Anh nhìn về phía bàn Thùy . Vắng tanh . Ánh nắng hắt chéo từ khung cửa sổ làm sáng lên những cành cúc trắng trong chiếc bình thủy tinh , viên sỏi trắng cô dùng chặn giấy nằm chỏng lơ như lim dim ngủ … .
Anh đến bên cửa sổ phía sau chỗ cô thường ngồi , nhìn xuống đường .. Giá mà anh được nhìn lần nữa dáng cô lướt qua góc đường , tay cầm bó cúc trắng , vai đeo cái túi xách màu đen to quá khổ người nhỏ nhắn của cô , thỉnh thoảng cô đưa tay vuốt lọn tóc rũ xuống trán , vượt qua dòng xe xuôi ngược để bước vào tòa nhà rộng , tiếng giầy nện đều trên những dãy hành lang và mở cửa bước vào văn phòng . Mọi cái vẫn còn nguyên đấy, trừ cô … Ba ngày cô rời khỏi đây chỉ với một tin nhắn ngắn gọn vào máy anh buổi sáng sớm : “Em nghỉ việc . Hôm nay em đi xa. Em xin lỗi .”, ba ngày những đóa cúc trắng vẫn chưa tàn và anh thì chừng như chưa quen với sự vắng mặt của cô trong cái không gian quen thuộc này . Thỉnh thoảng anh luôn có cảm giác khó thở khi tưởng tượng cô một mình ở một nơi nào đó rất xa anh. Anh ngồi xuống chỗ ngồi của Thùy lặng lẽ nhìn những đóa cúc trắng .. Anh nhớ cô . ..thì vẫn luôn thế , anh luôn có cảm giác nhớ cô ngay những buổi chiều khi cô rời văn phòng và đứng đón chuyến xe bus trở về căn phòng nhỏ của mình trong một con hẻm nhỏ thơm mùi hoa ngọc lan… Những buổi tối có dịp đưa cô về sau những giờ mệt nhoài với công việc đột xuất của công ty ..anh thường chậm lại vài phút , nhìn cô khuất sau cánh cổng sắt màu xám và hít mùi hoa ngọc lan thoang thoảng từ cuối con hẻm theo gió đêm đưa lại . Chưa bao giờ anh nói với cô điều ấy rằng anh đã luôn nhớ cô , cái điều anh có cảm giác dường như cô hiểu , dường như nó làm dạo sau này cô trở nên lặng lẽ và cố tránh xa anh hơn khi có thể . Có lần cô hỏi khi anh chở cô trên chiếc xe máy của anh đi gặp khách hàng :“Có bao giờ chị nhà thấy và hiểu lầm không anh ?” Anh lắc đầu trấn an cô và cũng tự trấn an mình .
Anh đã quá quen với những càm ràm quen thuộc của Hảo .Không Thùy thì cũng là cô Lan cô Huệ nào đó trong số những khách hàng anh thường liên hệ vì công việc , có thêm Thùy trong danh sách ghen bóng ghen gió của Hảo cũng không có gì khác đi . Đôi khi anh không nhận ra Hảo ,cái người đàn bà anh đã từng yêu và chung sống hơn mười năm .Lâu ngày anh quen dần với khuôn mặt cau có xét nét của Hảo , anh thường lấy xe chở hai đứa nhóc đi vòng quanh thành phố buổi chiều trước khi ngồi vào bữa cơm nặng nề mà anh thường cố nói nhiều hơn để không khí bớt căng thẳng. Anh phát hiện ra khoảng cách của anh và Hảo càng xa thì nỗi nhớ Thùy lại càng dày hơn trong anh ..
