Hiển thị các bài đăng có nhãn đi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Cảm xúc từ Đất nước Chùa Tháp




Chúng tôi rời Saigon vào những ngày cuối tháng tư… Nắng phương Nam đổ dài, khắc nghiệt suốt chuyến đi từ Saigon đến các tỉnh nơi chúng tôi qua trên đất nước Chùa Tháp. Nhằm những ngày nghỉ lễ nên cửa khẩu Mộc Bài hàng hàng lớp lớp những chuyến xe nối đuôi nhau. Cứ nhìn cảnh tượng những du khách người Việt rồng rắn giữa cái nắng mùa hè để chờ thủ tục xuất cảnh mới thấy dù còn là một đất nước chậm phát triển ,Campuchia vẫn là một điểm du lịch hấp dẫn vừa với túi tiền của đa số người Viêt Nam…

Chúng tôi rời cửa khẩu Mộc Bài để đặt chân sang kia biên giới nước bạn. Ngay ở cửa khẩu biên giới ta có thể thấy ngay những Casino lớn khang trang nằm hai bên đường nơi mà không ít người Việt đã đánh mất cơ đồ, danh dự , gia đình thậm chí cả sự sống tại đây. Sau những thủ tục đơn giản hơn bởi những anh Công An và nhân viên hải quan Campuchia , xe chúng tôi bước vào tỉnh Prey Veng của đất nước Chùa Tháp…


Xe chạy qua những con đường tráng nhựa ít ổ gà của tỉnh Prey Veng. Hai bên đường những ngôi nhà sàn truyền thống của người dân lấp ló trong những vườn cây xơ xác. Trên những cánh đồng khô cháy, lốm đốm màu trắng của những con bò gầy giữa cái nắng gay gắt tháng tư. Trong chương trình được thông báo là xe sẽ đi qua những rừng cao su bạt ngàn của tỉnh Prey Veng nhưng trong thực tế những rừng cao su vẫn còn non tuổi và mang vẻ buồn tẻ của một vùng đất nghèo dù Prey veng là một trong năm tỉnh thành lớn của Campuchia. Chúng tôi dừng chân ở tỉnh Kam Pong Cham, bữa trưa không ngon miệng có lẽ do cảm giác từ cái vẻ diêm dúa của nhà hàng, từ cách chế biến món ăn của người bản xứ và trong cả sự mệt mỏi từ cái nắng gay gắt tháng tư…



Chiếc xe tiếp tục đi qua tỉnh Kong Pong Cham để bước vào tỉnh Kong Pong Thom bằng chiếc cầu bắc qua dòng sông Mê Kông để tiến về Siêmreap…Cơn mưa chiều vội vàng, ngắn ngủi đổ xuống khi chúng tôi vào đến địa phận tỉnh Siêmreap phần nào lấy đi chút mệt nhọc suốt chẳng đường dài hơn 400 cây số …

Cũng như nhiều thành phố du lịch khác trên thế giới, thành phố Siêmreap có vẻ trù phú hơn các tỉnh chúng tôi đã đi qua, chỉ có điều giống nhau là ở đâu trong thành phố cũng có thể thấy rác ngập ngụa . Suốt chuyến đi, khách sạn trong hai ngày ở Siemreap cho tôi cảm giác thoải mái nhất. Mang tầm cỡ khách sạn 4 sao, Starry AngKor Hotel khang trang, phòng ốc đẹp và thoáng mát. Sau bữa cơm chiều chúng tôi đi dạo chợ đêm Siêmreap bằng cái xe “tuc tuc” _ xe dạng như xe lôi chạy bằng xe máy phía trước kéo theo sau một thùng xe có thể chở nhiều nhất 6 người không quá to lớn, xe được trang trí đẹp, chở cả khách du lịch lẫn khách là người dân bản xứ_ Từ khách sạn ra đến chợ đêm khoảng bốn cây số với giá 3 dola chúng tôi thích thú ngắm đường phố Siemreap ban đêm lấp loáng ánh đèn..

Chợ đêm bán những thứ mà ta thường thấy ở các chợ Việt Nam nên chúng tôi đi dạo nhiều hơn là mua. Ở chợ đêm, phần lớn du khách đến để matxa chân sau chuyến hành trình mỏi mệt. Những chiếc ghế bố được xếp lớp lang hai bên đường, du khách chỉ cần nằm dài thưởng thức sự dễ chịu từ bàn tay của những người thợ hoặc ngồi thòng chân vào những hồ cá để những con cá nhỏ xinh xắn mặc sức đớp nhẹ vào bàn chân. Người dân Campuchia ít dùng tiền bản xứ , đa số họ trao đổi bằng dola những cũng dùng cả tiền riel lẫn tiền Việt. Siemreap chắc thức khuya nhưng đa số chúng tôi đều ngủ sớm sau chuyến đi dài để chuẩn bị cho chuyến leo đền AngKor vào ngày mai.



