Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010

Bài thơ tháng năm cho loài chim di trú ....

                            

Saigon không mưa.
Tháng năm khát nước
Gió lười biếng lướt qua miền xuôi ngược
Nắng tàn phai trên tán lá vô tình


Khung cửa sổ làm thinh
Cánh khép hờ hờn giận
Cánh hồn nhiên mở toang ngân ngấn
một cái nhìn ướt mem
Nơi mỗi ngày nghe anh bảo : nhớ em
từ ...một miền xa lắm


Ừ , thì nhớ !
Khi tình yêu bắt đầu từ nỗi nhớ
Ta nợ nhau đằng đẵng …một đời
Ta nợ nhau niềm vui
Nợ nụ cười , tiếng khóc
Nợ những ngày ...một mình đơn độc
Mà giấc mơ …thi thoảng giật mình



Tháng năm
Loài di trú chông chênh
Bay qua miền đồng thảo
Đôi cánh chở một chút lòng giông bão
Đường xa xôi …


Tháng năm hoa linh lan mãn khai
Nở từng chùm trắng muốt
Nắng Saigon cứ cong người hóng hớt…
chờ mưa



Tháng năm …
lơ đãng một bài thơ
Cho loài chim di trú…


Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010

Có một Miền Đồng Thảo giữa Saigon

Trời Saigon bỗng dịu hẳn bởi cơn mưa nhỏ buổi chiều.Tháng năm, cái rát bỏng của thành phố phương Nam làm con người,loài vật, cỏ cây đều khát khao một cơn mưa quá sức, thế mà buổi chiều tôi cứ thầm mong :trời khoan hãy mưa ,mai có mưa cũng không muộn ..còn tôi không muốn lỡ  một cuộc hẹn đã lỡ vào nhiều tháng trước ..

 

 

 

Dù đã báo trước là sẽ đến trễ do bận việc ..thế mà xong việc tôi cũng cố lướt nhanh qua buổi chiều Saigon phố đông để đến Miền Đồng Thảo … Đúng là khá xa nhưng bỗng thấy nhẹ người trước một không gian thoáng đãng và thật đẹp . Giữa lòng Saigon đông đúc thế này, một không gian như thế quả là hiếm có . Miền Đồng Thảo cho tôi cái cảm giác bước vào một thế giới khác tách khỏi một Saigon nắng nóng bụi bặm và chật ních người bởi màu xanh của cây cối  bên cái thứ heo héo vàng của tán cây vú sữa , những khu café cao thấp khác nhau lung linh những ngọn đèn vàng nhấp nháy .Tôi gặp những người bạn đã quá thân như chị Hà , MM và hai người bạn cứ chào hỏi thân tình mỗi ngày mà đến giờ mới gặp là : Kim (mebaubi) và Okoka.

 

 

 

Buổi tối lại đi qua trong tiếng nói cười , những thăm hỏi thường tình …lại nheo mắt  bấm răng rắc, những chiếc máy chụp hình lại lóe sáng trong cái không gian rộng mà cứ như chật hẹp bởi lượng người đông . Kim trẻ trung , dáng đẹp như người mẫu …okoka nhỏ bé mong manh  bỗng chốc như những người đã quen từ lâu lắm , cứ như cái thế giới nằm trong cái computer cứng ngắc kia và cái thế giới bên ngoài này không hề có chút cách ngăn .

 

 

Giữa những ngày tháng năm công việc như rươt đuổi … Đôi khi thèm quá được quăng mọi thứ vào cái hộc bàn để chỉ ngồi yên lặng nhìn mưa nắng qua thềm , để chỉ nghe một bản nhạc quen và ngủ … thì buổi tối hôm nay giống một phần thưởng cuộc sống trao tặng cho tháng năm bận rộn và cho tôi …đủ sắp ngất ngư với nỗi mệt nhoài .

 

 

 

Tôi lại bỏ lại phía sau lưng mình một Saigon với những con phố vẫn còn đông đúc , một Miền Đồng Thảo lung linh những ánh đèn và vài khuôn mặt bạn bè để băng qua đoạn đường dài chỉ tôi ...và tôi …

 

 

.Miền Đồng Thảo

Photobucket


.Chúng tôi :Okoka - MM - Mebaubi - Gió - Chị Hà

Photobucket


 
Với Okoka

Photobucket

 

.Kim cầm máy

Photobucket

 

Một góc Miền Đồng Thảo 


Photobucket

 

.. Photobucket

 

Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Như một lời cám ơn ...




Tôi chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho riêng mình … đơn giản vì tôi quen với những sinh nhật lặng lẽ của cái thời xa lắm . Cái thời còn phải tất bật với bao khó khăn ,nhọc nhằn của cuộc sống để một mình nuôi con , cái thời mà những nỗi buồn chỉ riêng mình mình hiểu , cái thời mà sinh nhật là những cuộc vui xa xỉ …nên có những sinh nhật lặng lẽ qua đi mà chính mình không nhớ .


Năm ngoái, tôi cũng không định tổ chức sinh nhật nhưng một cuộc họp mặt trùng vào đúng ngày sinh tôi … Tàn cuộc, tôi nói vui với MM … thế là tôi nhận bao lời trách của bạn bè …và nó trở thành nỗi nhớ đến năm nay . Tháng tư đi qua …tôi nhận nhiều lời chúc mừng , nhiều món quà từ bạn bè …những món quà kéo dài đến bây giờ vẫn còn được nhận …kể ra tôi là người quá hạnh phúc . Không tổ chức sinh nhật đúng ngày, thứ nhất là tháng tư sao mà bận bịu , hai là tôi muốn nó qua đi để … buổi tiệc chỉ là những tiếng cười muộn thân thương … Thế mà tôi có nhiều hơn mình nghĩ …


Cám ơn tất cả …Cám ơn những bạn bè có mặt hôm nay , cám ơn những bạn bè …vì nhiều lý do tôi không thể gởi lời mời ..Cám ơn một entry của MM _ người bạn nhỏ mà tôi yêu quý _ với bài hát nền làm tôi cay mắt tối nay … Cám ơn tất cả dù lời cảm ơn rất muộn .Cám ơn Saigon quá dịu dàng một buổi tối tháng 5 .



SINH NHẬT MUỘN CHO MỘT NGƯỜI MONG MANH MÀ GÁNH HẾT ĐỦ ĐẦY



Hình như, trên hành trình của mình, Gió thổi qua bất cứ miền đất nào là …qua mà ít khi dừng lại-dẫu chỉ dừng lại trong một khỏanh khắc, dừng lại chỉ để cho đâu đó níu giữ, hoặc để nương nhờ chút mát lành.