Dường như Thùy cũng hiểu điều đó nhưng cô cố giả lơ để có thể bên anh một cách bình thường . Cô cũng hiểu giữa anh và cô là bức tường rào kiên cố mà cô không đủ sức vượt qua . Cuộc hôn nhân gẫy đổ một cách chóng vánh vừa qua lại càng làm cô sống khép kín hơn . Bạn bè vẫn thường bảo cô : “hai năm đủ để vết thương lành rồi chứ Thùy , không phải tất cả đàn ông đều trăng hoa như thế đâu đấy , mi định sống thế suốt đời à ?”. Cô không biết , cô là người thường có những bước chậm trong tình yêu …. Không hẳn đó là sự thận trọng nhưng cộ sợ cái chỉ là hình như , tình yêu với cô luôn là thứ ảo ảnh dễ làm người ta choáng ngợp và tự lừa gạt chính mình .Cô đã tự lừa gạt mình một lần và như con thú bị thương cô luôn co người lại .. Cô tin anh , tin ngay lần đầu bước vào cái văn phòng nhỏ lổn nhổn giấy má này .Gần một năm lòng tin biến chuyển thành cái thứ tình cảm đôi khi làm trái tim cô thót lại . Thỉnh thoảng phải đi công tác ngồi sau lưng anh, cô luôn có cảm giác thèm được đặt tay lên tấm lưng rộng ấy , cái cảm giác được chở che là cái cảm giác từ lâu cô không cảm thấy, bây giờ nó luôn luôn có mỗi lần ngồi phía sau lưng anh dù luôn luôn cô thận trọng với một khoảng cách cần có trên cái yên xe bé nhỏ. Và cô hiểu chuyện rời xa anh là điều tốt nhất cô cần chọn. Anh im lặng lấy bao thuốc lá bỏ vào túi áo rồi lấy xe ra khỏi nhà bỏ lại Hảo ngồi rấm rứt khóc sau cơn thịnh nộ trút vào anh bao lời cay độc . Đêm ,đường phố vắng, không khí thoáng đãng khác hẳn cái vẻ vội vàng ,bon chen ban ngày .Anh chạy xe dọc theo những con đường vắng .Lâu lắm anh mới đi ra khỏi nhà vào buổi tối thế này , lâu lắm anh mới có thời gian đi chậm lại hít thở cái không khí thoáng đãng của Saigon về đêm . Anh cho xe dừng lại trên quãng đường vắng , châm điếu thuốc và hít thở mùi hương của lá cây ban đêm . Anh luôn yêu cái tĩnh lặng của những con đường ban đêm ở thành phố này từ những ngày trai trẻ .Tự dưng ,anh nhớ cái ngõ nhỏ thơm mùi hoa ngọc lan của Thùy, cánh cổng xám đóng kín ,cái bóng bé nhỏ của cô lách qua và để lại nụ cười lấp loáng ánh đèn không còn đó nữa . Thùy rời thành phố này được hơn một tuần …và anh không thể nào liên lạc được với cô .Tự dưng anh buồn kinh khủng . Sáng nay một cô gái tóc ngắn với chiếc đầm cũn cỡn ngồi vào chỗ Thùy , những cành cúc trắng được thay bằng những cành hồng đỏ thắm ..Tự dưng anh thấy mọi cái trở nên trống rỗng . Tự dưng ngay lúc ấy anh thèm quá được nhìn những đóa cúc trắng nghiêng nghiêng nụ cười của cô . |
Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010
Không còn hoa cúc
Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010
Trung Thu nhớ Hoàng Tử Bé...
| Người lớn chẳng bao giờ tự mình hiểu được cái gì cả và trẻ bé nếu cứ phải giải thích đi , giải thích lại , mãi mãi , hoài hoài cho họ hiểu, quả thật là điều mệt nhọc vô cùng. Vì thế Tôi hạ mình xuống cho ngang tầm khả năng của họ (Hoàng Tử Bé _ Saint Exupéry) Tôi luôn luôn cười khi đọc đến câu này . Tôi lôi lại Le Petit Prince _ Hoàng Tử Bé _ của Saint Exupéry ra đọc lại trong những ngày bị cảm , cơn bệnh không hành hạ mình nhiều nhưng thực sự là tôi thèm cái cảm giác một mình , thế là không net, không nhạc , không café , tôi thức dậy mỗi ngày cũng bằng tiếng chim đánh thức ngoài khung cửa sổ và vùi đầu vào những quyển sách trong căn phòng nhỏ .