| Dù đi qua một chặng đường dài nhiều gian nan vất vả một mình, tôi vẫn nhặt ra từ cuộc đời mình nhiều điều kỳ diệu… những điều kỳ diệu nhỏ bé nhưng nó làm những điểm khuyết trong cuộc đời không vui của tôi biết mỉm cười ..nó giúp tôi hiểu hơn những được mất, nó dạy tôi biết nói lời cám ơn : cảm ơn trời , cảm ơn đời, cảm ơn người vì tôi cũng được nhận không ít từ sau những cái mất đi …một trong những điều tôi nhận được đó chính là tôi có Hiếu _ con trai tôi_ trong suốt chặng đường đi chỉ hun hút bóng mình ..
Suốt hơn một tháng chuẩn bị ngày cưới cho Hiếu … giữa những niềm vui đang còn là sự chờ đợi vẫn thấp thoáng đâu đó những âu lo , những nỗi buồn bên cạnh những mỏi mệt không cùng .Chính thời gian này là thời gian tôi nhận ra rằng cho đến bây giờ thì Hiếu đã thật sự trưởng thành và chính nó là nơi để tôi dựa vào những khi mệt mỏi .
Để chuẩn bị cho cuộc hôn nhân của mình, Hiếu đã tự chuẩn bị hơn một năm …bởi con tôi hiểu rằng, bằng đó năm tôi một mình nuôi dạy nó với đồng lương ít ỏi của mình thì ngoài cái tài sản “phi vật thể” tôi đã dành cho nó là tình yêu thương, là cách sống của chính mình để con có thể nhìn mà không hổ thẹn, để cố là tấm gương cho con noi theo với ước mơ con có thể không thành danh nhưng nhất định phải thành nhân, tài sản duy nhất tôi có thể dành cho nó chỉ là ngôi nhà nhỏ bé mà tôi đã phải dạy ngàỳ , dạy đêm, khản cả giọng ,mệt phờ người sau những giờ lên lớp trong rất nhiều năm mới có được .
Những ngày chuẩn bị cho cuộc hôn nhân của Hiếu không ít hơn một lần tôi có cảm giác muốn quỵ , nhất là những ngày Hiếu đi làm về muộn ..công việc thì đăng đê mà chỉ có một mình mình ra vào với bao nhiêu lo lắng …những lần sang nói chuyện cưới xin với đằng gái ,những ngày một mình phóng xe dưới cơn mưa dầm , cơn nắng gắt để gởi thiệp mời … những ngày chạy lo những lễ vật cưới mà ngay mình cũng còn lúng túng chưa hiểu hết . May mà mọi cái khác , từ việc mua nữ trang ,đặt thiệp cười,chọn nhà hàng , đặt món ăn ,chụp ảnh cưới, thuê và may áo cưới, xe hoa , v..v…Hiếu đều chủ động sau khi hỏi ý kiến hay bàn bạc với mẹ .
Từ bé , nuôi dạy Hiếu một mình tôi đã tập cho con tính tự lập ..cám ơn vì tôi đã đi đúng hướng .Hiếu luôn biết cách tự lo từ bé cho đến bây giờ … Những ngày hai mẹ con loay hoay dọn dẹp nhà cửa nhằm những ngày bà ngoại ốm phải nằm viện … Tôi ngoài giờ vào lo cho mẹ thì lại cùng con lau rửa , sắp xếp nhà cửa .Nhìn Hiếu xoay trần , leo trèo sơn phết ..có khi có bạn giúp , có khi phải làm một mình lại thấy thương con .
Tôi chạnh nhớ hình ảnh Hiếu khi còn là là đứa bé đỏ hỏn ,thằng bé vừa hơn sáu tháng tuổi đã phải để tang giỗ đầu của bố , thằng bé òa khóc theo mẹ những ngày nằm bệnh viện, rồi Hiếu của những ngày mới lớn thỉnh thoảng cũng trái tính khó bảo, Hiếu của ngày ôm cái máy giặt về tặng mẹ khi nhận tiền thưởng tết sau những tháng đầu đi làm , Hiếu của mối tình đầu tan vỡ , Hiếu của lần giang tay định làm chuyện “anh hùng cứu mỹ nhân” làm mẹ khóc hết nước mắt …rồi Hiếu trưởng thành , Hiếu lại yêu và bây giờ Hiếu đang chuẩn bị cho cái gia đình nhỏ của mình … Tôi đã đi cùng con một chặng đường không phải chỉ có Hiếu mỗi ngày một lớn khôn mà chính tôi cũng lớn khôn hơn từ đó…
Khác với nhiều đám cưới tôi đã từng được dự ,ngày hôm qua ,tôi lại phải là người đại diện hai họ để cám ơn họ hàng hai bên , cám ơn bạn bè thân hữu đã yêu thương có mặt trong ngày vui của con trai mình _ một việc làm mà do bận tíu tít tôi quên cả chuẩn bị trước _…Có một lúc nào đó rất nhanh , tôi trên lễ đài mắt bỗng cay cay ..muốn khóc .