Chị thì không, Gió à. Chị đi qua miền đất có tên gọi là Blog giống như một chuyến tàu vô tận. Những ga chờ đợi, những ga băn khoăn, những ga trơ trọi, những ga buồn phiền…Chị đều dừng lại, khi thì nghiêng đầu lắng nghe những lời …gan ruột. Khi thì để lại một cái bắt tay ấm áp, khi có một nụ cười, khi là những giọt nước mắt đồng cảm. Cũng có khi Chị dừng lại, không làm gì cả, chỉ lặng lẽ nhìn. Một cái nhìn chia sẻ và thấu hiểu…rồi đi…Nhưng từ đó, các “ga tạm” đón Chị đã thôi bớt trở trăn, thôi bớt buồn phiền, đã được mạnh mẽ hơn, tự tin hơn và nhiều khi dễ dàng hơn để dẹp bỏ những gì mà đời vẫn quen gọi là “bức xúc”. Chị mang đến mát lành, mang đến những dịu dàng như vốn, nhận từ Chị nhiều đến nỗi ít ai nhớ ra, Chị cũng mong manh và nhỏ bé biết bao…



Vậy nên, Sinh nhật Chị năm nào cũng là …đầy tháng. Năm nào, bạn bè cũng đến bên Chị với nụ cười bẽn lẽn chữa thẹn cho cái hời hợt vô tâm. Và như tên gọi, Chị khoan dung tặng lại những nụ cười hào phóng. Mọi người lại an tâm bên Chị, an tâm có Chị kề bên…Và chắc hẳn cũng như em, mọi người sẽ giữ lại những áy náy này đến ngày này …năm sau…


Chúc mừng Sinh nhật muộn một tháng của Chị - Gió à- với tất cả tình cảm từ đáy lòng em. Chị cứ thế nhé, cứ nhỏ bé, cứ mong manh, cứ đơn độc phóng xe vù vù trên đường về xa sau những tụ bạ ồn ào của chúng ta…Bởi, Chị để lại sau bóng xe mình, luôn luôn là những dõi theo nhiều thương mến lắm của tất cả chúng em…Ôm Chị chặt lắm…

                                                                                                           MM

.Ở Hoa Sứ
Photobucket

.

Với MMPhotobucket


.Ở NicePhotobucket


Phút cuối..Photobucket


Với Nhóc Hân
Photobucket


Quà ơi là quá !
..                      .Photobucket...
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Đàn ông _ họ như thế đấy !!!!




Dĩ nhiên là chẳng có mẫu số chung nào cho tất cả đàn ông . Tôi cũng chẳng dám có tham vọng nói về đàn ông như nói về một kinh nghiệm hay một bài tham khảo … Tôi thích viết những điều tôi hiểu và cảm về họ thông qua bạn bè , qua những người đàn ông đã có trong cuộc đời tôi : là cha , là các anh em trai , là người đã có với tôi một tình yêu quá dài nhưng lại cùng đi một đoạn đường quá ngắn , là con trai tôi,là những người đã từng yêu tôi và những người tôi đã từng yêu … Tôi muốn nói về họ đơn giản qua cái nhìn của chính tôi …một người phụ nữ ..rất phụ nữ , một người đàn bà có một chút xíu trẻ con , một chút xíu lãng mạn , một chút xíu bướng bỉnh và …ti tí thú vị ….


Chắc chắn không thể là tất cả những điều tuyệt vời và những điều chẳng hay ho gì về họ _ về đàn ông _loài động vật cao cấp theo cách gọi của tôi ..( tôi gọi thế không phải là để so sánh họ với đàn bà mà chỉ đơn giản như người ta thường so sánh con người với các động vật khác )


Họ là những người mạnh mẽ , chẳng phải khi không mà đàn ông được gọi là “phái mạnh” , họ sinh ra để gánh vác những việc nặng nhọc và dù có những trường hợp cá biệt thì họ vẫn cứ là phái mạnh . Bên họ, bạn luôn có cảm giác được chở che , được nâng đỡ , được chia sẻ những khó khăn vấp váp trong cuộc đời … cảm giác ấy thật sự rõ ràng hơn khi bỗng dưng bạn mất đi một bờ vai cứng cỏi , một bờ lưng rộng , một vùng ngực ấm áp …

Thường thì chúng ta và cả họ cứ tưởng rằng họ luôn mạnh mẽ nhưng thật ra cái con hổ dũng mãnh ấy cũng có lúc yếu đuối, xếp móng vuốt nằm như con mèo ốm … Đó là khi họ gặp trở ngại trong công việc , họ gặp những thất vọng trong các mối quan hệ xã hội , không ít những trường hợp , khi ấy , những người phụ nữ bên cạnh họ mới thật sự là sức mạnh, là điểm tựa cần thiết để nâng họ đứng dậy , đánh thức trong họ cái con hổ mạnh mẽ thường ngày …

Trong cuộc sống ,cũng không thiếu những người đàn ông luôn muốn chứng tỏ cái mạnh mẽ của mình một cách rất …sai lầm và rất ư trẻ con ,họ luôn muốn chứng tỏ rằng bạn chẳng là cái gì đối với họ _ dù có thể họ vô cùng yêu quý bạn _ Cứ như họ luôn thiếu một chút bao dung , một chút khoan hòa của lòng độ lượng cần có ở một người đàn ông vậy.Tôi cho rằng đây là thái độ đáng ghét nhất của đàn ông và là thái độ chứng minh cụ thể nhất về sự yếu đuối của họ …Sự mạnh mẽ chứ không phải là sự cứng ngắc , người đàn ông mạnh mẽ mà thiếu sự ấm áp không bao giờ mang lại hạnh phúc cho những người sống bên cạnh họ . Họ có thể đỡ hộ bạn một vật nặng nhưng không thể làm bạn dịu cơn đau bằng một lời âu yếm , họ có thể chèo thuyền đưa bạn vượt qua bão giông nhưng không làm bạn bớt lạnh bằng một cái choàng vai thương yêu …họ có thể cho bạn cả trăm bông hồng trong ngày sinh nhật nhưng vẫn không làm bạn hạnh phúc bằng một cái nhìn biết nói ,họ không bao giờ hiểu trái tim bạn cần gì …họ chỉ biết họ là đàn ông …



