Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010
Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010
Saigon chẳng có mùa thu...
Saigon chẳng có mùa thu
Nên mơ chút heo may qua phố
Nên co vai mà chừng như chưa đủ
Vẫn vu vơ mơ một cái nhìn gần
Tháng tám
những cơn mưa đành hanh
Cứ tạnh, cứ mưa như giỡn
Cái nắng vàng nhớ mùa thu ngủ sớm
Hàng cây xanh lại thao thức thầm thì
Saigon … đôi khi
Nhớ mùa thu muốn khóc..
Thèm chút trời xanh bích ngọc
Thèm thu
Saigon chẳng có mùa thu
Thế mà buồn nhẹ thế
Thế mà chiều thật khẽ
Chiều đi..
Ngang góc phố nào nghe tiếng hát Khánh Ly
“Ừ thôi em về
Chiều mưa giông tới…”
Ừ thôi em về …đường xa vời vợi
Ừ thôi em về …
Về thôi
Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010
Hoa và Phong vị Huế
Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010
Lời phi lộ
Tôi làm thơ giống như yêu … cứ trăn trở , say mê , cứ thủ thỉ lời ầm ào của sóng gió …,luôn luôn nó là lời thủ thỉ như luôn luôn tôi chỉ lướt qua tình yêu bằng nụ cười và ánh mắt e dè … Những bài thơ tình là sự thôi thúc của trái tim ngỗ ngược nơi tôi …nó nói chứ tôi im lặng . Đôi lúc người đọc bất chợt thấy mình ..cũng chơi vơi, cũng day dứt mà cũng chỉ thầm thì như thế …trong đó có MM _ người bạn nhỏ tôi yêu và yêu tôi … MM viết cho chính mình qua bài thơ của tôi ..và tôi nhìn lại chính mình trong bài viết của MM …Cám ơn em nghen MM bởi cái chạm khẽ của cảm xúc này với cảm xúc kia nó làm nên điều kỳ diệu của Tình Yêu… chị tin thế …Và cám ơn cuộc đời vì trong những bước loạng choạng vui buồn ta đã vấp phải nhau ….
Tôi không khỏe một tuần nay vậy mà tối nay, nể quá nên bất chấp cơn mưa tầm tã, vẫn phải sà vào một chiếu nhậu. Bạn tôi- chịu đựng tính khí này nhiều năm, đôi khi vẫn “nghẹn ngào” hỏi: Tại sao trong tình cảm, bà không biết “nể nang” như vậy hả Bà? Tôi cũng đã nhiều lần tự hỏi mình như thế, rằng, giá tôi biết “nể tình” hơn, biết đâu giờ đã “ngồi sui” chiếu trên, chiếu dưới. Rằng đôi khi tôi cũng thấy mình khá “tàn nhẫn” trong tình cảm hơn là trong…rượu…và cư xử một cách nghiêm khắc với Bạn Lòng so với Bạn nhậu của mình… Cái đôi lúc đó lắm khi làm lương tâm tôi cắn rứt, ví dụ như trong buổi nhậu chiều nay. May quá, đời còn có một người Phụ nữ …yêu không giống tôi. May quá, đời còn có một người phụ nữ không tàn nhẫn như tôi…Chị biết làm thơ mà …không biết uống rượu, vậy mà, chị vẫn dành ra những lời thơ gan ruột, để giúp tôi tự trả lời cho những lúc lương tâm bị “nhai mòn”:
Nên không cần phải hỏi : Em có yêu ? Tình yêu vẫn luôn đâu đó Hãy lắng nghe nhịp tim anh ..rất nhỏ dịu dàng lời em …. Hãy lắng nghe nhịp tim anh …rất nhỏ dịu dàng lòng em… (Tình Yêu-Thơ Hạ Dung) Tôi không có đức tính dịu dàng như mọi người phụ nữ khác. Khi Bạn hỏi về một khắc khỏai Yêu, tôi thường “mau mắn” trả lời: Ngu sao! Nhưng dù không dịu dàng, tôi vẫn là phụ nữ, mà mọi phụ nữ đều có chung một tính xấu “nói có mà không”, Chị biết thế, từ chính lòng mình, Chị nói hộ tôi: Đừng hỏi : Em có yêu anh không ? Vì tình yêu không thể bắt đầu từ câu hỏi Vì mùa thu níu sắc vàng bối