Hiển thị các bài đăng có nhãn nhachinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhachinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

I will always love you....




If I should stay,
I would only be in your way.
So I'll go, but I know
I'll think of you ev'ry step of the way.



Photobucket


And I will always love you.
I will always love you.
You, my darling you. Hmm.

                  Photobucket

Bittersweet memories
that is all I'm taking with me.
So, goodbye. Please, don't cry.
We both know I'm not what you, you need.

Photobucket


And I will always love you.
I will always love you.

Photobucket


I hope life treats you kind
And I hope you have all you've dreamed of.
And I wish to you, joy and happiness.
But above all this, I wish you love.
Photobucket

                                                                   And I will always love you. 
                                                         I will always love you.
                                                         I will always love you.
                                                         I will always love you.
                                                         I will always love you.
                                                         I, I will always love you.




Photobucket


You, darling, I love you.
Oh, I'll always, I'll always love you. 
Photobucket


Photobucket




Photobucket
Một bài hát cho ngày Valentine....

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Thầm lặng mối tình đầu...*



Tháng năm ... Mùa hè bước hẳn vào phố với sắc nắng vàng hơn, với màu phượng trên vài góc phố rực rỡ hơn , với những bận rộn mỗi ngày hiện trong từng đôi mắt ngơ ngác , âu lo của những cô cậu học trò .

Tháng năm ... một hôm nào bỗng gặp nỗi bâng khuâng của mình lướt trên cành phượng vĩ gọi mùa để nhớ biết bao một sân trường , một vạt áo , một chút tình đầu ...thoảng như gió vội đã bạt ngàn xa ....




Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ...?

Photobucket

...                      
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay...thầm lặng mối tình đầu

                                            Photobucket

Mối tình đầu của tôi
là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớpPhotobucket


Là áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ còn hoài trong vở
Giữa giờ chơi ...mang đến lại mang về

Photobucket

Cánh phượng hồng ngẩn ngơ
Mùa hè đến trường ..khắc nỗi nhớ lên cây

Photobucket


Và mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.

Photobucket


Mối tình đầu của tôi
Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi,
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu,
Nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ...

Photobucket.

.Photobucket

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18,
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu

                  Photobucket



Mối tình đầu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp,
Là áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ còn hoài trong vở,
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.

Photobucket

Cánh phượng hồng ngẩn ngơ,
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây,
Và mùa sau biết có còn gặp lại,
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.


Photobucket

Mối tình đầu của tôi
Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi,
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu,
Nên có một gã khờ
Ngọng nghịu đứng làm thơ...

                                    .Photobucket

Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nắng ngập đường một vạt tóc nào xa..

Photobucket

Bài hát    :  PHƯỢNG HỒNG
Thơ :         ĐỖ TRUNG QUÂN
Nhạc :       VŨ HOÀNG
Ành minh họa : Nguồn Google


Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

Que Sera Sera _ Biết ra sao ngày sau...?



Tôi lỡ một lần gặp mẹ con Mây Hồng khi em về nước ...nhưng con bé con luôn làm tôi cười thích thú khi bước vào nhà Mây Hồng ... Đúng là trẻ con lúc nào cũng đáng yêu.. Món quà này như một lời xin lỗi và mong có dịp gặp lại mẹ con Mây nhé .....

..
Em là hoa hông nhỏPhotobucket

Ba mẹ là lá chắn..

Photobucket

Em xưa còn mắt liếc.Nuôi dưỡng thêm ngây thơ..(NTN)

Photobucket
Ngày em còn thơ

Photobucket

Khi xưa ta bé..Photobucket



Lần đầu ta ghé môi hônTrăm con ve nhỏ hết hồn kêu vang...(Trần Dzạ Từ)

Photobucket


Mưa rơi, chuông reoanh theo đít em... (hehe !!!) ..
Photobucket

Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa !!!
Photobucket

 
Biết ra sao ngày sau ???
Photobucket

 

Ngày em còn thơ lòng vương mộng mơThường hay hỏi má em : Má ơi ..ngày sau ?

Photobucket

Thương mến tặng mẹ con Mây Hồng



Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Chợt thấy vui như trẻ thơ (*)


Tôi nghe “Đêm thấy ta là thác đổ” lần đầu không phải từ giọng một ca sĩ chuyên nghiệp mà từ một giọng hát buồn và tiếng đàn chơi vơi của Túy _ một người bạn của đám em trai tôi _ Đó là những ngày tôi hoang mang nhất bởi những đổi thay bất ngờ của đất nước , của cuộc sống chung quanh và của chính mình…


Mùa đông năm 1975 trời trở lạnh bất thường , gió nhiều và thành phố cúp điện liên tục .Nhà tôi là một trong hàng ngàn ngôi nhà giống nhau ở một khu cư xá cách xa Saigon hơn 10 cây số … Bây giờ , dù đã rời xa ngôi nhà thời thiếu nữ của mình gấn mười năm , tôi vẫn nhớ như in giàn tigon , nhớ cây ô môi với những chiếc lá khép hờ , nhớ những con đường đất nhỏ loanh quanh tiếng chân người bước khẽ và những đêm trăng mênh mang tiếng đàn như một ám ảnh không nguôi …



Một đêm trăng như thế tôi đã ngồi co ro trong chiếc áo khoác dưới cây ô môi để nghe “Đêm thấy ta là thác đổ” . Túy đàn giỏi và có giọng hát buồn …tôi lần đầu nghe bài hát và cứ bị ám ảnh bởi đóa tường vi và ca từ bềnh bồng của Trịnh :


Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa ….