Họ là những ông chủ khó tính _ Tôi nói thế vì có không ít những người đàn ông luôn muốn chi phối những người chung quanh họ . Họ muốn bạn để tóc dài, họ muốn bạn mặc trang phục theo cách họ thích , họ không muốn bạn gặp gỡ bạn bè hay có thêm những mối quan hệ nào khác ..v…v… nói chung họ thích hộ bạn nhiều điều mà thật sự có khi bạn không hề thích …đơn giản vì họ nghĩ bạn là một phần của họ mà không cần biết đó có phải là điều làm bạn hạnh phúc hay không ? Họ yêu bạn kiểu như yêu một con bup-bê xinh đẹp nằm trong tủ kiếng … Đây chính là những ông chủ làm cuộc sống những người cộng sự của mình nặng nề nhất , những ông chủ kiểu này có lẽ chỉ nên tồn tại ở một hai thế kỷ trước …. Ngày nay những người phụ nữ tự chủ thường khó chấp nhận những “ông chủ” như thế …nhưng đâu đó trong cuộc sống những ông chủ khô khan khó tính như vậy vẫn còn … Họ cho bạn một tình yêu nặng như đá đeo bởi họ chỉ biết ….họ là đàn ông



Họ là những người tham lam và nhiều đam mê … Tôi dám chắc hơn 90% phụ nữ không dám tin 100% vào sự chung thủy của chồng mình , đơn giản vì họ biết đa số đàn ông đều tham lam và có nhiều đam mê . Với đàn ông ít khi nào có khái niệm đủ , họ luôn muốn có thêm …và thêm nữa . Nói thế không phải tôi vơ đũa cả nắm , dĩ nhiên cũng có những người đàn ông nghiêm chỉnh và chung thủy …nhưng số này có lẽ đếm trên đầu ngón tay .

Với những người đàn ông có chút bản lãnh họ thường nghĩ rằng không có gì có thể làm họ sa ngã _ đó là những người thành đạt trong xã hội , đó cũng có thể là người không thành đạt nhưng có uy tín với những người chung quanh , đó có thể là một người yêu gia đình và sống nghiêm túc … Họ làm chủ bản thân và biết mình có gì, muốn gì …nhưng bạn đừng vội tin, đó cũng là con người nhiều tham vọng và đam mê nhất . Họ có thể lướt qua những cô gái chân dài , những người phụ nữ với vẻ bề ngoài thật quyến rũ nhưng họ vẫn có thể ngã gục trước một người phụ nữ bình thường có đủ sức hấp dẫn từ bên trong , người chạm được vào lòng tham , vào cái thứ kiêu hãnh thường nhật trong họ mà đôi khi họ không biết …

Người đàn ông nào cũng sở hữu nhiều thứ đam mê . Họ và cả ta nữa mặc nhiên chấp nhận điều đó như một điều tự nhiên , đừng bao giờ bạn đòi hỏi họ chỉ hướng ánh mắt và mọi thứ say mê vào bạn …Họ còn bận theo dõi một trận cầu hấp dẫn , họ còn bận đàn đúm bạn bè , họ còn mối quan tâm đến những vấn đề chính trị , văn học , xã hội , họ còn công việc và đủ thứ khác trên đời . Họ là người đứng trong khu vườn có nhiều hoa , có tiếng nhạc du dương và cái hàng rào sơn trắng dịu dàng …họ yêu tất cả những điều đó nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng ra khỏi cái giới hạn êm ái bao bọc quanh họ . Đơn giản vì…họ là đàn ông .



Họ là những chú bé con ích kỷ . Bạn tin đi con hổ dũng mãnh ấy luôn giấu bên trong một chú bé ích kỷ có hạng . Họ luôn thích được quan tâm, được chăm sóc từ những điều nhỏ nhặt nhất: một chiếc khuy áo được đơm lại, một ly café mỗi sáng , một bộ quần áo tươm tất để sẵn , một tiếng gọi nhẹ dịu dàng đều làm họ cảm động… nhưng đa số họ thường giấu những biểu hiện cảm xúc đó …họ muốn ta phải nghĩ rằng đó là chuyện bình thường , là trách nhiệm của ta …như trách nhiệm của người mẹ lo cho đứa con trai nhỏ mỗi ngày . Và không ít những người đàn ông không bao giờ biết biểu lộ một cái nhìn ngưỡng mộ khi bắt gặp người phụ nữ của mình trong một chiếc áo mới , không hề có một lời khen khi thấy một kiểu tóc lạ hơn thường ngày… không hề một cái vỗ vai chia sẻ sau một ngày bạn tất bật với bao công việc … nên việc chia sớt công việc nhà chỉ là chuyện của những giấc mơ trưa .

Dĩ nhiên , ngày nay với những cái có được ở người phụ nữ ,nhiều chú bé ích kỷ ấy có ngoan hơn .Chúc mừng khi bạn có chú bé ngoan trong cuộc đời mình …còn nếu không thể, thì bạn hãy tự an ủi mình : thôi thì ….vì họ là đàn ông .



Họ là những người khờ khạo và lơ đãng . Cái này không phải tôi nói cho vui …mà thật sự đó là điều tôi lượm lặt được từ những câu chuyện của bạn bè và từ những điều tôi bắt gặp trong cuộc đời mình. Đàn ông thường nhạy bén , thông minh ,giải quyết nhanh nhiều vấn đề trong cuộc sống hàng ngày …nhưng họ lại dư khờ khạo thừa lơ đãng bỏ qua trong đời mình nhiều cơ hội để có một tình yêu đẹp … Họ thường không bắt kịp nhịp đập trái tim người phụ nữ mình yêu , đôi khi họ dè chừng , thủ thế để chậm một bước … đôi khi họ lúng túng vội vàng để bước một nhịp quá nhanh … Và chậm quá hay nhanh quá đều không thể khớp với trái tim người phụ nữ , nên có nhiều anh …sau này gặp lại người con gái mình yêu một thời …để rồi về nhà ray rứt tự hỏi ngày xưa sao “ anh không hiểu ?” nhưng rồi, nếu một cuộc đời khác lặp lại ..họ vẫn cứ không hiểu như thường ( Xin lỗi anh TD vì Gió nhắc lại cái title trong một entry của anh )

Cũng không ít người đàn ông quá khờ khạo để nghĩ rằng người phụ nữ mình yêu sẽ tự hiểu tình cảm của mình mà không cần phải nói … họ không biết rằng bạn hiểu, nhưng bạn thích nghe .Ngược lại cũng có người tỏ tình một cách ầm ào làm bạn dội ngược hoặc có kẻ quá khờ khạo ( hoặc quá tự tin) để nghĩ rằng …không cần phải nói vì rồi cô ấy sẽ …tự nói . Ối dào ..xem ra những kẻ khờ khạo này cũng làm ta …vừa bực bội vừa buồn cười không ít .