rối Trong cái nhìn của anh Vì khi bàn tay em nằm trong lòng tay anh Thời gian dường như chậm lại Cơn mưa chiều vỗ nhịp đời xa ngái Bỗng mênh mông … (Tình yêu-Thơ HD) Tôi thật thà ân hận đã quen biết Chị quá muộn. Và càng thật thà ân hận hơn khi không biết Chị có những dòng thơ “chính xác” về Tôi như thể cú húc đầu lịch sử mà Zidane dành cho Ronaldo trong Worl Cup 2006. Nếu biết, Tôi đã xin Chị bài thơ này về photo ra hàng trăm bản, để trả lời cho ai đó có chút nghi ngờ rằng tôi qúy rượu hơn quý Tình, yêu nhậu hơn yêu Bạn và hòan tòan tàn nhẫn khi nói Ngu Sao! Có Chị và thơ của Chị, người ta sẽ hiểu Tôi rằng: Tình yêu trong em không là bão giông Nên chẳng thể ồn ào … se sắt Em yêu như nắng vàng rót mật..... vào mùa thu Em yêu như mùa đông mặc chiếc áo sương mù co vai đợi rét.... Em yêu như ngọn gió chiều mỏi mệt thèm nói lời lặng im… (Tình Yêu-Thơ HD) Có Chị và thơ của Chị, người ta có lẽ đã tin Tôi rằng :Tình Yêu với tôi là một điều kỳ diệu, nó có khả năng đem lại cho tôi sự dịu dàng khả thể, sẽ mang đến từ tôi một cuộc sống hiền lành cho người khác nữa. Và, nếu nói rằng ngày mai tận thế còn dễ tin hơn nói rằng Tình Yêu sẽ dạy cho tôi biết im lặng, thì người ta cũng sẽ vẫn tin… Khi dịu dàng anh nói :yêu em… Cuộc đời bỗng hiền lành đến thế Tiếng cười … bỗng dưng thật khẽ , reo vui Hãy cứ nhìn em như anh vẫn nhìn thôi Không chỉ nhìn bằng mắt..... Hãy cứ nghe em trong muôn vàn lẩn khuất sâu lắng một tình yêu ( Tình Yêu-Thơ HD) Thật đáng buồn khi quen biết Chị quá muộn. Càng đáng buồn hơn khi biết Chị có những bài thơ như là …bài …sấm của đời tôi. Chị không chỉ nói hộ Tình Yêu tôi trong những ngày thời tiết bình thường. Chị còn biết, tôi và Tình yêu của mình sống ra sao vào những ngày có bão : như sáng ngật ngừ giấc ngủ bỗng nhận tin: “anh nhớ em dù trời đang bão” ừ nhỉ ! tình yêu cứ luôn thơm thảo tình yêu sợ gì bão giông ??? ( Thơ tình ngày có bão- Thơ Hạ Dung) Là người luôn phải nhận những cú điện thoại lúc 2 giờ sáng, những cú điện thọai không có gì gấp, thậm chí đôi khi gọi “ không có nội dung” chỉ là những câu vớ vẩn làm tôi điên tiết và luôn hỏi Tại sao lại có kẻ rỗi hơi như thế? Nhờ Chị tôi hiểu “thấu” một điều bão giông còn không sợ, Tình Yêu sợ gì tôi điên! Người ta nói nhà thơ đôi khi như …nhà thờ, nghĩa là, họ rao giảng hộ thiên hạ những điều mà nhiều người biết không dám nói, hoặc chỉ nói khẽ mà không dám la to, còn khi đã la to thì thảng hoặc điều đó “ai cũng biết” hoặc là “chả ai cần biết nữa rồi”. Chị cũng vậy, nhà thơ nữ mà tôi yêu qúy, các bài thơ tình Chị làm chắc chắn không phải từ khi quen biết Tôi và càng không làm thơ cho tôi. Không ai can đảm lấy tôi ra làm “nàng thơ” cả, cho dù Chị có yêu qúy tôi đến đâu đi nữa. Vậy mà Chị hiểu tôi như đến chân tơ kẽ tóc, làm Tôi đọc thơ Chị nhiều khi sợ đến …gai cả người : tình yêu cũng có lúc lặng im niềm vui cũng có lúc lặng im và hạnh phúc đôi lần không réo rắt và nỗi nhớ đôi lần im bặt chờ giông . tình yêu đôi lúc giấu mặn nồng như ta nhớ đớn đau ….mà không nói như ta yêu mềm lòng …. mà rất vội