Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Những giấc mơ...



Sóng tràn bờ, trắng xóa…tôi nhoài người qua khung cửa nhỏ đưa tay đùa sóng, cứ tự hỏi sao sóng lại có thể đến gần mình thế ? Gió biển hất tung cánh màn mỏng màu hồng ngang qua tầm mắt, tôi ngước nhìn khoảng trời màu xanh lơ bỗng biến thành màu hồng đào mỏng mảnh…Giấc mơ tôi cũng tan….

Dạo này tôi hay có những giấc mơ bềnh bồng như thế, những giấc mơ nhẹ tênh và chẳng có giấc mơ nào ám ảnh mình đến độ tạo thành những lo lắng vu vơ như vài giấc mơ tôi đã từng có trong đời. Những giấc mơ non nớt , trẻ con và mâu thuẫn hoàn toàn với những điều tôi thường suy nghĩ khi co mình trong chăn nhìn qua khung cửa lao chao người qua lại và cái thứ màu trắng nhập nhòe đầy ám ảnh.

Trong mơ, tôi, con bé gái băng mình qua những cánh đồng cháy nắng , tay nắm chặt cái túi ni-lông đầy những chú cào cào tội nghiệp và đầy cả tiếng cười của đám bạn phía sau. Trong mơ, tôi, con bé gái ngước nhìn cánh diều trong đôi tay gầy đen nhẻm của thằng bạn học lơ lửng trên bầu trời trong trẻo mùa hè, lơ đãng nghe tiếng chuông nhà thờ đổ dồn trong cái xóm đạo nhỏ bé , hiền lành thời thơ ấu …Chẳng có giấc mơ nào là tôi, thời con gái lao xao mưa nắng Saigon, chẳng có giấc mơ nào là tôi, người đàn bà luôn đi về phía gió… Những giấc mơ hồn nhiên thơm ngát mùi ngô khoai đi qua tôi những ngày bão tố.. đi qua tôi những ngày gầy gò…

Đọc gần hết đám sách lôi về từ tháng 10…
Xem gần hết những bộ phim truyền hình trước đây chẳng bao giờ xem..
Đi qua những giấc mơ hiền lành bằng bước chân trẻ thơ.
Thỉnh thoảng thấy mình lướt qua chính mình với quá nhiều bàn tay níu kéo thân yêu.

Tôi đang đi qua tháng ngày bằng những giấc mơ ….