Có lẽ vẫn còn bao điều hay ho thú vị nữa về những người đàn ông …nhưng như lời đầu của bài viết ,tôi chỉ xin nói về họ từ những điều tôi cảm, từ cái nhìn của tôi về họ . Tôi bắt gặp ở đây nhiều người đàn ông tuyệt vời , dù chỉ qua những câu comment trong những entry của tôi nhưng tôi tin họ …trái tim họ luôn ấm áp hình ảnh người phụ nữ đã đi cùng với họ một quãng đường đời nhiều gian truân , vất vả …chính họ đã gợi cho tôi cái thích thú trong ý tưởng viết bài này .


Cám ơn anh minht , anh Bulukhin và Quang Khánh … Gió tin rằng người phụ nữ của các anh là những người may mắn bởi chưa bao giờ các anh buông bàn tay họ ra trong suốt cuộc hành trình … và Gió cũng tin rằng các chị là những người phụ nữ xứng đáng nhận hạnh phúc từ những người đàn ông có trái tim ấm áp như các anh….những người đàn ông biết mình là đàn ông .


Có thể tôi có cái nhìn thiển cận ,khắc nghiệt không chính xác về đàn ông …nhưng chắc chắn tôi nhìn các ông bằng đôi mắt của một người phụ nữ … và tôi thích nói điều tôi nghĩ , tôi thấy theo cách ấy ..

Tôi tin rằng tất cả những người phụ nữ luôn đủ lòng bao dung để yêu người đàn ông của họ với tất cả những cái tốt và cái không tốt mà anh ta có … Còn các ông , có bao giờ các ông tự hỏi : Mình đã thật sự là đàn ông ?



Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010

Mưa...



Tôi thích những cơn mưa đêm . Hôm từ nhà Ngáo về, băng qua cơn mưa đủ ướt chiếc áo khoác khá dày nhưng tôi vẫn không thích mặc chiếc áo mưa thùng thình dù Phương nhắc từ lúc lên xe : “Chị mặc áo mưa vào đi .”. Áo mưa là chiếc áo đáng ghét nhất mà tôi biết . Saigon những ngày này bỗng ít các loại xe tải , phố đông nhưng vẫn dễ chịu hơn .Đêm lung linh , những ngọn đèn đường dường như cũng reo vui đón những hạt mưa sau nhiều ngày nắng nóng …


Phương dẫn tôi qua nhiều con đường dài ngắn , rộng hẹp giữa cơn mưa đầu mùa của Saigon khát nước để đến con đường quen mà tôi về nhà dễ nhất , tôi loanh quanh theo Phương và cứ tự cười mình …Saigon quen thế mà đôi khi vẫn lạ , đôi khi tôi vẫn như người khách trở về từ một nơi xa lắm , một người luôn tưởng mình biết Saigon như biết những đường chỉ của lòng bàn tay mình nhưng đôi khi vẫn ngơ ngác giữa một con phố đã từng qua , nhưng đôi khi vẫn dừng lại một khúc đường để nhờ một lời chỉ dẫn .


Người Saigon bây giờ dường như ít khi dừng lại và không thích đợi chờ … Mưa cũng mặc áo mưa đi , nắng cũng áo khoác , khẩu trang băng qua những con đường nắng . Tôi cũng thế …khác hẳn cái thời thích đứng bên hàng hiên một con phố nhìn những hạt mưa nghiêng nghiêng, nhìn hàng cây liêu xiêu dưới cơn mưa chiều , nhìn những cái bong bóng nước nhỏ xíu vỡ toang theo những dòng nước cuốn bên lề đường , nghe tiếng nhạc từ một quán nước vắng “…Mưa vẫn mưa bay …trên hàng lá nhỏ” mà bâng khuâng .Nhớ những ngày tan học gặp cơn mưa to , đứng bên hiên nhà lạ, xòe tay hứng những giọt mưa …rồi co vai thấm lạnh lo lắng nhìn trời tối dần và đèn đường hắt sáng …



Cuộc sống bây giờ gấp gáp , ta vội vàng ,được mất vội vàng , nhớ quên vội vàng , cười khóc vội vàng …. Đôi khi bỗng thèm dừng lại bên đường , thử chậm lại một nhịp đi , thử chậm lại một nhịp nghĩ , thử chậm lại những quên nhớ , buôn vui …Chậm lại thử xem cuộc đời có gì đổi khác , thử xem ta sẽ được thêm gì và sẽ mất thêm gì . …Giá mà có thể chậm lại dù chỉ là để ngắm nhìn một cơn mưa đêm …



Bắt đầu có vài giọt mưa …Tôi sẽ chậm lại _ ít nhất hôm nay _ để ngắm một cơn mưa đầu mùa của Saigon vào hạ …



Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Cái roi....


Tháng tư gần qua …thấp thoáng đâu đó trên những con đường tôi qua mỗi ngày là cái nhìn tinh khôi của những chùm phượng đỏ đầu mùa . Mùa hè đến , mùa thi về …bắt đầu những ngày chạy nước rút …. Một số cô giáo trẻ trường tôi than vãn : “Gần thi rồi mà mấy đứa nhỏ nó lười quá cô ơi …lười mà còn lì nữa, nói riết không nghe … mà chẳng dám la mắng hay đánh roi nào ” . Tôi cười nói đùa …“Cứ đánh đi rồi …mai thành người nổi tiếng”. Dạo này cứ giở tờ báo nào ra là cũng ngán ngẩm vì những hiện tượng không vui của ngành .Có hôm mẹ tôi bảo : “Đọc báo thấy học trò bây giờ sợ quá ,con nói với con út đứa nào học thì học không học thì thôi đừng la mắng, khẻ tay nó mà mang họa đấy…” .


