Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010
Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010
Buồn buồn ...cười vu vơ ...!
Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010
Giá mà ...
Sáng nay, thấy mẹ tôi ca cẩm đứa cháu hiếu động , nghịch ngợm , lúc nào cũng vồ cái này , chộp cái kia … tôi cười hỏi mẹ :“Hồi còn bé, con thế nào hở mợ ?” Mẹ tôi cười : “Hồi còn bé con hiền và rất ngoan chứ không khó bảo như lũ trẻ bây giờ…” rồi mẹ kể hàng lô hàng lốc những kỷ niệm thời thơ ấu chứng minh rằng tôi ngoan và hiền … Nhắc nhớ của mẹ bỗng làm tôi nhớ quá cái thời tuổi nhỏ yên ả của mình ở cái vùng đất nghèo nhìn đâu cũng thấy những cánh đồng xanh mướt lúa và những ngôi giáo đường nhỏ với những tháp chuông cứ kinh coong …kinh coong…mỗi sáng mỗi chiều Tôi thời thơ ấu thế nào ?…bây giờ, chỉ còn lưu lại trong trí nhớ tôi hình ảnh một con bé nhỏ xíu mười tuổi học lớp nhất trường làng đi qua những cánh đồng lúa cao hơn đầu vào những sáng tinh mơ để đến trường hoặc những buổi chiều ngồi bó gối nhìn thằng bạn thân chân trần chạy trên khoảng đất rộng phía sau ngôi giáo đường nhỏ với cánh diều làm bằng những tờ giấy báo xỉn màu … Hồi ấy tôi chỉ có vài đứa bạn vì lớp tôi chỉ vỏn vẹn có bảy đứa bốn trai ba gái … Trong đám bạn ,tôi thân nhất với thằng Phố. Nhà Phố nghèo , quanh năm đi học nó chỉ mặc cái áo sơ mi vàng ố …hoặc thi thoảng là cái áo may ô cũ rích . Phố lớn hơn chúng tôi một tuổi ,ốm nhom ,cao nhòng, tóc khét nằng với làn da đen nhẻm ..hay cười và đôi mắt sáng, trong veo .Tôi nhớ Phố lâu nhất vì ngày xưa, tôi luôn chọn Phố làm nhân vật trong bài luận văn thầy cho nếu đề tài liên quan đến “tình bạn” , phải rong ruổi với những gian truân của cha mẹ nên nó khôn trước tuổi lại rất khéo tay ,học với nhau suốt ba năm từ lớp ba rồi lớp nhì ,lớp nhất tôi luôn nhận được những món quà nhỏ từ tay nó làm ..như cái dây hoa làm bằng giấy để đựng lọ mực tím , cái đèn trung thu ,cánh diều bằng giấy báo hoặc những tờ giấy lấy từ cuốn vở viết đầy chữ ,bịch trứng cá nó hái từ cây trứng cá trước sân nhà hay chùm phượng vĩ đỏ rực mùa hè …vì thế tôi thân với nó một cách hồn nhiên như cây cỏ lớn lên từ đất. Gần hết năm lớp nhất chuẩn bị đi thi tiểu học ..bố Phố mất vì tai nạn, tưởng rằng nó phải bỏ thi vì gia cảnh đã khó khăn lại càng khó khăn hơn sau cái chết của bố , nhờ thầy giáo giúp đỡ Phố cũng đi thi và tất cả chúng tôi đều vượt qua kỳ thi đầu tiên trong đời . Mùa hè năm ấy , bố tôi lại chuyển sang một đơn vị mới , một công việc mới tại Saigon , tôi rời khỏi cái thị trấn nhỏ bất ngờ không kịp gặp lại các bạn , không kịp từ giã Phố … Sau này , mỗi khi có dịp nhìn những cánh diều vụng về trên nền trời cao tôi lại nhớ tuổi thơ mình trôi qua êm ả ở cái thị trấn nhỏ ấy và đôi lần tự hỏi : bây giờ không biết đám bạn bè cũ ra sao …và Phố, bây giờ lưu lạc phương nào ? Người ta bước qua tuổi ấu thơ với lòng háo hức và đôi mắt luôn nhìn hau háu về phía trước . Người ta lớn lên với vô số những mối quan hệ chằng chịt của tình bạn , tình yêu, tình đồng nghiệp, tình vợ chồng v…v… Mọi thứ tình của cái_người_lớn biết toan tính thiệt hơn , biết phòng thủ để giữ mình , biết tấn công để chiến thắng, biết nhớ, biết quên, biết cười , biết khóc là cái thứ tình luôn có chút cái tôi cao ngạo và chút ích kỷ đời thường … để bỗng dưng đôi lần, làm ta nhớ quá cái thứ tình hồn nhiên như cánh diều lồng lộng, cái thứ tình bao dung đến lạ ..mà chỉ một cái lồng đèn , một chùm phượng vĩ cũng đủ làm nên một nụ cười , cũng đủ làm nên một cái nhìn biêng biếc trẻ thơ… Giá mà... tuổi thơ ơi , ta có thể chìa tay ra nhận cho mình một chiếc vé ..trở về !!! |
Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010
Có chắc rằng ..kẹo ngọt ?