AngKor gồm có 2 khu đền : AngKor Wat ( còn gọi là Đế Thiên) AngKor Thom ( còn gọi là Đế Thích). Bao bọc bên ngoài AngKor Wat là một cái hồ dài 190m , mặt hồ phẳng lặng soi bóng mây trời và những tán cây xanh biếc. Buổi sáng, ánh nắng chiếu xuống mặt hồ lấp loáng như dát bạc.


Dẫn vào AngKor là con đường rộng lát bằng đá tảng không có đến một bóng cây, cái thứ nắng tháng tư thản nhiên nhả xuống nền đá rát bỏng. Phía trước là cả một công trình kiến trúc hoàn toàn bằng đá tảng… Với diện tích rộng khoảng 200ha, Angkor Wat kiêu hãnh ngẩng mặt dưới ánh nắng mùa hè .Nhìn AngKor Wat tôi cứ tự hỏi tại sao cách đây 9 thế kỷ , người ta lại có thể xây dựng được một công trình vĩ đại thế này bằng sức người ? Tôi nhìn những bức tranh được chạm khắc trên tường ,cảm giác thán phục những người Khmer cổ và thán phục cả ý thức bảo tồn một công trình văn hóa dân tộc của chính phủ Campuchia.. Chỉ e với một đất nước nghèo , yếu kỹ thuật và phương tiện như Campuchia liệu sự bảo tồn này có thể kéo dài được bao lâu ? Tự dưng, chạnh nghĩ đến những di tích văn hóa quý báu của đất nước ta đã từng bị phá hủy bởi sự ngu dốt và thiếu trách nhiệm mà bất giác …thở dài.

Tôi một mình đi qua những dãy hành lang dài của AngKor và đặc biệt thích những khung cửa của những ngôi đền, những khung cửa trạm trổ khéo léo lúc nào cũng mở toang đón ánh trời vàng và lơ lửng những đám mây trắng nhởn nhơ qua…Dù vẫn còn những vết đạn ghi dấu một thời chiến tranh, AngKor Wat vẫn sừng sững xứng đáng là một trong những kỳ quan từ bàn tay của con người thời trung cổ .



AngKor Thom cách AngKor Wat một quãng đường không xa được xây dựng theo phong cách Bayon, ta có thể vào AngKor Thom theo bốn cửa Đông Tây Nam Bắc nhưng cửa nào cũng dẫn đến đến chính Bayon nằm ở trung tâm quần thể AngKor Thom .Tôi đứng giữa đền Bayon, ngước mắt lên 54 tháp lớn nhỏ lung linh khuôn mặt thần Lokesvara ngạo nghễ dưới ánh nắng vàng. Người hướng dẫn viên giới thiệu nụ cười bí ẩn còn được gọi là “nụ cười may mắn” , nhìn khuôn mặt vị thần trong câu chuyện truyền thuyết của người dân Campuchia tôi thầm nghĩ : với nụ cười mím thế kia chắc gì người không giấu trong đó sự cay đắng , xót thương những người dân nghèo Campuchia đang còn nhọc nhằn với cuộc sống hiện nay ?

Sau AngKor Thom chúng tôi còn đến thăm một khu di tích nữa trước khi về khách sạn. Do mệt, tôi đã ngồi ở ngoài cửa chờ mà không biết là đoàn vào cửa này mà ra bằng cửa khác. Thế là tôi ở một cửa rã rời vì ngồi đợi mà cả đoàn thì ở một cửa khác hốt hoảng vì tưởng tôi đi lạc. Cuối cùng tôi cũng tìm được đường ra xe nhờ vốn nghe tiếng Anh lõm bõm của mình. Có người hỏi : “nếu không tìm được đoàn tôi sẽ làm gì ?” Tôi cười bảo : “Lúc ấy sẽ tính.sau .” Thật ra tôi cũng chưa thể biết lúc ấy mình sẽ tính thế nào với vốn tiếng Anh quá tệ, cả tên lẫn đia chỉ khách sạn còn chưa kịp nhớ, lại ở một đất nước không một người thân? Một kỷ niệm mà cũng là kinh nghiệm để tôi nhớ đời khi đi du lịch.