Ngày cưới của Hiếu đã qua , một cuộc sống mới đang bắt đầu. Tôi vừa đi qua một chặng đường mà đôi gánh nặng đã phần nào nhẹ bớt …Mong rằng tôi đã làm vui lòng những người mà dù không hề muốn đã phải nhường cái gánh nặng cuộc đời cho tôi gánh trong nhiều năm là Khói , là ông nội Hiếu …. Nhân đây tôi cũng xin cảm ơn gia đình thân yêu của tôi , cảm ơn bè bạn đã có mặt bên tôi suốt chặng đường dài.. Cảm ơn anh Giáo Già vì anh xuất hiện như một điềm may mắn ..khi tôi tìm mãi chưa ra một người có thể nhờ đại diện nhà trai trong ngày rước dâu sau khi ông bạn của ông nội Hiếu từ chối vì già yếu quá .. Anh Giáo Già đã vất vả nhiều từ lúc Hiếu làm lễ ở nhà thờ đến suốt buổi sáng ngày rước dâu …nhân dịp này tôi bỗng phát hiện anh ấy có duyên ăn nói ra phết … Cảm ơn cả Mai _ một nửa tuyệt vời của anh GG _ dù xa xôi đã luôn dõi theo động viên từng bước tôi đi ..
Cám ơn tất cả những lời chúc mừng tôi nhận từ bè bạn .. Cám ơn tất cả những bạn bè có mặt và cả những người vì nhiều lý do vắng mặt . cám ơn những bè bạn thân quen trong thế giới lao xao ngoài kia và cả thế giới của những tiếng lách cách trong này … tôi bỗng hiểu mình nhận được nhiều hơn những gì mình đã cho đi..
Nhân đây tôi cũng gởi lời xin lỗi tất cả những người bạn khác mà vì nhiều lý do tôi không thể mời dù lòng rất muốn … và thật ra làm sao mình có thể nắm được trong tay tất cả những điều lòng mình muốn bao giờ…mong rằng các bạn thông cảm như chúng ta đã luôn thông cảm nhau … Tháng mười một sắp qua … tôi vừa có thêm một điều kỳ diệu trong đời
Một góc nhà do Hiếu trang trí
Chuẩn bị đón dâu .
..Khán đài nhà hàng ..Bánh cưới .
. Bước vào thánh đường chiều 20.11
. Ký tên sau phép hôn phối. 
.. Bước lên lễ đài 28.11

.. ... Rót rượu
Cắt bánh
.Mẹ phát biểu _ Bố mẹ cô dâu đứng bên cạnh cô dâu _ chú ruột Hiếu đứng bên cạnh mẹ .
.
. Những khuôn mặt thân quý
.. 
.. 
Do thợ chưa làm xong ảnh nên trong đây Gió lấy ảnh từ bạn bè QUÀ CỦA NGỌC YẾN ...  Đôi trẻ Phạm trọng Hiếu và Hoàng Thị Mỹ Phượng. Ngày cưới: 28.11.2010. Rồi cái ngày nôn nao chờ đợi ấy cũng đến: Con trai của bạn tôi lấy vợ. Chuyện ấy đương nhiên như trăng đến rằm phải tròn. Với gia đình bình thường như tôi, lấy vợ cho con quả là một việc hết sức quan trọng và to tát. Nhưng với bạn tôi, đơn thân nuôi dạy con từ bé đến lớn, việc dựng vợ cho con lại càng không dễ dàng gì. Tôi thầm phục bạn tôi vô cùng, không thể nào trong một vài câu chữ có thể vén lớp bụi thời gian mà soi thấu hết những trang đời khó nhọc đã qua, để thấy cuộc đời của bạn tôi, một người phụ nữ tuy nhỏ bé nhưng kiên cường và dũng cảm biết dường nào.
Bạn đã một mình ôm con thơ đi qua suốt cái thời bao cấp ấy, cái thời mà một cây củi, một chai mắm, một miếng thịt cũng phải xếp hàng mua tem phiếu. Người giáo viên có khi ôm cái bụng rỗng không lên lớp, vẫn cố tin vào một ngày mai tươi sáng hơn. Nhiều người chèo chống không nổi đã bỏ dở giữa chừng con thuyền chở đầy chữ nghĩa ấy, nhưng bạn tôi vẫn âm thầm , dẻo dai đi trọn con đường nghiệp dĩ đến giây phút cuối cùng, bên cạnh cậu con trai ngày mỗi khôn lớn cùng với mái tóc của mẹ phai màu theo năm tháng.

Hôm nay con trai lấy vợ. Hạnh phúc òa vỡ nơi đuôi mắt chân chim của bạn. Tôi thấy đuôi mắt ấy đẹp quá, rạng rỡ quá. Hạnh phúc ấy đời người chỉ có một lần. Bạn sẽ rơi nước mắt vì sung sướng khi khoác tay con trai đi giữa hai họ và bạn bè. Tôi nghĩ vậy đó, vì trái tim người mẹ mách với tôi điều ấy.
Chúc cho đôi trẻ thật rạng ngời trong ngày cưới, và cùng nắm chặt tay đi bên nhau đến hết cuộc đời, cho nụ cười của bạn tôi mãi mãi tròn vành như mặt trời lúc sớm mai, luôn mang lại sự ấm áp cho mọi người khi nhìn ngắm.
Vậy nhé, bạn yêu. Những người phụ nữ như bọn mình dù đời thường có xộc xệch, giản đơn đến đâu thì trong ngày cưới của con mình cũng phải thật đẹp như một Hoàng thái hậu đúng điệu đấy nhé. Chỉ nhường cô dâu một chút thôi nha.
Yêu bạn vô cùng.
THÔNG ĐIỆP CỦA CÔ MINH TRANG (MÂPM) ...... |