Mấy hôm nay thiên hạ kháo nhau về bộ phim “Cánh đồng bất tận” chuyển thể từ một truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư . Khen có, chê có ..hào hứng có , thất vọng có … Tôi đọc Tư từ “Ngọn đèn không tắt” một truyện ngắn trong trẻo của Tư từ bước khởi đầu …sau này còn đọc một vài tập truyện ngắn hay tản văn của Tư và thú thật tôi vẫn thích cách nhìn đầy ngẫu hứng , sâu sắc và …thú vị đậm chất nhân văn của Tư trong những cái tản văn có khi rất ngắn nhưng thường đọng lại rất dài vài điều nhỏ thôi mà đau đáu trong tôi.
Sáng nay, một sáng chớm đông … Saigon lành lạnh , cái thành phố đầy nắng này dường như lạ đi với chút nắng nhạt cứ như reo vui … Ngoài kia có lẽ vô số thứ màu rộn ràng của những chiếc áo mùa đông trên từng góc phố xênh xang ngày chủ nhật .Tôi ngồi ờ chỗ của mình …đọc Nguyễn Ngọc Tư từ một cuốn sách MM tặng nhân ngày sinh nhật và bắt gặp “ một chiếc kẹo đắng nghét “…
Tôi vốn ít khi post bài từ các nguồn khác ngoài bài viết nhằm chia sẻ của chính mình … Hôm nay .. một ngày cuối tháng mười với cái lễ hội tưng bừng dành cho lũ trẻ …tôi bỗng bắt gặp đứa bé lên ba từ những ngày xa lắm líu ríu nhìn những đứa trẻ khác xun xoe trong những bộ quần áo sặc sỡ … với đôi mắt buồn từ một cái tản của Nguyễn Ngọc Tư
CHUYỆN CỤC KẸO
Nguyễn Ngọc Tư
Có người kể tôi nghe câu chuyện cũ này, hỏi ý tôi sao.
Chuyện rằng, có bé lên ba bé… không đi mẫu giáo như lời hát trẻ con hay hát.
Em đi chợ chơi với mẹ. Đó là một ngày chiến tranh vẫn mỏi mòn chơi trò chơi bom đạn, cùng đi chuyến đó còn có bốn người đồng đội khác của mẹ em. Thì lâu lâu cũng đi chợ một lần, chuyện đó bình thường với những biệt động quân, buổi chợ này cũng bình thường, chỉ là tấn công... Ty cảnh sát thị xã Cà Mau.
Để bảo đảm bí mật, bất ngờ, để kịch bản áp sát hoàn hảo, tiếp cận mục tiêu an toàn, mẹ đưa em theo. Một bà mẹ nghèo, lam lũ ẳm đứa con gái nhỏ, gầy gò, nhà quê ngơ ngác giữa xa hoa. Bâng quơ đi đằng sau là một người con gái 21 tuổi xách cái giỏ cũ kỹ đựng khối mìn nặng gần 10kg, nhập nhòa trong đám đông đằng xa nữa là một tổ khác gồm hai người, họ sẽ chi viện khi có tín hiệu. Nhưng những người đi sau chưa qua khỏi khúc đường thì tiếng nổ đã làm rung chuyển thị xã Cà Mau, lẫn trong những thi thể kẻ thù, có mẹ, đồng đội của mẹ và em. Kế hoạch rời đi đã gặp trục trặc vì những sơ suất nhỏ, và họ chọn cho mình sự hy sinh.