Chúng tôi đến thủ đô Phnom Pênh sau hai ngày ở Siêmreap, sau khi đến thăm chiếc cầu Kampong Kdei _ chiếc cầu nhiều tuổi nhất Campuchia _ Thủ đô Phnom Pênh chỉ bằng một thành phố nhỏ của Việt Nam. Trong thành phố cũng đâu đó đỏ rực màu hoa phượng vĩ , màu lóng lánh của bò cạp vàng và màu tím rưng rưng của bằng lăng.Ta dễ dàng gặp những người Việt sinh sống bằng nhiều nghề trên các đường phố Phnom Pênh. Tôi gặp và nói chuyện với một người đàn ông bán tàu hũ và nghe anh kể chuyện mình, để vợ con ở lại một miền quê nghèo miền Trung, anh sang đây thuê nhà sống và mỗi ngày tự nấu tàu hũ gánh bán khắp các đường phố của thủ đô Phnom Pênh. Thu nhập mỗi ngày của anh cũng khoảng bốn, năm trăm ngàn tiền Việt : “Thế mới đủ nuôi sống vợ con cô ơi!”. Tôi nhìn những người đồng hương lơ láo bươn chải trên đất nước bạn, nào là chàng thanh niên bán võng, chị phụ nữ bán các đồ trang sức, em bé , bà cụ già bán vé số.. tất cả họ là đồng bào tôi, còn bao nhiêu người Việt sống tha hương thế này để mưu sinh ? Có một điều nghịch lý tôi cứ tự hỏi mình : Tại sao đất nước Campuchia nghèo và chậm phát triển hơn Việt Nam mà mệnh giá đồng tiền của họ lại cao gấp năm lần tiền Việt và tại sao vẫn còn những người Việt phải tìm cách tha hương để mưu sinh trên mảnh đất này ?


Buổi sáng  Phnom Pênh dậy khá muộn. Sáu giờ sáng mà đường phố vắng hoe. Tôi đứng đón ánh mặt trời lên đổ xuống một con phố cạnh khách sạn một màu vàng tuyệt đẹp.
Chúng tôi đến thăm Hoàng Cung nơi sinh sống của gia tộc hoàng gia Campuchia, nơi diễn ra những nghi thức ngoại giao của Quốc Vương Campuchia với các quan khách quốc tế. …Cả một quần thể nguy nga nằm giữa Thủ đô như một thách thức với những điều tôi nhìn thấy suốt chặng đường du hành trên nước bạn. Hoàng Cung đường bệ màu vàng viền đỏ rực rỡ trong màu trời xanh biếc . Bên cạnh Hoàng Cung là Chùa Bạc cũng nguy nga không kém, cả hai tạo thành một quần thể biểu tượng cho đất nước Campuchia còn nhiều ngôi nhà sàn ọp ẹp và những cánh đồng lúa khô cháy đến nao lòng.


Chúng tôi rời khỏi Hoàng Cung của Vương Quốc Campuchia để chuẩn bị trở về Saigon sau bữa cơm trưa. Nhìn những em bé Campuchia dắt díu nhau xin tiền du khách bên ngoài Hoàng Cung nguy nga, bên ngoài cửa Chùa Bạc với những sư thầy áo vàng tay cầm Ipad, mới biết những nghịch lý luôn hiện diện ở bất cứ nơi nào trên trái đất này.

Chúng tôi trở về Saigon bằng một ngã khác …Qua phà Neak Loeang để trở về cửa khẩu Mộc Bài. Tôi vu vơ nhìn những đám mây trắng tuyệt đẹp trên nền trời xanh thẳm ngoài cửa kiếng xe và thầm nghĩ mây trời ở nơi đâu cũng thế, chỉ mỗi mảnh đất, mỗi dân tộc, mỗi con người dưới mặt đất này là có những cuộc đời riêng, những thân phận riêng…mà hạnh phúc hay bất hạnh của mỗi đời người lại gắn liền với những đa đoan nổi trôi của đất nước…


Cơn mưa ngắn lại rơi xuống bất ngờ làm giảm cái nóng đầu mùa hạ, những vòng bánh xe chừng như cũng nhẹ nhàng hơn. Chúng tôi đi qua cửa khẩu nước bạn một cách dễ dàng vẫn kịp để tôi phát hiện nhân viên ở cửa khẩu Campuchia người nào cũng có vẻ đường bệ với cái bụng to và cái đầu chải dầu láng bóng, chỉ màu da  của họ là còn giống với đồng bào mình. Loay hoay nhiều thời gian hơn với những thủ tục ở cửa khẩu nước mình, chúng tôi đã trở lại Saigon để tiễn tháng tư qua.

Lâu lắm, dễ chừng bốn năm rồi tôi mới có dịp đi du lịch với đồng nghiệp…Bốn ngày với tiếng nói cười, tiếng trêu ghẹo nhau thả bay những căng thẳng âu lo của công việc trong thời gian cuối năm học.
Chào tháng 5, ngày mai, chúng tôi lại bắt đầu những ngày âu lo khác….