cất vào tim như sợ có ai nhìn nhưng tình yêu đôi lúc … mênh mông giữa cơn gào của bão em cất nỗi nhớ anh trong vạt áo đường mưa bay em giấu tình yêu của anh vào đôi tay đủ ấm ngày mưa gió Sợ nhất là khi Chị dặn dò như thể quá biết tính tôi: Tôi thường thì thầm những khi nghe lời rủ rê đi nhậu, nhưng lại có thể “hả” rất to trong những lần hiếm hoi được …tỏ tình. Chị dặn dò, vì không chỉ biết ngày có bão thơ tình rất …không ổn, mà còn e, từ Tôi, Tình Yêu vốn êm đềm có thể …bão giông… hãy chỉ nói yêu em rất nhỏ đủ bão giông giật mình đủ nắng vàng lúng liếng gọi bình minh tình yêu… làm tan cơn bão Cảm ơn Chị- người đàn bà làm thơ Hạ Dung, Blogger Gió Heo May rất yêu qúy… Được hân hạnh quen biết Chị không đủ lâu, nhưng có lẽ Em có cơ may được lắng nghe nhiều chuyện đời dàn trải từ Chị. Lắng nghe như một cái máy thu mà không phát, bởi em hiểu Chị không tìm đến em chia sẻ để mong cầu một sự ủng hộ nào. Chị đủ sức, khi đã tự cho mình đủ sức đứng lên từ những tàn phá ghê người mà cuộc đời mang đến còn hơn cả sức phá của bão giông, nên không cần dựa đỡ. Những bài thơ hoặc những tản văn Chị viết và post lên nhà, không nhất thiết cần những chia sẻ của vô tình thiên hạ. Chị viết, như nó đáng phải viết và nên viết. Chị viết nhiều khi như cắt chính lòng mình ra để nhìn ngắm so đọ, nhiều khi lại như một cách để “ru yên tình gần” và đôi khi “ ru vội tình xa”. Chị viết, còn như viết hộ cho những tâm hồn đa đoan phụ nữ, những khắc khỏai trống vắng lòng và cả những lúc đuối sức của những ai đang “một mình bước tới” . Và chính bởi viết như thế, nên mọi người tìm ra nơi mảnh dẻ dáng hình Chị một sự dựa đỡ rất lớn…như em tếu táo ba lơn mà cũng còn tìm gặp mình nơi Chị, nơi thơ của Chị thế kia… vì vậy, đời cũng như em, chờ một ngày nào đó, được nhấm nháp trọn những lát cắt đó, để hình dung và muốn được hình dung rõ hơn một chân dung Phụ Nữ viết thơ tình trong bão… Được không Chị? Mập M_ Lâm Minh Trang. |
Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010
Tạp chí Nha Trang...
Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010
Em mở cửa lòng mình giông tố...thả tình trôi
Tôi thích đứng trước biển một mình … Đôi khi thèm thét thèm gào với biển …nhưng lại chưa bao giờ . Có lần nghe Aquapham kể về tiếng gào của mình trước biển thế là lòng tôi cứ thét gào đâu đó... một bài thơ .Có thể Em trong này là Tôi, có thể là Aqua hoăc có thể là một ai khác nữa …Điều đó không còn quan trọng vì dù sao …nó cũng là tiếng gào Aqua nhỉ ?
( Bài thơ tặng Aquapham…)
Em đi về phía biển
phía không anh
Nơi con sóng cứ chòng chành quên nhớ
Nơi giọt nắng cuối ngày nghiêng đổ
Nơi tình yêu giấu những tiếng thở dài
Chẳng phải tình đã tàn phai
Cũng chẳng thể nối liền khoảng cách
Nơi em và anh chỉ đôi bờ lau lách
mà nhớ nhung
mà héo hắt
nghìn trùng
Nơi bạt ngàn đêm .. bạt ngàn mênh mông
bạt ngàn gió
bạt ngàn bão tố
Cái tâm bão cứ oằn mình thống khổ
Chẳng giữ được tình
Chẳng níu nổi bình yên
Em đi về phía biển
phía em
Trăm sợi tóc lại rối bời thương nhớ
Ngẩng mặt hét …lời sóng tan trong gió
làm sao anh ?
