Nếu nói mọi sự gặp gỡ trên đời này đều là cơ duyên thì cám ơn cuộc đời đã cho tôi quá nhiều duyên may để được gặp những người bạn từ thế giới tưởng chừng như khuất mặt này…Những người bạn từ những nơi rất xa, những người bạn chỉ gần đâu đó , những người gặp để rồi ràng buộc nhiều điều , những người gặp rồi lại muôn trùng chia cách….Dù muốn hay không muốn tôi đã được nhận quá nhiều những mối thân tình thật khó để lãng quên… Tháng chạp …trời trở lạnh . Tháng chạp tôi cũng nháo nhác với nhiều công việc … Tháng chạp … hanh hao cái thứ nắng lúc nhàn nhạt như giận hờn , lúc vàng hanh như kiêu hãnh …tháng chạp cứ như có chút tơ vương cuối cùng rớt lại sau mỗi ngày qua đi .Tháng chạp tôi có những cuộc gặp gỡ để nói lời tạm biệt …. Cùng thithao một buổi tối bên bờ sông Saigon cách đây hai tuần rồi hôm nay lại là Tina Bướm Vàng ở cà phê Thư Bảy ….những người bạn gặp để rồi chào nhau chúc một chuyến đi an lành với nhiều lưu luyến. Chiều nay , tôi xin lỗi không có mặt ở một cái đám cưới để gặp Tina bù lại một lần không thể đến trong chuyến về trước của Tina. Gặp để biết thêm về nhau , hiểu thêm chút về những ngõ ngách có hạnh phúc reo vui , có niềm đau chôn giấu của bạn … Cuộc gặp gỡ không đủ bạn bè như dự kiến vì nhiều lý do …bù lại có thêm Trí _cậu em trai của Tina_làm những người phụ nữ chúng tôi như được cứu bồ … Café ở Thứ Bảy xong Trí rủ đến New Star hát karaoke … Căn phòng rộng thênh thang mà chỉ có bốn chị em ... Lại mênh mang những bài hát một thời yêu thích .Hai chị em Tina hát hay không ngờ …giọng con gái Huế nhẹ như tơ trời , ngọt ngào dễ thương đến lạ !… Tina bảo : “Em thích mái tóc chị Gió …nên hát tặng Gió bài Suối tóc…” Hình như tôi chưa bao giờ nghe bài “Suối tóc” hay như thế …!!! Chúng tôi chia tay nhau khi Saigon vẫn còn nhập nhòa đèn hoa buổi tối …Chúng tôi chia tay nhau …và lại hẹn một cuộc tương phùng. Chúng tôi chia tay nhau ..tháng chạp đang nhùng nhằng những bước chân cuối cùng của một mùa Saigon biết lạnh .Tôi lại một mình băng qua con đường dài, trời không nhiều gió mà lạnh buốt vai… Chiều mai Tina đi … Lại bắt đầu những ngày một mình nơi xứ lạ , lại là những tháng ngày dài mơ một chuyến trở về …những ngày buốt giá để nhớ trời Saigon se lạnh …những ngày tuyết trắng trời để nhớ cái nằng Saigon dịu dàng tháng chạp phải không ? Gởi theo chuyến bay của em một bàn tay vẫy , một lời chúc bình an …và bắt đầu mơ một khúc tương phùng Tina nhỉ ?... Tina hát .NYến và Tina .và Gió .Gió và Tina |
Thứ Tư, 19 tháng 1, 2011
Tháng chạp với Bướm Vàng
Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011
Không còn yên lặng...
Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011
Chào em nhé ...mười hai !
Tháng mười hai đi mất ..
Gửi lại chút tơ vàng .
Đất trời bừng hương sắc.
Có phải mùa xuân sang ..?
Có phải lòng rất mới
Có phải đông đã tàn
Có phải …? Kìa ! rất khẽ…
Tình reo như tiếng đàn
Tháng mười hai ngúng nguẩy
Lướt qua màu lá xanh
Bỗng dưng …vàng hoa cúc
Níu xuân hồng ..mong manh
Bỗng dưng trời chạm đất
Bỗng dưng sương chạm cành
Bỗng dưng hương chạm sắc
Bỗng dưng ta chạm mình…
Tháng mười hai lặng thầm
Gửi chút xuân trong gió
Gửi cả tiếng giã từ
Cho hàng cây trong phố …
Tháng mười hai vội vã
Tan nhanh trong đất trời
Chỉ còn mùa xuân nhỏ
Cười giữa bài thơ thôi !
Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010
Chúa chẳng nằm trong máng cỏ...
Chúa lang thang dạo
Quàng vai trẻ nghèo qua phố
Rưng rưng bắt gặp nỗi buồn
Chúa chẳng nằm trong máng cỏ
Thiên thần ..nhạc khúc véo von
Người qua phố nghèo xóm vắng
Lắng nghe từng bước chân mòn
Đứng giữa phố đông chật chội
Áo quần mũ nón thơm hương
Người gặp cụ bà còm cõi
Trên tay xấp vé số buồn
Lọc cọc chiếc xe mì dạo
Lặng thầm gõ khúc tha phương
Còng lưng đẩy qua ngõ hẹp
Lo âu nện xuống mặt đường
Chúa chẳng nằm trong máng cỏ
Buồn thiu Chúa dựa cột đường
Dưới ánh đèn vàng mờ nhạt
Nhọc nhằn... đời gái ăn sương ...
Chúa chẳng nằm trong máng cỏ
Người đi tìm chút đời thường
Co vai Chúa ngồi tư lự
Đời buồn ….thánh giá nặng hơn
Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010
Ký ức về những ngôi giáo đường...
Lần đầu đến trường, ngôi trường tôi học là ngôi giáo đường lớn nằm giữa trung tâm thành phố Biên Hòa . Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ hình ảnh những dãy hành lang dài vắng lặng phía sau nhà thờ ,hình ảnh những bà soeur áo trắng , đội trên đầu cái mũ vải cong veo một cách lạ kỳ mà sau này tôi chưa từng được thấy lại ,hình ảnh lũ trẻ con trong đó có tôi ngồi dưới nền gạch sạch bong, ngước lên cái bảng xanh chi chit chữ, những cái miệng tròn vo đọc theo nhịp chiếc roi mây dài của một bà soeur rất trẻ .… Các soeur hồi ấy rất nghiêm khắc , thậm chí là rất dữ … đó là hình ảnh ám ảnh rất lâu trong quãng đời thơ ấu của tôi.
Lớn lên tôi có hai năm học tại ngôi trường nằm trong khuôn viên nhà thờ Thị Nghè do các cha phụ trách …lớp tôi có nhiều anh là những thầy trẻ đang tu tại Đại Chủng viện Giuse nằm trên đường Cường Để. Rất nhiều năm đi qua, hình ảnh ba vị linh mục thời ấy luôn là nỗi nhớ và niềm kính trọng không nguôi trong tôi đó là cha Thăm , cha Tân và cha Tuyến …Giờ chắc các cha người còn , người mất và chẳng bao giờ các cha còn nhớ tôi ..con bé ngoại đạo mà học giáo lý giỏi không thua các bạn nào có đạo …Tôi yêu ngôi giáo đường này bởi nó có với tôi bao kỷ niệm thời học trò, nó nhắc tôi nhớ Đông Hạnh , nhớ Thu Sâm và lần cuối cùng tôi theo nó đi lễ trước khi nó rời Việt Nam …Tôi yêu cái gác chuông cao nơi có bầy chim sẻ thường bay về ríu rít vào những buổi sáng ….nơi tôi thỉnh thoảng lại lơ đãng thả tầm mắt mình qua khung cửa sổ lớp học…. Thời ấy,tôi đặc biệt yêu nhà thờ Dòng Kín tức Đan Viện Cát Minh nằm đối diện với Đại Chủng Viên Giuse nơi có bà thánh Teresa nằm trong tủ kính trong veo với những đóa hoa hồng mà thỉnh thoảng trên đường đến thư viện Văn hóa Pháp, tôi luôn ghé vào chỉ để ngắm bà Thánh mình yêu quý rồi ra .…Saigon có nhiều ngôi giáo đường đẹp , có một thời gian dài nhà tôi ở cạnh nhà thờ Mac-ti-no trên đường Hồng Thập Tự ….tiếng chuông nhà thờ mỗi buổi sáng sớm luôn đánh thức tôi dậy …nằm yên nghe tiếng chân của những người hàng xóm lục đục đi lễ sớm..