Người đồng đội đó, được phong tặng danh hiệu anh hùng, mẹ em được công nhận liệt sĩ, được truy tặng huân chương chiến công hạng Nhì. Bé bị quên lãng trong nấm mồ chung, mang tên mẹ.
Nhưng không có sự lãng quên nào là mãi mãi, một ngày đẹp trời, người ta nhớ tới em. Người ta tự hỏi tại sao không công nhận em là liệt sỹ, người ta này hỏi người ta khác, tại sao và tại sao?
Rốt cuộc người ta cãi nhau, vài người bảo em vẫn còn nhỏ quá, em không ý thức, em đã đủ mười tám tuổi đâu, có lý tưởng gì đâu. Em có phân biệt được kẻ thù đâu mà đánh giặc, may lắm, thì em chỉ biết chạy trốn xuống hầm mỗi khi có máy bay. Em chết, chỉ vì em phải theo mẹ, trẻ con thì theo mẹ chứ theo ai ? Buổi sáng hôm đó, em đâu có nghĩ mình đi chiến đấu, mà Tổ quốc là gì, độc lập tự do là gì với đứa trẻ lên ba ? Em chỉ biết má với mình đi chợ, vì lúc thay đồ mới cho em má nói, mình đi chợ chơi nghen, út cưng của má.
Nhưng một số người không chịu, với họ, em là một sinh mạng, chúng ta mang một sinh mạng vào trận đánh chứ không mang theo con búp bê, thú nhồi bông, hay con chó con. Không có bé, tổ công tác đó chưa chắc tiếp cận sâu vào hang ổ kẻ thù, chiến công đó chưa chắc lẫy lừng như vậy. Nếu chúng ta chỉ xem em như là nạn nhân chiến tranh như bao đứa trẻ khác, liệu có thỏa đáng không khi em cùng mẹ đi vào trận đánh có kế hoạch tác chiến hẳn hoi.
Cuộc tranh cãi không kết thúc được vì những cái lý của những người ta. Tôi nghe xong, nuốt nước mắt vào lòng, trợn trạo cà rỡn, nói sao không kiếm nhà ngoại cảm nào thiệt giỏi tìm gặp linh hồn bé, hỏi coi bé thích gì. Tí ơi Nị ơi, Mén ơi Đẹt ơi, con thích gì ? thích là liệt sỹ hay chỉ thích làm nắm tro bụi tan rồi, phiêu lãng trong lòng đất ?
Nhưng linh hồn nhỏ trả lời trớt quớt, "kon hít ăn chẹo dùa ."
Tạm dịch, con thích ăn kẹo dừa. Bé không trách móc, oán giận, không kể công, đòi hỏi, không kêu lên lỗi tại ai, như người lớn. Chuyện nhỏ teo như… cục kẹo mà người lớn cứ cãi nhau. Thương làm sao những tâm hồn người lớn đã từ lâu tuyệt chủng ngọt ngào.
Cho nên đôi lúc trước trẻ con, có tôi-người-lớn cúi đầu. Lần này thì tôi cúi đầu rất thấp.
(Yêu người ngóng núi _ Nguyễn Ngọc Tư)
Tôi thẫn thờ gấp cuốn sách lại dù chỉ mới đọc xong cái tản thứ hai trong nhiều cái tản văn của cuốn sách …Tôi cũng cúi đầu …rất thấp .
Người ta thường nhân danh đủ thứ cái trên cuộc đời vốn phù phiếm này để vinh danh nhau _kể cả vinh danh những người không còn_ nhưng họ thường quên những điều rất nhỏ …nhỏ như một chiếc kẹo.
Này bé con ..con hãy như thế , đừng nên biết thêm những điều mà những người lớn chưa biết cúi đầu thường huênh hoang tự đắc , đó là : hòa bình , là ấm no , là giấc mơ hóa rồng , là cái chủ nghĩa anh hùng dân tộc, là hàng trăm thứ cống hiến cho cái gọi là lý tưởng tốt đẹp …Những chiếc kẹo trên thế gian này cũng có những chiếc đắng nghét..và những người lớn trên cái thế giới lắm người nhiều ma này chỉ là những đứa trẻ sống lâu năm với cái nhìn gian manh hơn , tính toán hơn, độc ác hơn … nhưng họ vẫn hàng ngày lục lọi, xin xỏ,cướp giựt những chiếc kẹo …lẽ ra chỉ là của những đứa trẻ ba tuổi ….như con .