Bạo lực bây giờ xảy ra khắp nơi : sân cỏ cũng có bạo lực , bến xe cũng có bạo lực, hội hè cũng có bạo lực , đường phố cũng có bạo lực …nhưng bạo lực trong nhà trường lại là hiện tượng bất thường , một hiện tượng đau lòng một nỗi nhức nhối của xã hội .Hiện tượng thầy đánh trò ,trò đánh trò …rồi đến cả trò đánh thầy nghe cứ rát cả tai …nghe cứ đau cả lòng . Bao nhiêu năm làm nghề chưa bao giờ tôi có cảm giác xót xa nghề mình như thế …


Có hôm vào một trang blog của một bạn trong friend list , thấy một bài viết có hình một cô giáo đang nhéo tai một học sinh , bên cạnh là những học sinh khác có lẽ đang chờ đến phiên mình … một hình ảnh đúng là phản cảm được chính các em chụp lại để làm bằng chứng tố giác cô giáo mình ..Tim tôi cứ nghẹn lại . Tôi nhìn bức ảnh … cô giáo chắc phải giận lắm , hành động của cô bây giờ là hành động của sự tức giận không kềm nén được thế kia mà … Tôi tự hỏi : Các em đã làm gì để đến nỗi cô giáo mình phải nổi cơn như thế …chắc chắn không là chuyện bình thường … ngay cả việc dám chụp lại hành động xử phạt của cô cũng cho thấy học sinh bây giờ khác hẳn cái thời những người cùng lứa với tôi đi học .



Vâng , mọi cái bây giờ đã quá khác …những đổi khác không thể không có nhưng những đổi khác xấu đi là vấn đề ta cần suy nghĩ . Tôi chợt nhớ những cái roi thời mình đi học .


Ngày học lớp mẫu giáo ở ngôi trường của các soeur tôi đã nhìn thấy những cái roi mây dài đánh thẳng xuống tay những đứa trẻ không tập trung trong giờ học là tôi và bạn bè tôi thời ấy .Các soeur cũng không ngại ngần nhéo những cái tai non nớt mong manh của chúng tôi để lại những vết đỏ như son hay tím bầm rướm máu . Tôi nhớ những cái khẻ tay của người thầy dạy tôi năm tiểu học , những cái quất nện xuống mông đám con trai làm tôi xanh cả mặt . Tôi nhớ thầy Chu Ngọc Thủy _ giáo sư nổi tiếng môn Sinh vật của Saigon ngày ấy và những cái khẻ tay không nhân nhượng của thầy với cả những tu sĩ học cùng lớp với tôi năm thi Tú Tài II. Nhưng chưa bao giờ tôi bắt gặp sự phản kháng của bọn trẻ chúng tôi với những cái roi của thầy cô , chưa bao giờ tôi thấy một sự phản kháng nào của một phụ huynh học sinh với giáo viên đã xử phạt con mình thời ấy. Và tôi chắc rằng, không có đứa học trò nào ngày ấy, bây giờ nhớ lại những “cái roi” để giữ lòng thù hằn với thầy cô của mình, chưa kể, không ít người mang ơn những cái roi một thời như những lời nhắc nhở , như cái dắt tay giúp họ thành người .


Cái roi … tôi cho rằng thời nào cũng thế…nhưng những cái đánh xuống thì hình như không còn mang cái giá trị của sự bảo ban , nhắc nhở như ngày xưa nữa…nó được thay bắng một cụm từ giống một “cái roi” khác chua chát hơn đánh vào cái tâm người thầy :“vi phạm nhân cách học sinh” . Đôi khi tôi cứ tự hỏi : Thật ra thì vị trí người thầy bây giờ là ở đâu ? Nếu chỉ ở trên bục giảng thì người thầy chỉ là “người thợ _ thợ dạy”_. Nếu ở dưới bục giảng thì người thầy chỉ là người bán chữ …mà xem chừng món hàng bán ra sòng phẳng đến đau lòng . Người đi dạy chỉ là “người thầy” khi bản thân họ đúng là thầy và khi họ thực sự được tôn trọng như một người thầy.



Nói thế không hẳn là tôi ủng hộ việc giáo dục bằng đòn roi …Nói thế không phải tôi bào chữa cho một số thầy cô dùng cái roi như một phương pháp giáo dục, như một cứu cánh cho sự bất lực của mình. Nói thế chỉ là tôi muốn nhắc lại rằng đã từng có nhiều thế hệ trưởng thành từ những “cái roi” ấm áp tình yêu thương, những cái roi mà xã hội chấp nhận như một lời giáo huấn : “thương cho roi cho vọt” hay “đòn đau nhớ đời” .Nói thế để thấy rằng khi người thầy giơ cái roi lên không bởi những áp lực , không bởi cơn giận quá độ và khi nện cái roi xuống nó trở thành cái đánh từ lòng yêu thương tôi tin rằng đó là những “cái roi” nhân bản và đầy tính giáo dục …mặc dù nếu không phải dùng đến cái roi vẫn là tốt biết bao .


Không biết có phải là quá không khi tôi cho rằng hình như chưa bao giờ lại có một thế hệ học trò “phát huy cái quyền” của mình cao độ đến … đáng lo như bây giờ … và cũng chưa bao giờ lại có một thế hệ người thầy ngơ ngác vì bị tổn thương như hiện nay .Khi người ta nói đến cái quyền quá nhiều với lũ trẻ , khi người ta gán cho những cái roi , những lời la mắng là “vi phạm nhân cách” với những con người đang được học “thế nào là nhân cách” mà quên dạy chúng biết thế nào là trách nhiệm của mình đối với bản thân, đối với thầy cô ,với cha mẹ ,với cộng đồng thì quả là sai lầm …và cái hậu quả chính xã hội này sẽ phải gánh chịu.


Có lẽ nên có một cái nhìn khác trong cách giáo dục bọn trẻ .
Có lẽ nên có một cái nhìn khác về vai trò người thầy trong mối quan hệ với học trò , với xã hội hiện nay …
Hãy trả lại người thầy cái chỗ đứng của họ trong ánh mắt tôn kinh của học trò , trong sự tôn vinh thật sự của xã hội chứ không chỉ là những mỹ từ nổ như pháo hoa trong ngày 20 tháng 11 hàng năm .


Hãy trả cho “cái roi” giá trị thực sự của nó _ cái giá trị khởi đi từ cái bắt đầu giơ lên của chính người thầy. Và người làm công việc giáo dục chỉ thực sự xứng đáng đứng vị trí của mình khi chính mình hiểu hơn ai hết cái giá trị thật sự của “người thầy” trong ánh mắt của đám trẻ nhỏ kia.


