Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Im lặng đêm tháng ba...


Tháng ba của tôi bắt đầu bằng cơn bệnh vặt…
Đêm ngủ mặc áo ấm trùm mũ lên đầu như kẻ trốn rét mà vẫn ho sù sụ. Nửa đêm cơn ho đánh thức , lại không ngủ được, chong mắt nhìn mảnh trăng cuối tháng giêng trong ngần ngoài cửa sổ .


Tôi bước ra cái ban-công nhỏ. Trời se lạnh . Đêm trong lành và im ắng đến rợn người.
Cái ngõ vắng tanh. Thỉnh thoảng , những đêm khó ngủ tôi vẫn thích ngồi thu lu một mình nhìn con ngõ vắng, tôi yêu cái thứ im ắng của đêm, nơi tôi bắt gặp cái im lặng của chính lòng mình, nơi mọi thứ xôn xao, cay nghiệt của ban ngày chìm nghỉm nhường cho sự bình yên trong veo…


Tôi bâng khuâng nhìn ngọn đèn cuối con ngõ, ngọn đèn nhẫn nhịn, cô đơn, hắt cái thứ vàng mù mờ xuống nền đất lồi lõm. Có lần giơ máy thu vội một góc đường vắng, buồn buồn trong một chuyến đi, tôi phát hiện cái hấp dẫn mình không phải con đường mà chính là cái ngọn đèn cúi xuống nhả cái ánh vàng đơn độc xuống nền đất thẫm….


Đèn, ta quen với ‎ý nghĩ nó là thông điệp của ánh sáng, của sự vinh quang , của cái thứ chói lòa đầy kiêu hãnh. Ta thường bị hấp dẫn bởi những ngọn đèn sang trọng, sáng chưng, soi rõ mặt người trong những căn phòng tươi vui đầy tiếng nói cười, ta thường ít để tâm đến những ngọn đèn đường đơn côi với cái dáng cúi xuống chịu đựng, ta thường trách tại sao những con ngõ vắng lại chỉ tù mù ánh đèn vàng chạch, ta bỏ quên đâu đó trên những bước đường mình đi qua cái thứ vàng héo hắt của một sân ga nghèo trong quá khứ. Giữa những hối hả của cuộc sống muôn màu và ánh sáng của hàng trăm ngọn đèn rực rỡ, ta quên rằng ngay cả cái thứ ánh sáng hiu hắt kia cũng là một sự trao tặng âm thầm… như đã vô tình không biết rằng có thể ta đã bỏ quên đâu đó trong đời mình một cái nhìn dõi theo…


Đêm càng sâu, càng trong…
Tiếng lọc cọc của chiếc xe mì gõ quen thuộc vang lên ở đầu ngõ, bóng chiếc xe và bóng người núng níu theo nó đổ dài trên nền đất. Đôi vợ chồng trẻ mỗi ngày đẩy chiếc xe ra khỏi ngõ từ chiều và trở về căn phòng trọ khuya khoắt đã quá quen với tôi, quá quen với cả những viên đá cuội oằn mình dưới vòng bánh xe với vô số những thứ lình kỉnh của họ… quen đến độ đêm nào không nhìn thấy họ, không nghe tiếng lọc cọc nhọc nhằn của chiếc xe, tôi cứ băn khoăn tự hỏi: “chẳng biết họ có gặp chuyện không may gì không …?” . Đêm bắt đầu lạnh hơn… tôi cũng bắt đầu lạnh hơn….

Tháng ba…ngày là cái thứ nắng cháy bỏng đến phiền người, vậy mà đêm, sao mà trong lành đến thế....



..Một góc đường khi dừng chân trên đường đi Đà Lạt


Một góc đường ở Hoàng Hoa Thám _Đà Lạt


..


.

Một con đường ở Quận 2..tối mùng 3 Tết.

.Ngõ đêm

..
Con đường nhỏ ở Q. 9


..Ngõ nhỏ nhà tôi



..