Làm sao ta giữ được mong manh
Giữ được gió, giữ được đời cuồng nộ
Giữ được giấc mơ
tàn phai
quên nhớ
Em mở cửa lòng minh giông tố
thả tình trôi……
Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010
Nói không.....
|
“Học sinh đánh nhau” là một hiện tượng đau lòng và nổi cộm trong thời gian gần đây … nhưng vấn đề không phải đơn giản là ta chỉ hô khẩu hiệu “nói không” , việc cần làm là tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của hiện trạng này và cái bắt đầu không chỉ là các buổi sinh hoạt chuyên đề , nó cần phải là cái tát thực sự vào xã hội , nó cần là cái đánh thật sự vào lương tâm từng người thầy , nó cần trở thành nỗi ray rứt trong tấm lòng của từng người cha người mẹ ..nó cần là cú nock out thực sự vào những người có trách nhiệm ...lúc đấy hy vọng nó trở thành bài học làm người thực sự đối với lũ trẻ . Vấn đề là người lớn đã thực sự “lớn” chưa để đủ lấy lòng tin của lũ trẻ , để có thể làm gương trong việc dạy bảo chúng . Nhìn quanh ta xem : người lớn học giả bằng thật , học giả bằng giả , người lớn “đánh nhau” ra trò để tranh giành cái ghế , người lớn chạy chức , chạy quyền, chạy tội, chạy hợp đồng , người lớn lấy của công làm của tư ,người lớn phỉ báng ngay cái giá trị bên trong tôn vinh cái giá trị bên ngoài … người lớn lơi lỏng nhiều vấn đề trong việc giáo dục con cái , người làm lớn lại chưa có biện pháp hữu hiệu bình ổn cái bất an của xã hội …lũ trẻ chỉ là cái bóng được lặp lại từ cái hình người lớn . Cứ tìm hiểu kỹ hoàn cảnh của những học sinh hư ta sẽ thấy nguyên nhân từ đâu để cũng cần bắt đầu một cái gì đấy tích cực hơn hầu mong còn giữ được những đứa trẻ chưa hư đâu đó và chấm dứt những tình trạng đau lòng như hiện nay. Nghĩ cho cùng , trong cuộc sống không thiếu những lần ta phải “nói không” : nói không với một cuộc nhậu , nói không với một lời mời, nói không với một lời cầu hôn, nói không với những việc làm vi phạm lương tâm , đạo đức , nói không với những mối lợi bẩn thỉu .Có những lời “nói không” nhẹ tênh và dễ dàng nhận được sự thông cảm , đồng tình, nhưng có những lời nói không chẳng phải dễ dàng bởi lòng tham, bởi sự ham hố của chính ta …nhưng chỉ “nói không” khơi khơi với một hiện trạng mang tính xã hội mà thiếu sự tích cực , thiếu sự đồng bộ của toàn xã hội thì nó chỉ như “viên đá cuội rớt vào lòng biển khơi” … Tháng tám vào mùa … Tháng tám nói không với những ngày nắng gắt ...để nhạt nhòa những cơn mưa ngắn ...bất ngờ về.
|
Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010
Lời gởi chân mây....
| Khói này , lâu lắm rồi ..em không còn thường xuyên ngước lên trời tìm vì sao quen nữa .Cuộc sống bắt em phải nhìn thẳng , nhìn xuống …để tiếp tục sống như vẫn từng sống , như đã từng vượt qua nhiều cay đắng một mình trong nhiều năm …những năm không có anh .
Ngày mai,em vạch thêm vào nỗi nhớ mình …365 ngày không có anh ..!