Cửa khẩu Mộc Bài


Chiều trên Tỉnh Kong Pong Thom


Nhà sàn truyền thống của người dân Campuchia

Chiec1 cầu ranh giới giữa tỉnh Kon Pong Cham và Kong Pong Thom


Chiều Tối ở thành phố Siêmreap

Xe tuc tuc ở chợ đêm Siêmreap




Hồ trước đền AngKor Wat


Ánh mặt trời chiếu xuống mặt hồ


AngKor Wat






                                                                     Nụ cười may mắn đền Bayon
                           

Khuôn mặt không cười


Khúc Apsara


Chân cầu cổ Kampong Kdei


Đường phố Phnom Pênh





                                                                                                     Hoàng Cung
                        

Chùa Bạc


Cây Phượng đỏ rực giữa thủ đô Phnom Penh


Hai vị sư với chiếc Ipad trên tay


Người đàn ông Việt Nam bán tàu hủ ở Phnom Penh
                             

Những em bé dắt díu nhau đi xin ăn ở Phnom Penh



Đồng Nghiệp


                                                                                   Ở AngKor Wat
                              

Bên chiếc tuc tuc ở thủ đô Phnom Penh




                                      Đám mây ngoài khung cửa xe
               


Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Tháng 12 , Đà Lạt lạnh...



Tôi may mắn được lên Đà Lạt vài lần đúng mùa trăng. May mắn hơn là được ngắm trăng từ một không gian đẹp ở nhà chị Gia Minh… Trăng lung linh từ khi chúng tôi ghé hiên cúc và lung linh đến hôm chúng tôi giã từ Đà Lạt để trở về Saigon. Chỉ ngước lên thôi trăng bỗng gần đến lạ. Người ta thường ngước lên nhìn trăng với bao nhiêu cảm xúc khác nhau nhưng hình như người ta chẳng bao giờ phát hiện ra Trăng cô đơn và buồn hơn nhiều thứ khác …


Khí hậu Đà Lạt có ngày xuống thấp đến 10 độ.
Nhỏ Khúc hiên ngang mặc đầm hôm mới lên và nhấm nhẳng : “Sao em chẳng thấy lạnh” thế mà có lúc co ro với găng, khăn, mũ, áo nhìn như cái nấm con. Đúng như chị Gia Minh bảo : “Thời tiết Đà Lạt trở mặt liên tục ..hãy thận trọng” .


Tôi yêu khoảng sân hiền lành màu gạch đỏ với cái hàng rào lung liêng hoa. Khoảng sân mà mờ sáng chị Gia Mình đã khều chân tôi thức dậy, hai chị em khăn áo co ro lăn lê khắp nơi để bấm liên tục vầng trăng còn nấn ná trên bầu trời, khoảng sân mà buổi sáng chỉ cần nghiêng người qua cái hàng rào hoa hiên vàng lựng là thấy lũng đồi xanh, là thấy những ngôi nhà to nhỏ, cao thấp tắm trong cái thứ nắng vàng ươm làm ngẩn ngơ nhớ cái vị mật ong non tơ thơm lừng, khoảng sân mà chỉ cần bước qua cái ngạch cửa nhà đã nhìn thấy cái màu hồng tím của buổi chiều tàn ở bên kia dãy núi phía xa. Khoảng sân chẳng có một nhành cúc nào nhưng MM vẫn yêu quý gọi là “Hiên cúc”. Khoảng sân còn núng níu tiếng guitar, tiếng cười, tiếng chuyện trò của những người không còn trẻ một mùa trăng đã qua…


Năm nay Hiên Cúc vắng nhiều người, tiếng cười có nhỏ lại nhưng vẫn giòn tan, tiếng cười vẫn chấp chới trên những ngọn thông xanh rì cho đến ngày tôi, chị Gia Minh và Khúc giã từ Đà Lạt. Hôm Dơi và Chụt về, Đà Lạt sụt sùi mưa, hôm chị Quan Thư và Thanh An về thì Đà Lạt lại chang chang nắng.
Đêm cuối cùng chỉ còn lại ba chị em , chúng tôi lại có đủ thứ để cười ngặt nghẽo nơi gian phòng khách ấm cúng của chị Gia minh. Ngoài kia, ánh trăng cô đơn nhạt nhòa trong cơn mưa xuân lất phất…



Tôi lên Đà Lạt nhiều lần, những cảm xúc ban đầu _ cái cảm xúc tràn trề tinh khôi giống như khi người ta chạm tình yêu lần đầu không còn nữa nhưng tôi vẫn yêu Đà Lạt, yêu như những người yêu nhau đã yêu và vẫn tiếp tục yêu.
Người ta bắt đầu lũ lượt lên Đà Lạt những ngày cuối năm thì chúng tôi khăn áo ba lô trở về Saigon. Chị Gia Minh chỉ cho tôi và Khúc xem những cây mai anh đào trơ trụi lá dọc những con phố Đà Lạt , tàn phai chỉ là để bắt đầu cho một mầm sống mới. Đà Lạt bắt đầu vào xuân… cứ như mùa xuân đến với Đà Lạt sớm hơn những nơi khác vậy..