Suy cho cùng có đôi khi …nỗi đắng cay lại từ những viên kẹo rất ngọt ngào !…
Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010
Thăm thẳm gió ...thăm thẳm tôi...
Vớ vẩn thật .. Cuộc sống mỗi ngày một đổi thay… đổi thay nhanh đến giật mình ..nhanh đến chưa kịp vuốt tóc ngước lên đã thấy màu trời thay sắc , thế mà mình cứ vẩn vơ nhớ toàn những gì đã cũ .. . những thứ cũ rich từ vài chục năm trước ..những thứ vừa cũ ngày hôm qua … Sáng nay thức dậy chẳng nghe chim hót … trời se se lạnh đến bâng khuâng Mùa thu vén chiếc áo tàn phai dợm bước qua khung cửa sổ còn thơm mùi sơn ,cái màu đọt chuối mới toanh trên sắc lá cũng nhí nhảnh cười. Mùa sắp qua ,đất trời dường như vẫn muốn níu chút gì nhẹ tênh như heo may , Saigon làm gì có heo may mà níu giữ !!! Gió nhẹ mà run rẩy nhớ , gió trong mà mắt bỗng xanh màu, gió chẳng hỏi han mà lòng như muốn nói … Co vai nghiêng đầu nhìn ra ngoài kia : thu tàn ..đông biếc… Co vai nghiêng đầu nhìn vào lòng mình: váng vất..liêu xiêu… Lại nhớ những góc phố ngày đông đã xa ..xa đến u mê …mà vẫn chẳng thể quên .Lại nhớ một người , nhớ vài người , nhớ cả ta ,nhớ cả cái không ta .. lòng chật chội mà sao trí nhớ tham lam đến thế ... Sáng nay dại dột mở khóa di động ..lại cười lần thứ n với lời chào được mặc định từ hồi nào không biết “ Mãi mãi yêu em Bé cưng” . Đúng là một lời chào vớ vẩn … Máy báo một tin nhắn , hai tin nhắn , ba tin nhắn … . Một cuộc gọi nhỡ , hai cuộc gọi nhỡ , ba cuộc gọi nhỡ ..vài cuộc gọi nhỡ …Sợ !!! Ngoài kia mùa thu đang qua … mình thì đứng lại … chếch choáng say với chút se lạnh đông về ..với vô số những cái mà lý ra nên phai tàn cả trong trí nhớ …Vớ vẩn ! thật là vớ vẩn… Tối nay trời nhiều gió…nhiều hơn hôm qua…Mở toang cửa sổ, mảnh trăng cuối tháng về muộn , bầu trời nhờ nhờ chỉ thấy duy nhất một vì sao đơn độc …Mọi cái đều có thể có lúc đơn độc kể cả sao trời …Chợt nhớ lời bạn cũ bảo mình : “Vớ vẩn ..lúc nào cũng nghĩ vớ vẩn !!!” … thì cuộc đời vốn là một trò đùa vớ vẩn mà đủ say mèm đấy thôi ! Ngày sắp qua …ngoài kia thăm thẳm đêm ..thăm thẳm đất trời...thăm thẳm trăng …thăm thẳm tôi…thăm thẳm gió … |
Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010
giật mình....
Ta giật mình nhớ
giật mình quên
Mùa thu giật mình …vàng lá
Nụ cười giật mình … xa lạ
Đêm mênh mông
bỗng giật mình buồn
Buổi sáng ,
giật mình soi gương
Tóc dài hơn ….bối rối
Mắt buồn hơn ….vời vợi
Lòng sầu hơn mưa sa
Tháng mười … ngơ ngác đi qua
Nhớ thương giật mình ..tan biến !
Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010
Dạo này....
Dạo này tôi ít ngồi trước computer khuya như trước …dù có thể vẫn ngủ muộn hơn nhiều người . Tắt máy ,nằm nghe tiếng nhạc nhỏ thật nhỏ , mắt mở trao tráo nhìn qua mảnh kiếng của cánh cửa , có khi là mảnh trăng nghiêng , có khi là vì sao khuya nhấp nháy, có khi chỉ là thứ bóng tối âm âm Đêm luôn có tiếng nói của thinh lặng và nó gần tôi đến thế ..