Trong số những học sinh từng chụp lại những bức ảnh nhằm tố cáo hành vi của cô giáo mình , những học sinh đã từng vung tay đánh lại thầy mình để phản kháng những cái roi … có thể sẽ có những em rồi sẽ làm thầy sau này …. Mong rằng khi ấy các em sẽ hiểu hơn tấm lòng của những người thầy đã từng bị quất lại bằng những “cái roi” còn đau gấp ngàn lần cái roi họ từng cho các em với ý định tốt đẹp .


“Lương sư hưng quốc” _ Tôi nhớ cái tấm biển đỏ khắc chữ vàng nằm trang nghiêm trong phòng giáo viên ở ngôi trường cũ … Có lẽ bây giờ ngay cả những “lương sư” cũng chừng như chỉ biết thở dài…

Tháng tư sắp qua …mùa hè đầy nắng ….

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010

Cám ơn vì em là ...phụ nữ



Hôm qua đọc được bài viết hay của một người bạn (*) là một nữ doanh nhân thành đạt _ một người có nhiều may mắn trong cả thương trường và gia đình _ bài viết của một phụ nữ viết về vai trò của những người phụ nữ thời đại hiện nay , bài viết với những trăn trở đau đáu những nỗi niềm …bỗng dưng tôi suy nghĩ nhiều điều rồi tự hỏi : Ngày nay người phụ nữ tài giỏi hơn, xinh đẹp hơn ,năng động hơn, có nhiều thuận lợi hơn cái thời bà và mẹ tôi chỉ là người phụ nữ của gia đình … thế sao hình như họ lại ít hạnh phúc hơn ? thế sao nề nếp, hạnh phúc gia đình hình như chông chênh hơn ?



Tôi nhớ mẹ tôi … Thời thơ ấu của tôi luôn có bàn tay mẹ ,từ cái quần, tấm áo , từ những nét chữ đầu tiên , từ lời răn dạy …bà luôn là hình ảnh gần gũi, là cái bóng ấm áp , thân thuộc ra vào nơi mỗi ngày chị em tôi lớn lên , là cái nắm tay kéo lại mỗi khi chúng tôi đi chệch đường .



Tôi lớn hơn , cuộc sống gia đình bắt mẹ tôi phải lăn lộn đi làm phụ với bố tôi nuôi 6 đứa con đang tuổi ăn học ..Tôi thay bố mẹ chăn 5 đứa em nhỏ nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác thiếu vắng mẹ , bà dành thời gian nói chuyện với các con nhiều hơn khi có thể ,thi thoảng được ngày nghỉ chị em tôi lại được bà dắt đi xem phim , tôi vẫn nhớ chiếc xích lô máy của Saigon ngày ấy và hình ảnh chị em tôi hớn hở ngồi quanh mẹ chỉ trỏ giữa phố Saigon . Cái khuy bị đứt, cái áo sút chỉ vẫn là bàn tay mẹ ân cần may vá lại , mẹ dạy tôi nấu những món ăn đơn giản nhằm thay mẹ lo cho các em ngoài giờ đi học …Ngày tôi thi tú tài mẹ xin nghỉ để đưa tôi đi thi , bây giờ mỗi khi có dịp đi ngang qua trường Nguyễn Thị Minh Khai ( trường nữ trung học Gia Long ngày xưa) tôi lại nhớ dáng mẹ ngồi bên hông chùa Xá Lợi đợi tôi giữa trưa Saigon vàng nắng .…



Ngày ấy …những ngôi nhà dường như luôn mở cửa ,những người phụ nữ ra vào sau những cánh cửa ấy nhiều hơn , tiếng xào nấu từ những gian bếp thường xuyên hơn , bữa cơm gia đình cũng là hình ảnh thường nhật hơn . Kinh tế gia đình phụ thuộc nhiều vào bàn tay người đàn ông nên đa số người phụ nữ chỉ dành thời gian nuôi dạy con cái , chăm sóc gia đình … Hình ảnh người mẹ trẻ mỗi ngày bế con ra ngõ chờ chồng về là hình ảnh của những giấc mơ thầm kín mà đa số những cô thiếu nữ thời ấy thường mơ ước . Hạnh phúc giản dị là thế nhưng hình như sự đổ vỡ gia đình ít hơn , tình cảm gia đình gắn kết hơn , những hiện tượng tha hóa của xã hội hạn chế hơn .



Cuộc sống là những thay đổi không ngừng . Bây giờ ,vai trò của người đàn ông trong xã hội và gia đình chừng như không còn chiếm vị trí thượng phong như xưa nữa . Người phụ nữ có mặt trong mọi ngõ ngách xã hội bằng bước chân uyển chuyển mà tự tin . Dù được ủng hộ hay không, họ vẫn có mặt trong hầu hết các lãnh vực , thậm chí có nhiều người phụ nữ còn làm tốt hơn các ông và không ít những người phụ nữ làm nên một thương hiệu , tên tuổi bay khắp nơi ….



Đứng ở một nơi khác tất nhiên cái nhìn sẽ khác , suy nghĩ sẽ khác, mơ ước sẽ khác và ..cách sống sẽ khác … Người phụ nữ bắt đầu đầu tư nhiều cho mình hơn về mọi mặt: kiến thức , học vấn , sắc đẹp và cả các mối quan hệ xã hội . Những đức ông chồng bỗng thấy mình kém hơn một chút , vợ mình ngày càng xa mình hơn một chút …và sự bình yên trong gia đình bắt đầu xáo trôn .Phàm thì cán cân , khi bên này nặng hơn thì bên kia dù chẳng bớt đi cũng tự nhiên bỗng nhẹ … Thời gian dành cho công việc nhiều quá , thời gian dành cho gia đình sẽ tự nhiên ít đi , người phụ nữ ít còn thời gian chăm sóc gia đình , những đứa con ít được sự quan tâm dạy bảo uốn nắn kịp thời của mẹ . Họ cho con quá nhiều những điều kiện thuận lợi về vật chất và rút lại những điều mà ở tuổi chúng cần có đó là sự ân cần chăm sóc , sự thông cảm ,sự có mặt đúng lúc để bảo ban,an ủi chúng …Đây cũng là một trong nhiều nguyên nhân những hiện tượng hư hỏng của thanh thiếu niên trở nên đáng báo động như hiện nay.