HẮN VÀ MỘT MÙA ĐÔNG XA LẮC ( Một entry cũ viết cho Khói) Hắn đẹp trai – Oh , nếu chỉ có thế thì hắn cũng chẳng có gì đáng để nói đến. Hắn nói chuyện có duyên , biết làm thơ , biết chơi đàn , hát khá hay , cũng đủ một chút men để đám con gái chếch choáng rồi đấy. Hắn hơi ngạo nghễ , hơi phớt lờ con gái – nhất là những cô gái hay nhìn lén hắn , hay quan tâm đến hắn , hay chăm sóc hắn , điều này mới thực sự làm không ít cô bị chao đảo , hắn càng phớt các cô càng say , một vài cô bé trong xóm đã khóc và tâm sự với tôi về hắn .Riêng cái khoản này thì tôi ghét hắn cực kì .
Nhà ở cùng xóm ,sau 30 tháng 4 hắn đi lính về , ngơ ngáo ra vào với những hoang mang ,buổi tối hắn cùng vài người bạn hay ngồi đàn ca trước cửa , thi thoảng lại nghe hắn hát những bài hát tôi yêu thích . Tôi cũng ở nhà vì… Văn Khoa bị đóng cửa . Thuở ấy , sao tôi ngoan đến lạ, chỉ chúi đầu ở nhà , đọc sách , làm thơ , nghe nhạc và nhớ mối tình mỏng manh , mơ hồ mà đẹp như mơ ở Văn Khoa.
Tôi ghét hắn ra mặt và chẳng bao giờ quan tâm đến hắn ,thỉnh thoảng ra ngõ gặp nhau tôi và hắn cũng chỉ thoáng nhìn rồi quay đi . Có lần , nghe cô bé em họ hắn bảo :“Anh em bảo chị kiêu… thấy ghét !” , tôi chỉ cười chẳng nói đi nói lại .
Tôi – một đứa con gái bình thường – hay mơ mộng , hơi bướng bỉnh nhưng lại dễ khóc … được cái nói chuyện cũng dễ thương ( nghe những người quen bảo thế ) nên cũng có những vệ tinh chung quanh – Tôi và hắn …chẳng hấp dẫn nhau . Tôi ghét hắn bởi tôi cho rằng hắn coi thường con gái , hắn ghét tôi vì cho rằng tôi kiêu …Tôi và hắn chẳng có gì chung ngoài cái chung là ghét nhau một cách lạ lùng .
Mùa đông năm ấy trời lạnh kinh khủng .Buổi tối , thường có nhiều gió, sao trời chi chít , những hôm có trăng cái xóm nhỏ của tôi đẹp đến ngẩn ngơ , những con đường đất chan hòa ánh vàng . Tôi thường ngồi ở tủ thuốc lá của cô bạn gái ngoài ngõ nhìn sao trời và nói chuyện với vài người bạn . Một lần , cũng là một tối mùa đông , cúp điện ,tủ thuốc lá của cô bạn tôi chỉ tù mù ngọn đèn dầu , tôi đang ngồi coi hàng hộ để cô bạn chạy đi đâu đó thì hắn ghé mua thuốc lá . Đúng là oan gia ngõ hẹp … tôi lặng lẽ lấy thuốc đưa cho hắn , hắn cầm thuốc , nhìn thẳng vào mắt tôi . Trời , đây là lần đầu tôi và hắn nhìn rõ nhau như thế .Tôi cũng bướng bỉnh nhìn thẳng vào mắt hắn … bỗng dưng hắn bật cười và bảo nhỏ : “Tôi thấy sao trời trong mắt cô …” rồi quay lưng đi thẳng . Tôi hơi run , và tôi hiểu vì sao nhiều cô gái trong cái khu phố nhỏ này lại thích hắn . Từ hôm ấy hắn ghé tủ thuốc của cô bạn tôi nhiều hơn , thi thoảng hắn ngồi lại trò chuyện bâng quơ … và chẳng hiểu từ lúc nào hình như tôi và hắn … không còn ghét nhau nữa . Tôi phát hiện hắn là người thẳng thắn , bướng bỉnh không kém tôi , thông minh , hơi khôi hài và …dễ thương . Cuối mùa đông năm ấy, tôi nhận được nhiều bài thơ của hắn - những bài thơ tình - hắn còn giới thiệu với tôi những người bạn thân của mình , họ quý tôi và tôi cũng rất quý họ . Một lần , tôi và hắn cùng nhìn lên bầu trời cao , những vì sao nhỏ nhấp nháy …hắn hỏi tôi thích vì sao nào , tôi đã chỉ một nhánh gồm ba vì sao mọc thẳng hàng và bảo tôi thích vì sao ở giữa chỉ vì nếu nhìn kĩ nó không phải là một mà là hai vì sao chừng như rất gần mà lại rất xa nhau … hắn bảo hắn đặt tên cho vì sao đó là sao HD – tên tôi – Tối đó tôi nhận của hắn lá thư tỏ tình – lá thư cũng làm lòng tôi mềm đến lạ .