Dạo này tôi thường xuyên tắt di động , tôi sợ tiếng réo rắt gọi mình .Bạn bè trách móc đủ lời khi có dịp ..Hôm gặp Xuân, nó bảo : “Cứ như mi chết rồi ý , sao vậy ?” Tôi cười ..chẳng muốn giải thích . Tự dưng , cái thứ mà có lúc nó như một thế giới thu hẹp của vô số những mối quan hệ lại trở thành xa lạ , tôi bỏ nó trong một góc tủ quần áo ,thỉnh thoảng mở tủ thấy cái màn hình đen thui ..buồn thiu . Điện thoại im lặng cũng là một thứ chết cần thiết .
Dạo này tôi ít mở cửa sổ …cứ như ngoài kia là một thế giới khác .Cứ như trong này mới là cái thế giới bao la, chi chít những thật ảo của riêng tôi. Tôi co mình lại cái góc nhỏ xíu vừa đủ quay qua quay lại , vừa đủ kéo cái hộc bàn với những ký tự quen thuộc . Đôi khi tắt máy , ngôi cắm đầu vào một cuốn sách vớ được từ cái kệ sách hoặc ngồi bó gối nghe cơn đau từng chặp hành hạ cái bao tử lười biếng của mình ..
Ngoài kia giàn hoa giấy vẫn ti toe cười , nắng vẫn vàng lung liêng , cái ngõ nhỏ vẫn rộn ràng … chỉ có cánh cửa là im lặng …
Dạo này tôi lười ra ngoài . Sáng nào phải ra chợ thì cố mà đi thật nhanh ,cố mà cười vội với những người quen , hình như lâu lắm rồi mới gặp , thỉnh thoảng nghe vài người bảo : Sao lâu quá mới thấy cô? cứ như mình đi đâu xa lắm mới về . Cuộc sống giống cánh cửa mênh mang gió…và tôi thì đang khép lại một cánh dù tin rằng ngoài kia bầu trời vẫn xanh,gió vẫn lồng lộng …dù vẫn đủ lòng vui khi đàn đúm bạn bè … Vẫn có một góc tối cơ hồ im ắng của riêng tôi … Dạo này hình như tôi chậm lại … chậm lại một bước chân, chậm lại một ý nghĩ , chậm lại một cái nhìn , chậm lại một quyết định. Đôi lúc cứ như mình đang đi lùi lại hoặc đang quay lưng đứng lại bên lề , cứ như mình quan sát cuộc sống chứ không phải là đang sống …
Dạo này …đôi khi tôi giống cái di động đã tắt nguồn !
|
Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010
Viết cho bốn người phụ nữ bạn tôi ....
Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010
Chút vớ vẩn thu tàn ..
|
Dạo này thỉnh thoảng có những ray rứt liên quan đến giáo dục tôi lại dặn mình : “Thôi nhé , mùa đã cũ !” Cố để không nghĩ , không đọc , không nói đến nó . Mọi cái với tôi giờ đã không còn cần thiết và thật ra nói cũng chỉ để thỏa lòng mình chứ chẳng đi đến đâu cả . Thế mà sáng nay …giữa buổi sáng mùa thu đang dợm bước đi , trời Saigon se se đến thích tôi lại click vào 2 bài liên quan đến GD …âu đúng là cái nghiệp vương mang . Bỗng nhớ hôm vào nhà chị TTM đọc một bài có tầm vĩ mô xong muốn bật ngửa …rồi dưng không muốn viết những điều ray rứt của mình trong một sáng dợm tàn thu ...
TT - Tìm một mô hình nhà trường phổ thông phù hợp cho VN sau 10-15 năm tới để làm cơ sở cho việc đề xuất các giải pháp đào tạo giáo viên đón đầu cuộc đổi mới chương trình giáo dục phổ thông sau năm 2015 - đó là chủ đề của cuộc hội thảo khoa học được Quỹ Hòa bình và phát triển Việt Nam tổ chức sáng 21-9 tại Hà Nội.