Chúng tôi bỏ lại phía sau cái lạnh mơn man và những đồi thông xanh biếc để trở về với Saigon xôn xao nắng vàng.


Hiên cúc





 


Vạt dã quỳ cuối mùa

















Một ngôi nhà dưới thung lũng







Sáng tinh mơ


Chuyển mưa chiều




Vàng nắng ban mai









Cánh cửa sổ ở cafe violet Chiều Thứ Tư


Chiếc lá



 Hoa ven hồ


Ngựa buồn






Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Nắng gió Sapa.


Chúng tôi rời Hà Nội một buổi chiều mưa tháng tám, mưa không lớn nhưng dai dẳng. Hà Nội ướt sũng, những ánh đèn vàng nhập nhoạng sáng, hắt cái thứ vàng phai trên khu phố cổ tạo cảm giác buồn buồn.


NgLoan từ điểm du lịch Huế gọi điện nhắn sẽ bay thẳng ra Hà Nội để cùng đi Sapa với chúng tôi. Hằng và Loan đi xe lửa, tôi và Thủy đi xe đò do đã đặt vé trước. Chúng tôi hẹn nhau tại Sapa sáng hôm sau.


Tôi và Thủy đón taxi đến bến xe Mỹ Đình tìm chuyến xe đã được đặt sẵn để lên Sapa, chiếc Taxi vất vả luồn lách qua những con đường chật hẹp, đông đúc của Hà Nội trong cơn mưa, những tán cây trong khu phố cổ cứ như được níu gần xuống thấp, xanh biếc, tinh nghịch thả những giọt mưa xuống mặt đường .

Bến xe Mỹ Đình đông đúc, hơi nhớp nháp và sao mà lắm người đon đả, chèo kéo đến cứ lắc đầu trả lời rằng “đã đặt xe rồi” cũng bắt mệt _ một hình ảnh không thấy tại những bến xe ở Saigon_ Bảy giờ tối xe chuyển bánh trong cơn mưa nhấm nhẳng và cái bóng tối đen kịt , chuyến xe làm tôi nhớ chuyến đi Tây Nguyên. Đường từ Hà Nội lên SaPa đẹp và an toàn hơn con đường từ Saigon lên Tây Nguyên nhiều…chỉ những ánh đèn lấp lóa , quét nhanh qua bởi những chuyến xe xuôi ngược thì không có gì khác.



Tôi nằm im trong khoang xe, cảm giác tù túng bởi những cánh cửa xe đóng chặt và che chắn kín mít. Giấc ngủ không tròn bởi thỉnh thoảng lại bị đánh thức bởi tiếng chuyện trò của một người đàn ông với chị phụ nữ trắng trẻo , phốp pháp có vẻ như là chủ xe và mẹ con người đàn bà trẻ nằm giường gần bên cạnh. Sáu giờ sáng xe đến Lào Cai_ thành phố được xem là cửa khẩu nối liền Trung Quốc bởi cầu Hồ Kiều, thành phố Lào Cai thức dậy muộn, vài quán ăn gần bến xe loe hoe vài người ngồi nhấm nháp ly café buổi sáng . Trước ngày đi, tôi tìm hiểu và được biết Lào Cai nhỏ bé hiền lành là dải lụa mềm nằm ở ngã ba sông Hồng và sông Thị Nậm, trước Công nguyên thành phố này đã là trung tâm kinh tế, chính trị, văn hóa quan trọng nằm ven bờ sông Cái tức sông Hồng bây giờ.


Xe ngừng khoảng nửa tiếng lại chuyển bánh lên Sapa cách Lào Cai gần 40km. Gần 40km với con đường gập khúc, uốn lượn không phải là con đường dễ dàng dành cho những người không quen với những chuyến xe xuôi ngược. Tôi dù không say xe vẫn thấy choáng khi phải oằn mình chao đảo bởi con đường đẹp như tranh vẽ với những ruộng bậc thang xanh mướt dậy thì. Xe đến Sapa, nhân viên khách sạn Hoàng Hà đón chúng tôi về khách sạn.