Chúng tôi yêu nhau – đó là thời gian của những khoảng cách dài với những chuyến đi mà những lá thư luôn nối liền mong đợi . Tôi dạy học ở một cánh rừng cách xa nhà hơn trăm cây số , hắn rong ruổi theo công trình đi nhiều nơi . Cuộc sống lúc ấy biết bao khó khăn , phương tiện thông tin không như bây giờ nên chúng tôi cứ mãi là hai vì sao dường như rất gần mà lại rất xa . Tôi nhận những lá thư thường xuyên của hắn …là những đêm vùng núi đi uống rượu với bạn bè về , nhìn vì sao quen trên trời mà nhớ phố khôn nguôi …, là những lần về phố vội vàng không có tôi hắn đã vu vơ giận hờn rằng tôi yêu rừng hơn hắn .Tôi cũng viết những lá thư cho hắn từ những ngày nhọc nhằn một mình nơi núi rừng xa xôi , những lá thư hắn bảo …mỗi lần đọc cứ ngon như điếu thuốc đầu ngày ….nên tôi gọi hắn là KHÓI .
Ba năm yêu nhau với những khoảng cách của những con đường dài nối liền cách trở , với những khó khăn vô cùng của cuộc sống lúc bấy giờ , với những hờn giận vu vơ do thời gian xa cách … chúng tôi cũng vẫn về với nhau .Chỉ một lần trước ngày cưới gần một tháng , hai đứa có dịp về phép cùng lúc để chuẩn bị cho ngày cưới, đêm Noel năm ấy, hắn đã dắt tôi qua những con phố đông của Saigon , hắn nắm chặt tay tôi , hình như hai vì sao trên trời hôm ấy rất gần nhau - đó là lần đầu mà cũng là lần cuối cùng chúng tôi đi chơi với nhau ... còn tất cả đều là khoảng cách của những nhớ thương muôn trùng .
Chúng tôi cưới nhau ...sáu tháng sau hắn rời xa tôi mãi mãi trong một tai nạn .Hạnh phúc ngắn ngủi làm tôi chỉ kịp ngơ ngác nhìn nó tan vỡ ngay trong tay mình . Lá thư cuối cùng trước lúc rời xa tôi mãi mãi , trước lúc khép lại đôi mắt có cái nhìn làm ấm một mùa đông , lá thư chỉ viết trước đó hai tiếng đồng hồ và còn dang dở , hắn vẫn nhắc đến vì sao mang tên tôi hắn đặt….vì sao đằng đẵng nỗi chia xa ...
Viết cho ngày giỗ Khói 18.6 âm lịch |
Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010
Em về qua Saigon ...ngày bão
Em đi giữa Saigon những ngày có bão
Những ngày gió mưa điên đảo ….
tận đâu
Saigon bình yên trong tiếng chào nhau
Trong cả tiếng leng keng
…của chiếc thìa con khuấy ly café sữa
Saigon bình yên trong từng góc phố
Trong cái nhìn luống cuống ... chạm tình yêu
Trong cơn mưa từng chặp liêu xiêu
Tuôn rồi tạnh … giận hờn , ngúng nguẩy
Hàng cây xanh làm mình làm mẩy
Thả vu vơ những chiếc lá me vàng
Saigon của em mênh mang
Từng nỗi nhớ ngọt ngào quá thể
Con đường xưa bước chân thật khẽ
Thời tóc bay nghiêng một cái nhìn gần
Saigon thu, hạ, đông, xuân
Vẫn cái nắng rực vàng níu nhớ ..