Chủ đề của cuộc hội thảo là một phần nội dung trong khuôn khổ đề tài nghiên cứu độc lập cấp nhà nước “Nghiên cứu đề xuất các giải pháp cải cách công tác đào tạo giáo viên phổ thông” do Quỹ Hòa bình và phát triển VN chủ trì thực hiện và bà Nguyễn Thị Bình - nguyên phó chủ tịch nước, nguyên bộ trưởng Bộ Giáo dục - làm chủ nhiệm đề tài.
Cuôc thảo luân nêu ra vô số những bất cập trong các trường phổ thông hiện nay , những bất cập mà ai cũng thấy vì nó đã cũ mèm dù có bao nhiêu lần đổi mới . Công trình nghiên cứu nêu ra mô hình trường Phổ thông nước ta hiện nay rồi đem so sánh với các mô hình trường Phổ thông của các nước tiên tiến trên thế giới cuối cùng đưa ra những kết luận :
“Nhà trường phổ thông VN về cơ bản vẫn là một nhà trường truyền thống với hoạt động cơ bản là thầy truyền thụ và trò tiếp nhận những điều đã được quy định sẵn trong sách giáo khoa. Với mục đích cuối cùng là hiểu được bài, làm được bài tập, bài kiểm tra, ứng phó được với các kỳ thi...”.( Ông Trần Kiều _ nguyên Viện trưởng Viện KHGD)
Ông Kiều được nhiều đại biểu bày tỏ sự đồng tình với ý kiến phân tích: Mức độ đạt được trong mục tiêu giáo dục của nhà trường phổ thông thường được chứng minh qua kết quả của sự việc cụ thể, qua các con số liên quan đến các chỉ tiêu như tỉ lệ lên lớp, kết quả phân loại hạnh kiểm, tỉ lệ HS khá giỏi, tỉ lệ chuyển cấp, tốt nghiệp, thi học sinh giỏi, thi đỗ ĐH... và những con số liên quan đến phong trào thi đua.
Đồng thời nhà trường phổ thông hiện nay - theo đánh giá của PGS.TS Trần Kiều và nhiều đại biểu - cũng chưa thực hiện được mối quan hệ hai chiều với xã hội: chiều quan hệ, tác động ngược lại của nhà trường đến cộng đồng đang rất hạn chế.
Hay nói cách khác “chức năng quan hệ cộng đồng của nhà trường phổ thông ở nước ta hiện nay đang bị coi nhẹ và ở mức độ đáng lo ngại” - ông Kiều đưa ra cảnh báo.
Cần thay đổi như thế nào ?
Bà Nguyễn Thị Bình đưa ra gợi ý: “Một kiểu nhà trường phổ thông đóng vai trò là một tổ chức học tập nền tảng trong xây dựng nhân cách con người, để học tập suốt đời, cho sự bảo tồn và phát triển bản sắc văn hóa dân tộc... có thể là lựa chọn hợp lý, khả thi tương thích với nước ta sau 10-15 năm tới?”.
Thât lòng là tôi hy vọng với cái nhìn như thế thì các giải pháp của các nhà GD lớn chắc chắn phải sáng sủa hơn , mới mẻ hơn để chúng ta có quyền hy vọng một mô hình trường phổ thông tốt đẹp hơn trong một hệ thống GD tốt đẹp hơn …Nhưng rồi khi đọc đến 5 định hướng để xây dựng mô hình trường Phổ thông trong tương lai thì tôi lại thất vọng .
1.Mục tiêu giáo dục của nhà trường phổ thông cần cụ thể hóa và cập nhật hóa theo hướng xác định các yêu cầu về đầu ra, tập trung vào những phẩm chất và năng lực cần thiết của con người VN trong giai đoạn công nghiệp hóa - hiện đại hóa.
2, phải có một nội dung giáo dục mà khi xây dựng cần bám sát các đầu ra của mục tiêu, đảm bảo tính cơ bản, cập nhật, thiết thực, bảo đảm nguyên tắc phân hóa, tiếp tục coi trọng thực hành và ứng dụng. Cần có các hình thức tổ chức dạy học linh hoạt, phát huy được tính tích cực, chủ động sáng tạo của người học trên cơ sở đảm bảo dân chủ trong trường học”.
3. Phải có một đội ngũ giáo viên nắm vững chức năng giáo dục, có bản lĩnh để đáp ứng các yêu cầu thay đổi một cách đa dạng của giáo dục phổ thông.