Hoàng Hà là khách sạn khá đẹp nằm ở đường Thác Bạc ngay trung tâm thị trấn Sapa. Khách sạn nằm trên một ngọn đồi thấp nhìn xuống con đường uốn cong vắng lặng. Đứng trên ban công của tầng 2 khách sạn ta có thể nhìn thấy thị trấn Sapa với những ngôi nhà ngói đỏ nằm lẫn trong những rừng thông xanh chập chùng.Loan và Hằng đến, chúng tôi bắt đầu bằng buổi sáng dạo quanh khu trung tâm thị trấn.


Cũng như những thành phố du lịch khác Sapa dập dìu khách du lịch trong và ngoài nước. Chúng tôi ghé nhà bảo tàng Dân tộc Sapa, ngay trên con dốc từ khách sạn xuống chợ. Nhà bảo tàng vắng hoe, chỉ có ông cụ trông nom bảo tàng và mẹ con cô bé xinh xắn người Mông loay hoay với những món hàng thủ công nhiều màu sắc. Tiếng cười đùa của chúng tôi vang trong không gian thơm lành của buổi sáng phố núi trong cả cái nhìn lén và nụ cười tươi tắn bẻn lẻn của bà mẹ trẻ người Mông.


Đi đâu trong ngõ ngách thị trấn Sapa ta cũng có thể gặp những người dân tộc đi loanh quanh trên phố. Tôi đặc biệt yêu thích những hình ảnh có vẻ như ngây ngô từ họ. Từ những cô cậu bé học trò ríu rít cười nói, núng níu nhau đến trường đến những ông bà cụ ngơ ngác buồn buồn đi qua phố, từ những người mẹ trẻ con, lưng địu đứa bé đầu trần nằm ngủ gật gù, lơ lớ cái giọng người Kinh mời khách mua những món hàng thủ công khéo léo đặt trên tấm bạt mỏng đến những người đàn ông tay nựng nịu những chiếc rựa, con dao bóng nhẫy hay những chiếc lồng nhỏ ríu rít tiếng chim rừng nhớ bầy được bày bán ven đường. Tôi nói họ chỉ có vẻ ngây ngô vì bạn có thể nghe một câu rất sòng phẳng khi đưa máy lên nháy một tấm ảnh của họ “cho tiền mới cho chụp ảnh” . Người dân tộc ở Sapa bây giờ cũng có những tính toán mưu lợi không khác người Kinh là bao, một món hàng có thể được ra giá hơn mười nghìn VN với người bản xứ thì có thể nó được đưa ra với giá 5, 10 đô la với khách nước ngoài, nhìn những người phụ nữ dân tộc tay cầm những đồng đô la vẻ mặt hớn hở tôi không thể tin rằng trước đây họ không biết cả đến một cục xà bông.

Hằng dắt chúng tôi theo những ngõ hẻm nằm ngang dọc ở thị trấn Sapa để tìm một tiệm cơm. Chúng tôi có một bữa cơm bình dân, ngon miệng sau những giờ lượn lờ qua khu chợ đông người …


Chiều hôm ấy chúng tôi lội bộ ra thị trấn để leo núi Hàm Rồng
Đây là một ngọn núi nằm trong dãy Hoàng Liên Sơn. Núi Hàm Rồng là mỏm đá vươn cao tựa đầu rồng .Theo tương truyền, thủa hồng hoang, có đôi rồng đang mải mê quấn quýt bên nhau trong khi cơn hồng thuỷ đang ào ạt dâng sóng mà vẫn không hay. Đến khi choàng tỉnh, hốt hoảng rời nhau, rồi quẫy mình lên, nhưng không kịp. Tức thì mỗi con rời ra một nơi. Đến bây giờ rồng nàng tuy hoá đá, nhưng bản năng sinh tồn còn mãnh liệt vẫn cố ngước nhìn theo rồng chàng bên dãy Hoàng Liên phía tây.(lấy từ google)


Nghe nói ở đây có những vườn lan với hơn 300 loại lan, vốn chẳng thích hoa, lại mệt nhoài vì phải leo nên tôi không hứng thú ghé vườn lan. Cả khu du lịch rất nhiều những tảng đá to với muôn dạng hình tạo thành một quần thể kì bí, sinh động. Tôi leo lên đến cổng trời ngắm thị trấn Sapa phía dưới lung linh trong ánh nắng cuối hè. Phía xa, mây mù che phủ đỉnh Phan-xi-păng mờ ảo bí ẩn, cái nóc nhà tổ quốc vòi vọi ung dung trong cái kì vĩ của thiên nhiên, bất chấp nhân gian với những toan tính lợi danh, bất chấp cái nền nhà chừng như đang chống chọi với cơn sóng gió khôn cùng . Bất chợt một thảm cỏ xanh non lung liêng vạt hoa vàng được sắp xếp như những bậc thang trên một dải đất thoai thoải làm cả đám thích thú, tôi ngồi nhìn Hằng và Thủy nghịch ngợm với những bài quyền, tiếng cười của những người không còn trẻ bỗng dưng mà trong trẻo như níu lại chút hồn nhiên của thời thiếu nữ …