Sau này, khi nghe tin Túy mất, tôi đã ngồi nghe đi nghe lại bài này từ giọng hát một ca sĩ có tiếng nhưng vẫn không sao bắt gặp lại cái cảm xúc đã chạm vào tôi như tiếng hát của một đêm trăng đã xa…


Mấy hôm trước Song Lam bảo tôi trong guestbook : Bài hát này hay, em thích nghe mà nói thật là hỏng hiểu gì mấy. Đề nghị chị G hôm nào có ẻn bình cái bài này đi. Tôi ầm ừ ..nhưng rồi khi đối diện với ca từ mới thấy hình như không thể . Tôi yêu nhạc Trịnh từ lâu như rất nhiều người …nhưng hình như đây là thứ âm nhạc đến gần ta thế mà không bao giờ ta hiểu hết nó …


Cái cảm giác tinh khôi của câu hát

 Một hôm bước chân về giữa chợ
Chợt thấy vui như trẻ thơ ..


là cái cảm giác trong lành đến làm tôi _dù đã trải qua nhiều giông gió trong cuộc đời_ bỗng thèm được làm đứa trẻ nhỏ xúng xính theo mẹ ra chợ những ngày gần tết ..rồi ngay lập tức lại chao đảo bởi chiêm nghiệm :Đời ta có khi là đốm lửa Một hôm nhóm trong vườn khuya …Nhạc Trình luôn làm ta có cảm giác bị hụt và bềnh bồng trong chính nó …Thế thì cần gì phải hiểu hêt nó như cần gì phải biết : tại sao ta yêu …..! phải không Song Lam ?


Trịnh nói nhiều về Tình yêu về thân phận con người trong suốt những sáng tác của ông, người viết và hát tình ca của thế kỷ trước không hề mong ta hiểu hết những điều ông viết vì có thể ông cũng chỉ hiểu về chúng một cách lãng đãng như khi tình cờ buông một giai điệu trên những sợi dây đàn mỏng mảnh …
Thôi nhé …cứ xin như câu hát :

Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố xưa tôi về ....
                                                                     

.. .Photobucket.


Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa

.. Photobucket
Một hôm bước qua thành phố lạ
Thành phố đã đi ngủ chưa ?

               .. Photobucket
                                 
Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố xưa tôi về

Photobucket

Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
Mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe


.. Photobucket
                                                                  

                                                          Một hôm bước chân về giữa chợ        
                                                          Chợt thấy vui như trẻ thơ
                                                          Đời ta có khi là đốm lửa
                                                          Một hôm nhóm trong vườn khuya



.. Photobucket
Vườn khuya đóa hoa nào mới nở
Đời tôi có ai vừa qua




                             .. Photobucket
                                  
                                                Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ
                                                Tôi nghĩ quanh đây hồ như
                                                Đời ta hết mang điều mới lạ
                                                Tôi đã sống rất ơ hờ


.. Photobucket
Lòng tôi có đôi lần khép cửa
Rồi bên vết thương tôi quì

.. Photobucket
                                              Vì em đã mang lời khấn nhỏ
                                            .........Bỏ tôi đứng bên đời kia

(*) Ca từ của nhạc sĩ Trịnh Công SơnTặng Song Lam nhân một gợi ý ...




Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

Một mình...



Bây giờ , mỗi sáng tôi thức dậy sớm hơn và bao giờ cũng thế , tôi cố nằm nán lại vài phút nhìn qua khung cửa sổ ….Ngoài ấy cái thứ ánh sáng nhờ nhờ bắt đầu một ngày mới , đôi lúc ngơ ngác một mảnh trăng chưa kịp giã từ vẫn còn lạc lõng trên bầu trời , tôi luôn đón buổi sáng bằng cái nhìn qua một khung cửa hẹp như thế ….từ rất lâu .



Bây giờ , mỗi sáng tôi rời khỏi nhà thật sớm khi đường còn rất vắng, bỗng dưng có cảm giác con đường thênh thang hơn và mình thì đơn độc hơn .Tôi đã luôn bắt đầu buổi sáng bằng cuộc du hành vào cuộc đời đơn độc như thế từ lâu nhưng chưa bao giờ cái cảm giác một mình lại làm mình bối rối ,làm mình chênh vênh như vậy.


Bây giờ , mỗi chiều, tôi lại trở về nhà qua con đường buổi sáng đã đi , buổi chiều, con đường đông đúc hơn , đời mình mệt mỏi hơn , lòng mình chừng chật chội hơn vì những điều nhận biết từ cuộc sống. Tôi đã luôn bướng bỉnh với chính cuộc đời mình , chính cái tôi lơ láo của mình và bây giờ cũng thế .


Bây giờ tôi cũng thèm nghe … “ Đời mong manh quá kể chi chuyện mình ..Nắng buồn cuộc tình... bỗng tắt bình minh …!”….


Sớm mai thức giấc
Nhìn quanh một mình

Ngoài hiên nắng lóe
Đàn chim giật mình




Biết lời tỏ tình đã có người nghe



Nắng xuyên qua lá
Hạt sương lìa cành



Đời mong manh quá ...
Kể chi chuyện mình



Nắng buồn cuộc tình ..
Bỗng tắt bình minh




Đường xưa quên lối , tình dối người mang
Tình riêng trăm mối một kiếp đa đoan.
Cố tìm tình chồng chất , ngổn ngang....



Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu
Tình cờ gặp nhau , ngỡ ngàng nhìn nhau
Để rồi còn gì nữa cho nhau...


Sáng trưa khuya tối
Nhìn quanh một mình



Đường quen không tới
Tìm nhau ngại ngùng



Chỉ vì đời mình chưa có bình mình...



Nhạc phẩm : Một mình
Nhạc sĩ : Lam Phương
Ca sĩ : Trần Thái Hòa
Hình ảnh : Google
Đọc tiếp ...