4. Có một môi trường giáo dục thân thiện.
5. Và cuối cùng, ông Kiều cho rằng “những người làm giáo dục phải hiểu được thế hệ trẻ và đặt đúng vai trò chủ thể của họ trong hoạt động của nhà trường
Năm định hướng trên thật ra chẳng có gì mới hơn những điều mà những người đầu ngành GD ra rả trong nhiều năm qua ,nó cũ đến độ tôi đọc xong tự bảo : “Sao mà nó quen đến thế” bởi trong bao buổi học chính trị hoặc chuyên môn chúng tôi đã phải nghe đến rạc cả người nhưng tại sao những định hướng ấy đến nay vẫn chưa thành công ? Tại sao đến nay GD vẫn là những nỗi bức xúc của xã hội ? thì nó lại thuộc về giải pháp . Nêu ra được bao bất cập , đề ra được bao nhiêu định hướng chỉ là điều kiện cần mà giải pháp thực hiện những định hướng đó mới là điều kiện đủ thì lại chưa thấy công trình nghiên cứu và cuộc thảo luận đề cập đến .
Gần đây nghe báo chí dư luận ồn ào vì một bộ sách GK mới ra đời từ những người tâm huyết với GD với cái tên cũng hết sức tinh tế “ Nhóm Cánh Buồm”.
Bộ sách Giáo khoa “Chào lớp Một” của Nhóm Cánh Buồm được ra mắt vào cuối tháng 9/2010 tại Hà Nội một cách rầm rộ và được dư luận quan tâm . Có dư luận ủng hộ với nhiều bài viết ca ngợi của các tờ báo lớn nhưng cũng có dư luận đặt vấn đề : “Chào Lớp Một có phải là bộ sách giáo khoa không ?” (link) với vô số những quy định pháp lý của Bộ luật GD .Trong bối cảnh rối ren của GD , nhất là những bất cập, những điều chưa hợp lý của chương trình phổ thông ở các cấp học hiện nay thì bất cứ một giải pháp nào , một sự quan tâm tích cực nào của những người làm công tác GD hoặc những người tâm huyết với GD đều đáng trân trọng và tôi nghĩ Bộ GD nên lưu tâm nghiên cứu , lắng nghe tốt hơn là đưa ra nhưng quy luật.
Tôi chưa được xem qua bộ sách nhưng được đọc qua tường trình một vài tiết dạy chương trình thử nghiêm này trong một bài báo . Với con mắt người làm nghề thì tôi thấy thật ra phương pháp giảng dạy của chương trình thử nghiệm này không có gì mới mẻ hơn những gì chúng tôi đã cố gắng làm để thực hiện định hướng “Cần có các hình thức tổ chức dạy học linh hoạt, phát huy được tính tích cực, chủ động sáng tạo của người học trên cơ sở đảm bảo dân chủ trong trường học” trong những năm vừa qua .Cũng là thầy tổ chức các hoạt động để trò tự tìm ra những kiến thức trong bài , cũng là thầy là người hướng dẫn trò mới là người chủ động tìm và lãnh hội kiến thức cần học , cũng là thầy là người cuối cùng kết luận , làm rõ hơn những điều các em đã tự tìm ra trong quá trình hoạt động .
Tôi nói là “chúng tôi đã cố gắng làm” đơn giản vì khi xác định mục tiêu dạy học như thế này những người quản lý GD quên đến những điều kiền hỗ trợ khác là : cơ sở vật chất và mô hình lớp học , với một lớp học gần 50 học sinh , thiếu thốn về đồ dùng dạy học , mô hình lớp học không thuận lợi cho việc tổ chức các hoạt động thì việc thực hiện dạy học theo hướng trò chủ động chỉ chấp vá trong các nhà trường hiện nay . Và tôi tin rằng nếu mang thực hiện việc thử nghiệm chương trình trong một lớp học như trên thì ngay cả Nhóm Cánh Buồm cũng không thể căng buồm…
Hôm để lại cái comment dài trong bài viết này mà chị TTM đưa về , chị có bảo tôi rằng hãy nêu ý kiến nhưng cần đưa ra giải pháp … Tôi không đủ khả năng để đưa ra giải pháp cho vấn đề có tầm cỡ như thế này , cái tầm cỡ mà ngay những nhà GD lớn cùng với những cuộc nghiên cứu lớn cũng chưa đưa ra được các giải pháp khả thi . Nhưng có lẽ tôi có quyền ray rứt về những điều đã liên quan đến một phần đời mình , nhưng có lẽ tôi có quyền ước mơ cho một mối tình tôi đã yêu trong nhiều năm .