Buổi tối, chúng tôi vòng quanh thị trấn, vì không phải là ngày cuối tuần nên thị trấn buổi tối buồn thiu, chúng tôi leo lên những bậc thang nhỏ xíu để vào một quán café ở thị trấn sau khi ních no bụng bằng một tô phở to đùng, café nhạt phèo chán ngắt ,nhớ bent nhắn có quán café nào thơ mộng lắm nhưng chẳng còn hơi sức đâu mà đi tìm . Đêm ở Sapa trời không lạnh chỉ man mát…chúng tôi chìm vào giấc ngủ no nê sau một ngày leo trèo đến mỏi chân.


Hôm sau chúng tôi đi bản Tả Van theo tour Hằng đặt.

Tả Van cách thị trấn Sapa khoảng 10km đường, lượn quanh sườn núi. Đứng trên một điểm cao trên đường vào Tả Van ta có thể nhìn thấy cái bản nhỏ xíu với những mái nhà hiền lành dưới thung lũng Mường Hoa, chung quanh là những ruộng bậc thang xanh đến rưng lòng, xa xa mây trắng lượn lờ quanh ngọn Phan-xi-păng hùng vĩ.

Đường vào Tả Van phải men theo những con đường mòn nhỏ hẹp uốn lượn dưới chân các ngọn đồi, đi qua chiếc cầu sắt nhỏ bắc qua con suối Mường Hoa thơ mộng là vào bản của người dân tộc Giáy , vài em bé người Giáy mời chúng tôi mua những chiếc túi nhỏ được may thủ công khéo léo. Một cô bé người Dáy luôn miệng thăm hỏi, khen tặng du khách những câu mời chào: Cô bao nhiêu tuổi? Sao cô trẻ thế! “chuyên nghiệp” đến buồn cười, trên tay lăm le những chiếc túi hoa văn sặc sỡ em cho tôi biết đang học lớp ba ở một ngôi trường tiểu học trong bản…


Tôi mệt nên ngồi một chỗ, Hằng, Loan và Thủy xách dép lội qua con suối Mường Hoa mát rượi trong lành giữa cái nắng chang chang của buổi trưa miền núi… Quá trưa, chúng tôi trở lại thị trấn để Hằng và Loan chuẩn bị trở về Hà Nội còn tôi và Thủy chuẩn bị chuyến đi Thác Tình yêu buổi chiều…



Thác Tình yêu nằm ở xã San Sả Hồ cách thị trấn Sapa 4 km. Con đường đi qua những thung lũng trồng toàn hoa hồng và những vườn su su lúc lỉu quả . Dẫn vào thác là con đường mòn nhỏ có đoạn được xây thành những bậc thang bằng đá, có đoạn còn là đất đỏ chạy qua những rừng trúc xanh mươn mướt và những bãi đất hồng hoa đỗ quyên để đến dòng suối lổn ngổn đá được gọi là Suối Vàng . Men theo dòng suối ta có thể đến thác nước hùng vĩ bắt nguồn từ đỉnh Phan-xi-păng vượt qua những dốc đá hiểm trở đổ ào ạt xuống dòng suối vàng tung bọt trắng xóa , dòng thác mãnh liệt như tình yêu của nàng tiên thứ bảy và anh chàng tiều phu Ô Qui Hồ trong truyền thuyết về Thác Tình yêu.


Thủy háo hức leo lên đến thác, còn tôi ngồi ở Suối Vàng rồi lần mò đi từ từ trở ra, theo con đường mòn mà những rừng trúc xanh đã bắt đầu thẫm lại trong ánh trời chiều…



Tối hôm ấy tôi và Thủy đi dạo quanh “chợ tình” thứ bảy ở phía trước nhà thờ Đá. Trong một bãi đất rộng, du khách đông nghịt bu quanh những món hàng của người dân tộc Mông, Dao , Dáy bày bán. Tôi thích thú ngắm những người phụ nữ Dao Đỏ với cái khăn đỏ chóe to phập phồng trên đầu. Một vài người đàn bà im lặng chăm chú với đường kim mũi chỉ trên tấm vải nhiều màu sắc mà ánh sáng soi sáng được phát ra từ chiếc đèn pin nhỏ được đeo trước trán, tưởng chừng như cái thứ ồn ào lạ lẫm ở chung quanh không thuộc về họ.