Tôi yêu hình ảnh những ngôi giáo đường nhỏ bé trong những thôn xóm nghèo nơi tôi có dịp đi qua …, yêu những bản thánh ca từ những chiếc dương cầm nơi những ngón tay gầy xanh xao của những nữ tu lướt nhẹ nhàng ..buồn buồn ,yêu hình ảnh cơn mưa vội qua hàng hiên một ngôi giáo đường nhỏ có bức tượng mẹ Maria trắng toát dang cánh tay đứng giữa trời nghiêng nghiêng những hạt mưa bay trong lần tình cờ được thấy…
Mỗi mùa Giáng sinh tôi thường ngồi nhà mênh mang nhớ những mùa Giáng sinh tíu tít theo các bạn đi lễ rồi cùng nhau vui đùa tại nhà một đứa nào đấy với bữa tiệc đêm ..Nhớ đêm Giáng sinh trước ngày cưới Khói nắm tay tôi đi giữa phố
|
Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010
Bỗng nhớ một dấu chân theo....
|
Đó là những lần có dịp qua Điện Biên Phủ đến góc đường Phan Kế Bính.
Đó là những lần thoáng thấy một vạt áo trắng bay ngang phố.
Đó là những ngày cuối năm có cái lạnh se se …trời Saigon dường như ngẩn ngơ bởi cái nắng dịu dàng hơn , bởi những góc phố xôn xao đón Giáng Sinh , đón Tết ..bởi người ta bỗng có nỗi bâng khuâng vỗ nhẹ trái tim mình…
Tôi ghé Phan Kế Bính buổi tối sau khi từ giã các bạn mình với những tràng cười vẫn còn líu ríu đi theo .Saigon vẫn còn những con đường tấp nập đông vui ,lối tôi về thì cũng còn một khoảng đường dài, thế mà, tự dưng, tôi muốn rẽ vào Phan Kế Bính .
Con đường nhỏ khiêm nhường nằm yên lặng dưới những ngọn đèn vàng, thỉnh thoảng mới có chiếc xe chạy lướt qua , tôi đứng bên này đường, nơi mà tôi nhớ loáng thoáng phía trước, bên kia đường là khu nhà Khánh ở ngày xưa , bên này nơi tôi đang đứng là câu lạc bộ Làng Văn mà không ít những người sống ở Saigon ngày xưa đều biết . Bây giờ trước mắt tôi là ngôi biệt thự sang trọng nằm ngủ ngoan dưới tán cây có những bông hoa tím lấp ló dưới ngọn đèn đường vàng quạch. Mọi cái đều mất dấu ..cả nhà Khánh , cả Làng Văn. Bỗng dưng mà nhớ Khánh , bỗng dưng mà thèm thấy lại giàn hoa giấy ngơ ngác một cái nhìn ngày xưa đến thế …
Bao nhiêu năm qua rồi …tôi đối diện với nhiều bão giông trong cuộc đời , lòng cũng bay đi nhiều những ước mơ ,những niềm tin một thời vừa lớn, nhưng bạn tôi _ Phạm Gia Khánh _ vẫn mãi là chàng trai hai mươi tuổi …Chúng tôi học chung với nhau năm lớp mười một , nhà tôi cách nhà Khánh một quãng đường ngắn thôi mà có đến ba ngã rẽ : từ Hồng Thập Tự (Nguyễn Thị Minh Khai) rẽ sang Đinh Tiên Hoàng , sang Phan Đình Phùng (Nguyễn Đình Chiểu) rồi lại từ Phan Đình Phùng sang Phan Kế Bính . Trưa nào, tôi cũng đi ngang nhà Khánh để đến trường .
Ngày ấy chúng tôi sống trong tình trạng luôn phập phồng với những đổi thay do biến động của thời cuộc .Kỳ thi Tú Tài I xong rồi chắc chắn một số bạn trai lớp tôi phải nhập ngũ theo lệnh tổng động viên _trong đó có Khánh _ Khánh hơn tôi một tuổi , hiền lành , ít nói … Tôi khi ấy cũng là con bé nhút nhát ,khờ khạo chỉ biết cắm đầu vào học bởi trước mắt là hai kỳ thi Tú Tài liên tiếp nhau . Lớp tôi chỉ có ba mươi đứa mà con gái lại chỉ có vỏn vẹn 12 nên luôn được đám con trai chăm sóc đặc biệt … Thời ấy sao mà đám nam sinh dễ thương đến thế ,ngay cả cái nghịch ngợm hay cách tỏ tình vẫn trong sáng đến trẻ con ….