Sáng nay cũng từ cái note liên quan đến GD ở nhà người bạn có ý kiến cho rằng: Ngày nay HS đi học bỏ tiền ra đóng nhiều khoản nên người thầy chỉ nên làm trách nhiệm truyền thụ đủ những kiến thức trên lớp là đủ , việc sai phạm của HS nên có một ban quản lý khác lo , người thầy không có quyền kẻ cả hay định tội ai hết .Tự dưng tôi thấy buồn ….Người thầy nếu chỉ làm chức năng “dạy chữ” thì chẳng phải đó chỉ là “thợ dạy’ sao …? Mùa đã qua , ngay cơn gió sáng nay cũng mang hương vị chút thu tàn .
|
Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010
Tháng mười ...thiệt là ngộ !
Tháng mười bắt đầu bằng những ngày ..không vui .Tôi đóng kín cánh cửa sổ nơi chỗ mình ngồi bởi bỗng dưng sợ cái lúng liếng của những chùm hoa giấy , sợ cái thứ nắng nhàn nhạt buồn buồn những ngày có bão, sợ cái vàng phai của những buổi chiều không lên lớp..Một khoảng không gian nhỏ chỉ có tiếng lách cách của cái bàn phím , chỉ có tiếng kêu khe khẽ của chú chim sẻ ghé qua ngạch cửa ,chỉ có tiếng tí tách của những cơn mưa đêm .
Tháng mười …tôi bắt gặp lại cái màu đất bazan đỏ quạch ám ảnh một phần đời . Tháng mười bâng khuâng khi bước qua sân ngôi giáo đường nhỏ ở một vùng đất hiền lành trong cơn mưa chiều lất phât, bất chợt nghe vọng lại bài thánh ca từ chiếc dương cầm …Lâu lắm rồi kể từ ngày rời khỏi ngôi trường có gác chuông cao và bầy chim sẻ thường tụ về mỗi sáng , tôi mới nghe lại một bài thánh ca .Tháng mười , nhìn khuôn mặt xanh xao và bước đi khó khăn của ông anh họ , nhớ hình ảnh kiêu bạc của anh ấy thời trẻ …mới thấy đúng là cuộc đời như giấc mơ qua …Tháng mười liêu xiêu những buổi chiều nghe mưa chạy từ góc rừng về khoảng sân nhiều cây xanh, ngửi mùi khoai lùi trong cái chái bếp của bà chị dâu ..mà thèm khóc !
Tháng mười , thỉnh thoảng cảm giác mệt mỏi như đánh vào tôi những cái đánh nao lòng . Dốc đời sao mà cao thế …nó cao chừng như vượt khỏi sức tôi có thể … Đôi khi có cảm giác ngã lại bên này dốc, thèm quá dưới chân mình là một thảm cỏ xanh , thèm quá nằm lại , ngửi mùi ngai ngái của cỏ ,nhắm mắt nghe gió lướt qua tóc,lướt qua vai, lướt qua đời nhẹ nhàng như không ….Đúng là tuổi đời càng cao người ta hình như yếu đuối hơn mình tưởng , cái thời tự vượt dốc một mình , chỉ cần tự nhắc mình: “cố lên , nhóc !” là có thể gạt nước mắt đứng lên, bây giờ sao mà đôi khi cứ như ….không thể .
Tháng mười bão lại giăng giăng tàn phá ngay trong những ngày người ta hí hửng với cái gọi là Đại lễ ,đau thương xen lẫn hân hoan đến tưởng chừng như vô lý…Nước dâng cao , đau thương dâng cao ..pháo hoa chẳng biết có buồn ?
Tháng mười ,tôi ngộ ra rằng : người ta không thể trốn là sẽ quên không thể quên là hết buồn không thể buồn là phải trốn.
Tháng mười ,tôi ngộ ra rằng : người ta không thể chỉ vì giông bão mà ngưng bắn pháo hoa. Tháng mười tôi ngộ ra rằng : người ta sống là để tiếp tục …ngạc nhiên ! Tháng mười thiệt là ngộ !!! |