Ánh sáng từ những ngọn đèn vàng quanh khu “chợ tình” tạo thành cái thứ ánh sáng loạng choạng mà tôi dù cố gắng vẫn không được tấm hình nào ưng bụng. Đêm cuối cùng ở Sapa..bỗng dưng trời trở lạnh, tôi ngủ ngay khi đặt mình xuống chiếc giường còn se cái lạnh của sương đêm…


Sáng hôm sau chúng tôi dành cả buổi sáng cho những ngôi biệt thự cổ trong quần thể của khách sạn Công Đoàn. Những ngôi nhà được xây dựng theo kiến trúc Pháp từ những năm ba mươi của thế kỷ trước với những bức tường sơn trắng và những cánh cửa gỗ màu nâu, một loại dây leo lá xanh xen đỏ bò quanh những bức tường ốp đá đã mốc rêu xanh, vài vạt hoa cúc trắng trên lối đi quanh những khu biệt thự im ắng chỉ thì thầm bước chân của tôi và Thủy…


Buổi chiều, chúng tôi ra bến xe để trở về Hà Nội, bỗng phát hiện cái hồ tuyệt đẹp nằm giữa thị trấn , hỏi thăm mới biết đó là hồ Mắt Ngọc . Gởi hành lý lên xe, chúng tôi dành những phút cuối cùng ở Sapa để ngắm cái hồ nước đẹp soi bóng thị trấn miền núi xinh xẻo này. Trời chiều nhiều gió, làn nước long lanh níu ánh nắng cuối ngày phả nhàn nhạt nhớ thương xuống mặt hồ. Chúng tôi rời Sapa bằng chuyến xe băng qua trời chiều bảng lảng hơi lạnh, con đường từ Sapa về Lào Cai cứ dường như xanh thẫm và đẹp đến ngẩn ngơ . Tôi chụp hàng loạt hình nhưng rốt cuộc không được tấm nào bởi chiếc xe cứ uốn lượn như làm xiếc…Tôi bỏ sau lưng mình một cuộc lỡ hẹn café với man7478 ở Lào Cai…với nỗi tiếc nuối, thôi thì hẹn một lần trở lại nhé man .



Xe về đến sân bay Nội Bài khoảng 4 giờ sáng. Trời còn tối, gió se lạnh , có mảnh trăng cuối tháng nhợt nhạt, hiu hắt, đơn độc trên bầu trời trong không một vì sao. Trời bắt đầu đổ mưa khi chúng tôi ngồi vào máy bay. Máy bay cất cánh trong thời tiết không tốt lắm. Tôi nhìn qua ô cửa kính, Hà Nội như một mô hình triển lãm xa dần trong cơn mưa nhỏ. Chúng tôi về đến Saigon khoảng 11 giờ trưa, một Saigon thân quen chan chứa nắng vàng …bỏ lại phía sau mình một hành trình phiêu lãng khó quên.

Ngay ngày hôm sau tôi biết được chiều hôm ấy Hà Nội mưa tầm tã và kéo dài cơn bão rớt đến suốt vài ngày sau. Còn tôi, đã phải từ giã mùa hè để bước vào một mùa mới xôn xao...


Khách sạn Hoàng HàPhotobucket




Thị trấn Sa Pa chụp từ khách sạn
..Photobucket


Thị trấn sapa chụp từ Núi Hàm Rồng
...Photobucket



Đường vào Tả Van
Photobucket




Ruộng bậc thang xanh mươn mướt
Photobucket





Bản Tả Van nhìn từ trên cao xuống thung lũng Mường Hoa
Photobucket



Photobucket



Photobucket


Cây cầu bắc qua suối Mường Hoa để vào bản
Photobucket

Suối Mường HoaPhotobucket


.Photobucket



.Photobucket



Cầu treo ở Tả Van
Photobucket





Con đường vắng từ KS Hoàng Hà nhìn xuống...Photobucket..




Đường vào Thác Tình yêu
.Photobucket



...Photobucket





Con đường vào xã San Sả Hồ
Photobucket




Nhà Thờ Đá Sapa..Photobucket


.Một góc nhà cổ ở KS Công Đoàn

Photobucket...


Toàn cảnh chợ tình Sapa...Photobucket


Photobucket


.Một phụ nữ Dao đỏ

Photobucket..



Những người dân tộc ở Sapa

Photobucket




Trên phố....Photobucket

...Photobucket

..Những em bé ở Tả Van
Photobucket

.



Hồ Mắt Ngọc.
Photobucket

...Photobucket


.Ở Núi Hàm Rồng

Photobucket


.Ở Bảo tàng Dân tộc Sapa

Photobucket




Dưới chân khách sạn Hoàng Hà
Photobucket





Vạt hoa trong KS Công Đoàn thị trấn SaPa






Đọc tiếp ...