rơm nên Đồi Dương thường vắng . Tôi cứ thích một bờ biển vắng như thế này . Ngồi một góc quán café dưới hàng phi lao nhìn sóng vỗ bờ, nhìn buổi chiều xuống dần bỗng dưng lòng buồn đến lạ . Biền ồn ào thế nhưng chừng như biển luôn cô đơn …


Tôi thả bộ dọc theo bờ biển , biển chiều vắng , gió lành lạnh . Sóng rì rào đến nôn nao . Vài cặp tình nhân đi ngược chiều nhìn tôi _ có lẽ lại ngạc nhiên vì tôi đi một mình giữa một nơi thường có những người yêu nhau . Bỗng tiếc vì không mang theo máy ảnh …biết đâu tôi lại chẳng chụp được những mắt nhìn long lanh,những vòng ôm hạnh phúc của họ ?



Tôi về khách sạn khi trời sụp tối . Cả ngày hôm sau xe đưa vợ chồng sếp và thầy hiệu phó phụ trách trung học đi tiệc tùng với một vài vị trong thành phố, tôi với chị hiệu trưởng xin miễn , hai chị em loanh quanh vài nơi trong thành phố . Đặc sản ở đây không có gì hấp dẫn tôi hết ….Chị Hiệu trưởng bảo : “Hôm đi sếp dặn đừng mua gì nhiều chất đầy xe đấy !” . Chúng tôi đi ăn rồi trở về khách sạn .Buổi tối tranh thủ ngủ để ngày mai tiếp tục dọc đường gió bụi.



Sáng hôm sau chần chờ mãi cũng phải 10 giờ mới khởi hành đi Phan Rang. Cảm giác mệt mỏi chỉ mất khi xe ngừng ở Cà Ná , sếp quyết định ở lại đây đêm nay. Tôi ghé Cà Ná vài lần cách đây cũng nhiều năm nhưng chưa ở lại đây qua đêm lần nào . Cà Ná vẫn giữ được vẻ đẹp hoang sơ với nhiều ghềnh đá đủ hình thù, dọc theo bờ biển là những bãi tắm chạy dài ngút mắt , lần đầu đến đây tôi ngạc nhiên vì cái màu xanh quyến rũ lạ kì của nước biển Cà Ná.


Ngồi trên những nhà hàng chạy dọc theo bờ biển hứng ngọn gió biển trong lành và nhìn những hòn đảo nho nhỏ ngoài khơi xa , đó là cảm giác thoải mái nhất tôi có từ hôm khởi hành đến nay . Tôi có giấc ngủ ngon với tiếng sóng rì rào đến chiều trong khách sạn ven biển Cà Ná .


Buổi tối Cà Ná thật đẹp và yên tĩnh . Không ồn ào , sóng cứ thì thầm như một khúc hát ru .Tôi ngồi ngoài ghềnh đá nhìn những ngọn đèn nhỏ trên những chiếc thuyền đánh cá lấp lánh như những vì sao bé tí ngoài khơi xa. Lâu lắm mới được ngồi trước biển một mình, lâu lắm mới bỗng dưng …thèm khóc quá ! Gió nhiều và lạnh buốt hai tay,tóc ẩm lạnh và rối tung . Tôi trở vào phòng khi trên trời sao đã nhiều hơn , gió lạnh hơn, lòng mềm hơn. Người ta nói những đêm có trăng Cà Ná đẹp tuyệt vời để tôi lại mơ trở lại Cà Ná vào một mùa trăng nào đó . Chúng tôi rời Cà Ná trưa hôm sau … Tôi nhìn qua cửa kính xe thầm giã từ một điểm dừng lý thú suốt chuyến đi.



Không còn là cái thị xã bé xíu buồn xơ xác mà tôi ghé cách đây hơn mười năm nữa . Phan Rang đã cố gắng khác đi để đúng tầm một thành phố nhưng cũng như nhiều thành phố mới lớn khác của ta , Phan Rang vẫn chưa thoát khỏi cái hồn thị xã ngày nào bởi cái nhịp sống chầm chậm , buồn buồn vốn có của các phố thị miền Trung . Chưa phải là điểm hút về du lịch như một số thành phố khác , lại không phải là mùa du lịch nên thành phố vắng ,vài nhân viên khách sạn ngồi nhìn ra ngoài , mặt buồn hiu. Buổi tối , Phan Rang cũng rộn ràng quán xá , quán café, quán nhậu hai bên đường làm thành phố dường như có sức sống hơn. Lúc ăn trưa sếp bảo … “ Ra đây để chơi thôi!”, chị Hiệu trưởng nhìn tôi cười , tôi thì nghĩ thầm : thì chỉ chơi thôi chứ tìm được gì ở đây ?. Chúng tôi ngủ ở khách sạn trong thành phố một đêm. Sáng hôm sau xe đưa chúng tôi đi Ninh Chữ .


Chúng tôi ở khách sạn nằm trong một khuôn viên rộng thoáng mát sát biển, phòng được thiết kế như những nhà rông nằm trong vườn cây xanh ,những con đường nhỏ len lỏi qua những nhà rông gần giống nhau , nếu không cẩn thận dễ đi nhầm phòng người khác . Chủ nhật nhưng lượng khách cũng không nhiều lắm . Biển ở đây đẹp tuyệt , cát màu vàng nhạt , bãi biển cong cong dịu dàng ,ngút mắt những hàng dương lả lơi trong gió . Nhà hàng nằm ngay trong khuôn viên khách sạn và có vô số đồ biển , đến hôm nay thì tôi thực sự thấy mệt vì hai chuyến đi nên ăn chẳng thấy ngon …cứ nôn nao muốn về. Nhớ quá cái ban-công nhỏ gió lùa buổi tối , nhớ quá cái khung cửa sổ nơi tôi thường ngồi gõ lóc cóc những đêm khuya.



Chỉ có vợ chồng sếp tắm , chúng tôi ngồi dưới hàng dương nhìn ra biển. Trời ngả về chiều , gió se se lạnh . Chị hiệu trưởng nói thầm vào tai tôi : “Đúng là đi chơi nhiều hơn làm việc” .Tôi cười: “Có lẽ ý đồ của sếp là muốn có dịp thư giãn nhân tiện thăm dò tình hình xem sao, nói đi chơi chắc gì mọi người đi chị ạ” . Sếp lên bờ , người ướt sũng , khuôn mặt tươi vui …hiếm thấy .

Buổi tối ai cũng đi ngủ sớm . Tôi vẫn khó ngủ . Thèm ra biển nhưng phòng cách biển một khúc đường tối nên ngại… cứ lơ mơ nghe hết Sĩ Phú rồi lại Tuấn Ngọc thầm thì cho đến lúc máy gần hết pin mới ngủ . Sáng hôm sau chúng tôi rời khỏi Ninh Chữ . Suốt chặng đường về cứ ngật ngừ trong cơn mệt mỏi.



Khi đi, tôi không nghĩ chuyến đi của mình lại ầm ào sóng đến thế , đến đâu cũng thấy biển , đến đâu cũng nghe sóng nói , sóng hát, sóng thầm thì . Tôi yêu sóng , sóng như tình yêu, khi dịu dàng,lúc cuồng nộ, khi xa vắng , lúc dạt dào … sóng chắc đôi lần hao hụt giống lòng tôi.

Sáng nay đọc bốn câu thơ của Xuân Quỳnh từ một cái comment của Song Lam :



...Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau ...



Có phải sóng bắt đầu từ gió ?



* Thơ Xuân Quỳnh