Dĩ nhiên cũng có những người phụ nữ cố gắng để hoàn thành một lúc hai chức năng của mình …Nhưng từ đó lại gây hiện tượng quá tải cho họ . Áp lực lâu ngày là nguyên nhân dẫn đến trạng thái gắt gỏng , cô đơn , stress và trầm cảm của nhiều phụ nữ. Như thế ....dù thế nào , dù cố gắng đến đâu , họ cũng chưa thể chạm vào hạnh phúc từ những mơ ước tốt đẹp của mình do những đòi hỏi của công việc và gia đình .



Tôi không phải là người bảo thủ đến độ ủng hộ hoàn toàn hình ảnh những người phụ nữ chỉ loay hoay trong bốn bức tường gia đình , chỉ biết đi ra đi vào , đầu tắt mặt tối với cái cái gian bếp nhỏ , chỉ biết có cái tổ ấm của mình …Nhưng sau nhiều năm vật lộn với công việc , có những lúc lên cao , có những lúc thấy công danh chỉ là bọt biển , nhìn chung quanh mình thấy những đổ vỡ cùa bạn bè, của những người quen biết, tôi bỗng ngộ ra rằng : Người phụ nữ luôn là người của gia đình dù ở bất cứ thời đại nào … nếu chưa hiểu điều đó người phụ nữ chưa hẳn đã là người cống hiến cho xã hội những điều cần thiết, nhất là trong giai đoạn hiện nay. Gia đình là tế bào của cái thân thể xã hội …Cái thân thể ấy đang nhiễm bệnh , chăm sóc tốt cuộc sống yên ổn của gia đình , nuôi dạy tốt những đứa trẻ của mình ..bên cạnh hoàn thành nhiệm vụ của mình trong cơ quan là người phụ nữ đã cống hiến cho cuộc đời cho xã hội này quá nhiều những điều tốt đẹp …mọi danh lợi khác chỉ là phù phiếm … Khi người phụ nữ dành thời gian của cuộc đời mình cho công danh nhiều quá sẽ có lúc lạc đường thôi …và con đường trở về e không còn bằng phẳng .



Có thể tôi hơi chậm trong cách nghĩ cách sống so với người phụ nữ hiện đại …Nhưng tôi thầm nhủ với mình rằng : nếu còn trẻ và có một gia đình bình thường tôi sẽ dành ¾ thời gian cho cái tổ ấm nhỏ nhoi đó ... tôi luôn cám ơn những người phụ nữ đã có trong cuộc đời mình …những người phụ nữ chỉ đơn giản là …phụ nữ .


* Tản mạn "Chuyện đàn bà thời nay" ( blog Thủy Tiên)
http://thuytien56.multiply.com/journal/item/527

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Tây Bắc : Say đắm một cung đường ( Bài viết của Quỷ Cốc Tử)



Cám ơn quycoctu ...cám ơn em vì tất cả .Chị tin, trong mọi khúc nhạc ...thì khúc nhạc tình cảm là khúc nhạc thú vị nhất .Món quà là vĩ khúc đáng yêu chị nhận trong tháng tư ...từ Quỷ .


( Bài viết này quỷ tặng chị Gió, một người bạn vong niên quỷ mới quen nhưng cảm giác rất gần. Cuôc sống này có khi như những khúc nhạc, mà trong đó tình cảm luôn là những vĩ khúc thú vị. Vĩ khúc ngắn này chị Gió nhận nhé).

Nếu như bài viết trước là tất cả nỗi kinh hoàng của những chặng đường đầy hiểm nguy gian khổ thì bài viết này là những gì nhận được sau "cái giá quá đắt" đã trả. Chỉ vài bức ảnh này không thể hiện được hết cảm xúc của quỷ cũng như những gì "mua " được. Xong cũng đủ để làm say đắm lòng người, đủ để ngẩn ngơ quên cả lối về. kaka

Đây chùa Một Cột hay còn gọi là chùa Diên Hựu, chùa hiện nay nằm trong khuôn viên của Lăng Hồ Chí Minh. Điểm đầu tiên cho chuyến hành trình của quỷ.

Photobucket

Điểm tiếp theo là Thủy điện Hòa Binh, công trình thủy điện lớn nhất hiện nay được xây dựng năm 1979, cung cấp lượng điện chính cho Việt Nam, là một điểm thú vị để tham quan khi đến với Hòa Bình.
Photobucket

Còn đây là Pà Cò, nếu như mọi người đọc báo thường xuyên thì hẳn nhớ cách đây mấy ngày Báo Tuổi Trẻ có loạt bài về xã Hang Kia - Hòa Bình là "trung tâm" buôn bán ma túy với vụ đọ súng đẫm máu mà kết quả là 3 cảnh sát hi sinh cùng nhiều người bị thương trong chiến dịch vây bắt vào tháng 2 vừa qua.
 Pà Cò nằm trên đường vào Hang Kia, cách Hang Kia chỉ khoảng 3km. Theo kế hoạch quỷ sẽ đi Hang Kia, vì cũng máu me làm phóng sự, nhưng đêm ở Bản Lác để sáng hôm sau đi Hang Kia thì được tin tuần trước mới có mấy người bị bắn mất mạng, sợ không dám đi nhưng mà biết Pà Cò đẹp quá nên cũng liều. Hix nhớ lại còn sợ.
Photobucket

Nhìn cảnh này thì đúng là xứng đáng đi phải không mọi người?
Photobucket

Quỷ đến cao nguyên Mộc Châu trong một chiều đầu xuân, những căn nhà rơm giữa vườn hoa cải, một khung cảnh thanh bình và say lòng biết mấy.
Photobucket

Hoa cải đây, xa xa kia là rừng táo xanh đang mùa chín rộ. Tuy không có dòng sông nào chảy qua nhưng vẫn nhớ lắm câu hát: "Dòng sông xưa rừng táo trắng hoa nở đôi bờ..."
Photobucket

"Gió đưa hoa cải về trời,
rau răm ở lại chịu lời đáng cay,
cũng may cải có cãi lời,
nên nay hoa tím đắm say trời chiều"
Photobucket

Những con đường mòn nhỏ xinh len qua vườn táo xanh mướt
Photobucket

Bạn thấy có tuyệt không, hái những trái táo chín mọng trên cành đưa lên môi. Vào mùa táo trong vườn táo dưới bóng táo, hái táo chín và ăn. Con gì tuyệt hơn nữa.
Photobucket