Giống như nhiều con đường khác của Saigon ngày ấy, Phan Kế Bính vắng tênh ,nhất là vào các buổi trưa , những ngôi nhà nhỏ nằm ngủ im giấc trưa ,chỉ có màu tím của những giàn hoa giấy trước sân nhà là cứ lung linh đùa cợt với cái thứ nắng vàng đẹp đến ngẩn ngơ .Saigon ngày ấy ít xe cộ ,con đường nhỏ như Phan Kế Bính với tôi đã là một con đường rộng thênh thang .
Tôi thường đi học sớm bởi thích nhìn những lớp học vắng tênh , bởi thích nghe tiếng chân mình vang trên những dãy hành lang vắng … Những tháng gần vào mùa thi , những buổi trưa tôi cứ luôn bắt gặp những bước chân Khánh phía sau lưng mình ,hai đứa chẳng nói với nhau câu nào trong suốt quãng đường tôi đi trước , Khánh đi sau ,chỉ khi đến lớp mới nhìn nhau cười rồi tôi lại loay hoay với những cuốn sách , Khánh vu vơ nhìn xuống con đường phía trước ngoài cái ban-công lớp học .
Mùa hè đến , chúng tôi lại vùi đầu vào mùa thi ,đám con gái chúng tôi lại bắt đầu những cuốn lưu bút bởi giữa những âu lo thi cử, chúng tôi vẫn nhớ rằng sẽ có một cuộc chia xa mà mất còn chỉ trong gang tấc ….Trang lưu bút Khánh viết cho tôi dài hai trang , lần đầu tôi phát hiện Khánh có nhiều ray rứt hơn cái vẻ bên ngoài hiền lành ấy …Khánh nhắc về những kỷ niệm , về thầy cô, bè bạn , về những trưa núp sau giàn hoa giấy trong sân nhà đợi tôi đi ngang …Khánh cũng nói về những chia xa, về những ngày sắp đến mà đứa con trai mười tám tuổi mơ hồ cảm thấy nó là nỗi xa cách muôn trùng …Tôi đọc lưu bút với chút bồi hồi của đứa con gái vừa lớn, với chút buồn vu vơ của một tâm hồn vốn nhạy cảm và hay mơ mộng … Rồi tôi lại nhào vào học..những trang lưu bút lại nằm im trong chiếc hộc bàn với vô số những bài thơ ngây ngô và những trang nhật ký viết lén.
Mùa thi qua , tôi tiếp tục mùa học mới để chuẩn bị một kỳ thi gay go hơn . Tôi sang học một ngôi trường khác ..bạn bè lần lượt chia xa . Khánh nhập ngũ . Có lần Khánh ghé nhà tôi sau những tháng quân trường nhưng không gặp vì tôi đi học ….sau đó Khánh đi đến một mặt trận nào đó ,chúng tôi bặt tin nhau …Cho đến đầu Xuân , đúng ngày mùng ba Tết tôi nghe tin Khánh mất ở chiến trường và xác đã mang về quê từ ngày mùng một Tết . Tôi không kịp đến tiễn đưa Khánh lần cuối cùng …18 tuổi, đứa con gái đa cảm như tôi …mắt đỏ hoe giam mình trong căn phòng nhỏ ..lòng hụt hẫng …
Trong tất cả những hình ảnh mà trí nhớ chật chội và tham lam của tôi luôn luôn níu giữ ..Phạm Gia Khánh là một trong những hình ảnh sáng trong thỉnh thoảng lại làm tôi rưng rưng …như sáng nay ,những ngày buổi sáng Saigon se lạnh , tôi bỗng bâng khuâng lòng nhớ… một dấu chân theo
Ảnh chụp tối ngày 14.12 .2010
Nhìn về cuối đường Phan Kế Bính nơi giáp Nguyễn Đình Chiểu
|