Thành phố giấu đằm sâu hơi thở
Chút bâng khuâng con gái dịu dàng
Ơi ! cái thời … tình tựa gió mây tan…
Em đi giữa Saigon
những ngày có bão
Đất trời lạnh …nhớ vòng ôm thơm thảo
Hàng cây xanh nhớ chút nắng thu vàng
Em nhớ Saigon cái thuở chân ngoan
Bay phơ phất vạt áo cười ngang phố
Saigon biết quên , Saigon biết nhớ
biết gọi nhau … nên yêu quá Saigon !
Bão về ...rồi bão sẽ tan....
Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010
Chọn !!!
Hình như “chọn” là một trong nhiều cái khó mà người ta ai cũng thường xuyên phải đối diện trong cuộc sống hằng ngày . Cứ lớn lên chuẩn bị để vào đời thì nào là phải chọn ngành để học, chọn công việc để làm ,chọn người để gởi trao tình yêu và cuộc đời, chọn người đại diện mình để nói tiếng nói dân chủ, chọn chỗ để xây nhà, chọn trường cho con học, và còn hàng trăm những thứ linh tinh khác bắt người ta phải cân đo lợi hại, thậm chí phải toan tính thiệt hơn để lựa chọn . Có những cuộc lựa chọn sai lầm mang lại không ít những thiệt hại, đớn đau cho cá nhân người chọn lưa nhưng cũng có những cuộc lựa chọn sai lầm làm thiệt hại cho nhiều người thậm chí thiệt hại cho một cơ quan, cho xã hội hoặc cho cả một đất nước … Sáng nay đọc một cái tin nhỏ trên báo Tuổi Trẻ với cái tit :THAY NGAY NHỮNG CÁN BỘ KHÔNG ĐỦ PHẨM CHẤT Thật ra đó chỉ là một cụm từ được rút ra từ câu phát biểu của ông Lê Thanh Hải _ UV Bộ chính trị - Bí thư thành ủy TPHCM nhân về dự Đại hội Đảng bộ huyện Hốc Môn Ông cho rằng những sai phạm của một số cán bộ cấp huyện xã huyện vừa qua cần nghiêm túc rút ra những bài học sâu sắc trong giáo dục, rèn luyện, kiểm tra, giám sát cán bộ đảng viên…. ( Trang 2 báo Tuổi Trẻ Thứ ba ngày 20/7) Khi đánh giá khâu tổ chức cán bộ ta thường nghe nói đến cái sai trong việc giáo dục,đào tạo, kiểm tra, giám sát cán bộ đảng viên nhưng lại ít được nghe nói đến cái sai trong việc chọn lựa đề bạt trong khi thật ra “chọn lựa” lại là cái sai khởi đầu cho những cái sai sau đó . Cách đây 2 ngày tình cờ gặp một cô giáo trẻ trong ngôi trường cũ tôi đã từng công tác nhiều năm . Cô trò nói chuyện linh tinh và tôi bỗng giật mình khi nghe cô phát biểu : “Con giờ hết còn niềm tin rồi cô ơi … tụi con có làm tốt đến đâu thì cũng vậy thôi …chẳng bao giờ mình có thể có cơ hội tiến hơn nếu không là Đảng viên đâu cô” Tôi không ngạc nhiên …chỉ là giật mình , giật mình bởi biết lại có thêm một lớp trẻ tiếp nối mình chênh vênh niềm tin . Nó kể cho tôi nghe với giọng chán chường pha phẫn nộ chỉ vì việc một cô giáo khác chuyên môn làng nhàng , thua kém nhiều thầy cô khác , không có gì nổi bật trong công viêc chung ,thậm chí ít được sự tin yêu của đồng nghiệp lại vừa được đề bạt làm hiệu phó chuyên môn chỉ đơn giản vì cô ta là Đảng viên …. Tôi biết cô giáo được đề bạt này khá rõ nhưng tôi không ngạc nhiên, cũng chẳng còn đủ lòng kiên nhẫn để mà phẫn nộ. Tôi bảo với cô giáo trẻ : “Chuyện này bao lâu nay trong ngành mình vẫn thế …có gì mà tin với không tin? Hãy tiếp tục làm công việc của mình vì học sinh