Hoa táo trắng nhỏ mà xinh.
Photobucket

Chuyến đi này có 2 mục đích quan trọng. Một là đến ngã 3 biên giới A Pa Chải Việt Nam - Lào - Trung Quốc và hai là Khám phá Sông Đà. Đây là cảnh Sông Đà ở hạ nguồn, khúc Hồ Hòa Bình, bạn có thấy hồ rộng mênh mông, đi thuyền trên hồ như ra biển trong một ngày lặng gió.
Photobucket

Đây cao nguyên Mộc Châu nổi tiếng với những nương chè xanh. Có ai còn nhớ câu :"Gái Mường Tè, chè Tô Múa" không?
Photobucket

Đây thảo nguyên Mộc Châu với mênh mông đồng cỏ.Thấp thoáng xa là những dãy núi chập chùng.
Photobucket

Đây nông trại bò sữa, nhìn nông trại là nhớ đến anh Hồ Giáo.
Photobucket

Rời Mộc Châu thẳng tiến Sơn La, điểm đầu tiên quỷ ghé khi đến Tp Sơn La là nhà tù Sơn La, vốn dĩ không thích những điểm di tích lịch sử hiện đại nhưng vẫn đến đây bởi yêu thích những câu thơ:
"Rớt xuống trang thơ tôi,
Cánh hoa đào cháy đỏ,
Chiều Sơn La lặng gió,
Tôi nghe hoa thì thầm..."
Photobucket

Đi rồi mới biết để con chữ đến được những bản làng sâu xa là muôn trùng khó khăn. Có một huyện quỷ đi qua tên là Mù Cả bởi đơn giản khi đi công tác lên đây người giáo viên mới biết cả huyện không có ai biết chữ nên đặt luôn tên huyện là Mù Cả có nghĩa: Cả huyện Mù chữ hết". Đây là một điểm trường nhỏ bé nghèo nàn quỷ ghé thăm trên đường đi Điện Biên. Các em không biết điện, tivi, phim ảnh là gì. Lớp có 8 hoạc sinh với 2 trình độ lớp 1 và 4 (hôm nay 2 em nghỉ), lớp ít quá phải ghép học chung, câu chuyện kể về các em cũng như người thầy giáo tận tụy này còn dài lắm. dài lắm...
Photobucket

Hồi đó, khi nghe Thanh Lam hát "Hồ trên núi" mình cũng chẳng hiểu hồ trên núi nó ra sao có thú vị không, nay có dịp đến Hồ Pá Khoang mới biết nơi này thật tuyệt, tất nhiên "hồ trên núi" trong bài TL hát không phải hồ này nhưng nó cũng mang cùng một vóc dáng.
Photobucket

Cảnh hồ thơ mộng và bình yên làm lòng người cảm thanh thanh thang mênh mang, thả hồn trong gió chỉ muôn rũ bỏ hết ưu phiền mà tận hưởng."Cưộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ." Chị Gió nhỉ?
Photobucket

Đường lên ngã 3 biên giới đẹp lạ lùng. Đây mảng xanh của bạt ngàn tây bắc kia những cây gạo đang vào mùa trổ hoa đỏ rực.
Photobucket

Thành Bản Phủ Điện Biên, bạn sẽ không thể tìm được bất cứ một ngôi chùa, nhà thờ hay đền thờ tín ngưỡng nào khác ngoài thành Bản Phủ ở Điện biên . Đây là nơi thờ ông Hoàng Công Chất người có công khai phá nơi đây.
Photobucket

Mốc 0 A Pa Chải, hành trình đến với mốc 0 muôn trùng khó khăn tuy không thể sánh với lần chinh phục Fansipan lần trước song cũng đủ để nản lòng những người đam mê chinh phục. Đặt chân đến đây là thấy hồn thiên sông núi tứ phương ào ạt tràn về. Lòng tự hào dân tộc cứ thế mà vút cao.
Photobucket

"Hoa ban đấy trắng hồng phớt tím,
Lặng giữa rừng song sao thắm trong tim"
Lần đầu được nhìn và ngắm hoa ban lòng say mê không dứt, hoa ban như biểu tượng cho mùa xuân núi rừng tây bắc.
Photobucket

Đây một khúc sông Đà ở Pác Ma, chỉ khoảng chừng vài mươi km nữa là đến thượng nguồn. Quỷ đã đi qua nhiều dòng sông như: Sông Hồng (Hà Nội), sông Hương (Huế), Sông Cửu Long (Miền tây), Sông Đồng Nai, sông Sepepok (Daklak), Sông Chảy (Lào Cai), Sông Lô (Phú Thọ), Sông Hiến (Cao Bằng), sông Nho Quế (Hà Giang), sông Hoài (Quảng Nam), sông Trà Khúc (Quãng Ngãi)....nhưng khi đồng hành cùng sông Đà trong suốt 10 ngày quỷ mới cảm nhận được rằng. Đà Giang mang trên mình tất cả vẻ đẹp tuyệt mĩ không dễ đâu có được. Vẻ đẹp có bi có hùng, còn mãnh liệt, có nhẹ nhàng, có thét gào uất ức, có dạt dào mênh mang.
Photobucket

Một khúc Đà Giang chuyển mình trên đất Việt
Photobucket

Đây thạch trận Đà Giang mà cụ Nguyễn Tuân từng nhắc đến trong tác phẩm nổi tiếng "Người lái đò sông Đà"
Photobucket

Khám phá sông Đà chuyến nay mà trong lòng luôn day dứt cảm thấy mình thật còn vô tình, không cảm nhận hết được vẻ đẹp của Đà Giang, còn hời hợt vô tâm quá. Xin lỗi em Đà Giang hẹn một ngày trở lại.
Photobucket

Và đây lại Ô Quy hồ, nếu có thêm một lần cơ hội nữa quỷ sẽ lại thăm Ô Quy Hồ, cung đường đèo tuyệt đẹp và hùng vĩ bậc nhất Việt Nam.
Photobucket

Chuyến đi phải kết thúc sớm hơn dự định cùng nhiều điểm tính đi trong lịch trình phải hủy bỏ vì nhiều lý do. Cũng tiếc một chút nhưng có lẽ vậy cảm giác "thèm thuồng" là tăng thêm. Việt Nam chúng ta thật sự là non sông cẩm tú. Không mong đi hết chỉ mong mỗi ngày được biết thêm một chút để thêm yêu thêm tự hào nước Việt.

Copy từ blog quycoctu

http://quycoctu.multiply.com/journal/item/191/191?replies_read=3



Đọc tiếp ...