kìa !” Cô giáo trẻ người non dạ trợn mắt nhìn tôi hỏi : “Nhưng cô ơi …cô cứ tưởng tượng những người ấy vào dự giờ mình , chỉ đạo chuyên môn mình xem …có khiếp không chứ” Tôi ngẩn ngơ cười nhạt : ừ nhỉ ? Thế đấy , tôi nhớ có một thời gian khi nói đến cán bộ Đảng viên người ta hay nói đến HỒNG và CHUYÊN ( Đức và Tài) …nhưng thật ra khi cơ cấu , đề bạt cán bộ thì HỒNG luôn được coi trọng hơn trong khi ngay cả cái được gọi là HỒNG cũng còn nhiều điều để bàn . Các ngành khác trong các cơ quan nhà nước như thế nào tôi không biết chứ ngành GD ở nơi tôi công tác thì nếu anh không là Đảng viên hoặc lý lịch anh không "trong sạch" đến mức có thể có cơ hội kết nạp Đảng thì dù anh có tài , có đức đến đâu cũng đừng có “mơ về nơi xa lắm..” Người ta thường bảo “Đảng viên đi trước làng nước theo sau” nhưng có một điều nghịch lý: nhiều thầy cô giáo là Đảng viên nhưng hiệu quả công việc lại thua kém rất nhiều các “quần chúng” khác , chỉ được cái họ lành _ rất lành_ chẳng nói gì đến ai , sai trái có thấy cũng mặc vì thế đa số những tiêu cực được phát hiện lại từ chính những quần chúng “đi sau” . Họ cứ sống một cách ung dung, hiền lành, vô tư, đôi khi còn được khen là “có tính quần chúng” mới sợ . Mới đầu thì chi bộ còn lấy ý kiến góp ý của giáo viên …sau thấy “mấy thằng quần chúng” nó phê rát mặt quá bèn thu hẹp lại chỉ lấy ý kiến góp ý của liên tịch . Thế là chi bộ cứ đều đều vững mạnh muôn năm, những Đảng viên “hiền hiền , lành lành”, chuyên môn cứ “làng làng nhàng nhàng” cũng cứ được “đề đề bạt bạt” vô tội vạ . Tôi nhớ năm 2006 , có thời người ta rầm rộ tung hô việc “công khai dân chủ trong công tác đề bạt cán bộ” với mục tiêu “nâng cao chất lượng cán bộ tránh tình trạng bổ nhiệm trước đào tạo sau” Nói thì nói thế thôi …chứ tôi đã từng chứng kiến nhiều cuộc lấy ý kiến tập thể về việc đề bạt thấy A , cô B một cách ra trò … Chúng tôi , những thằng dân đen cũng thẳng thắn ra trò nhưng rồi chuyện vẫn đâu vào đấy nó cứ như một trò hề . Tôi cho rằng việc “chọn người” là cái chọn khó nhất _ chọn người để điều hành ,quản lý, chỉ đạo một cái tập thể chuyên môn lại càng khó hơn . Nếu ta xem nhẹ cái Chuyên mà chỉ chú trọng đến cái Hồng cũng là điều chưa sáng suốt chứ đừng nói chi đến cái Hồng dường như cũng còn nhiều tiếng thở dài phía sau ..một thứ Hồng nhờ nhờ.. Cứ như thế này, ta sẽ có một lớp cán bộ quản lý giống thiên lôi sai đâu đánh đó , những người lãnh đạo hiền lành , dễ bảo nhưng thiếu tài ,thiếu tính sáng tạo , thiếu tự tin , thiếu bản lãnh … Cứ như thế này, ta sẽ có một lớp trẻ mất niềm tin vào sự công bằng , một lớp trẻ sống nhàn nhạt , thiếu nhiệt huyết …hoặc giả họ trở nên những con người thực dụng , ích kỷ ,thiếu niềm tin vào những điều tốt đẹp giữa đời . Ngẫm ra cái sự “chọn” và “được chọn” cũng là điều đáng suy gẫm . “Người chọn” sai lầm thì “kẻ được chọn” trở thành vật thí nghiệm buồn cười ..nhưng vấn đề tai hại là phía sau sự "chọn lựa" này lại là những tiếng thở dài ngấm ngầm giết chết những niềm tin… |