Đôi khi tôi nghĩ : Giá mà có thể lạc vào cái tinh cầu của Hoàng Tử Bé thì thích thật . Tôi đọc Hoàng Tử Bé nhiều lần , trong nhiều giai đoạn của cuộc đời mình . Có những lần sau này tôi chỉ đọc lại một hay vài phần của quyển sách .Tôi luôn yêu cái thứ tình yêu trong sáng của Hoàng Tử Bé dành cho đóa hồng mà cậu tưởng rằng chỉ tinh cầu nhỏ bé của cậu mới có thôi … Ngay cả sự thất vọng của cậu khi phát hiện hoa hống là loại hoa bình thường có hằng hà sa số ở trái đất cũng thật trong trẻo dễ thương biết bao . Đôi khi tôi tự hỏi : “có thật Saint Exupéry viết cuốn sách này cho những cô cậu bé …?” một quyển sách tràn đầy thơ mộng , lãng mạn và vô cùng phiêu bồng .Tôi chắc rằng nếu thiếu chút tưởng tượng và tâm hồn lãng mạn thì ngay cả những người lớn cũng thật khó mà lạc được vào thế giới của Hoàng Tử Bé . Hình ảnh chú bé cô đơn từ một tiểu tinh cầu xa lạ lạc vào trái đất này để phát hiện ra thế giới của người lớn là một thế giới buồn bã và vô cùng phức tạp , Hoàng Tử Bé không còn là một câu chuyện trẻ thơ ,nó là một thông điệp. Tôi luôn có cảm giác thú vị và thèm ôm Hoàng Tử Bé vào lòng khi đọc những suy nghĩ ngộ nghĩnh , trẻ thơ và đầy kiêu hãnh của cậu về những điều bắt gặp , những con người bắt gặp trong cuộc phiêu lưu lãng đãng của mình. Giữa cuộc sống đầy rẫy những con người hợm hĩnh , thực dụng như hiện nay Hoàng Tử Bé là một thế giới trong sáng, lãng đãng như một giấc mơ…. Mấy hôm nay trăng không sáng …Đêm qua ,nằm nghiêng nhìn qua khung cửa kính tôi không thấy cái bóng vàng chạch của trăng ngoài kia ,tôi cũng không thấy chiếc lồng đèn nào trong cái xóm nhỏ nhiều trẻ con của tôi, khác với đám trẻ bây giờ ,tuổi thơ của tôi ngày xưa luôn háo hức, tíu tít với những chiếc lồng đèn tự làm cả tuần trước đêm rằm , đêm trung thu là đêm của những hoàng tử và công chúa bé …Trẻ con bây giờ có một thế giới khác sôi động , hiện đại hơn nhưng chẳng bao giờ còn đủ sự trong lành lãng đãng cho Hoàng Tử bé đi lạc xuống trần . Đêm nay ..lạy trời cho trăng thật sáng … và tôi vẫn cứ mơ :giá mà được lạc đến cái tinh cầu có chú Hoàng Tử bé xíu như một chiếc kẹo !... |
Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010
Nếu tôi là Sumire ....
Gần như cả ngày hôm nay tôi dành thời gian để đọc cho xong cuốn sách , thỉnh thoảng lại buông sách mơ màng ngủ và bao giờ tỉnh giấc tôi cũng vu vơ tự hỏi : “Nếu là Sumire tôi sẽ đi đâu trong bộ quần áo phong phanh và trong người không có một chút tài sản gì như thế ?” . Một ngày khối óc tôi không dưng mụ mẫm và lười biếng đến lạ. Tôi không thể đọc liên tục cái khối chữ trầm buồn và cô đơn ấy trong một thời gian dài hơn nửa tiếng. Tôi luôn dừng lại trong thời gian xê dịch nửa giờ ấy, buông sách , trở mình, nhắm mắt mơ màng giữa tỉnh và mê, cái ghế salon dài bỗng trở nên chật chội với tôi kì lạ … tôi chắc đã có lúc nào đó ,Haruki Murakami đã lâm vào trạng thái y như tôi . Tôi lạc vào thế giới của Haruki từ Rừng Nauy , nhưng thú thật Rừng Nauy không quyến rũ tôi bằng "Người tình Sputnik" dù vẫn là Haruki với cái thế giới trầm mặc Á Đông ,đầy tính triết lý..rưng rức cô đơn và tột cùng hư ảo….Đó là câu chuyện tình tuyệt vọng xoay quanh ba nhân vật : K một thầy giáo tiểu học sống khép kín, mê sách và nhạc cổ điển, Sumire một cô gái có nội tâm phức tạp luôn mơ ước trở thành một nhà văn và Miu một nữ doanh nhân xinh đẹp bị ám ảnh bởi một biến cố từ dĩ vãng. Tình yêu của họ diễn ra một cách không bình thường nhưng suy cho cùng cũng không có gì là không hợp lý …K yêu Sumire , Sumire lại yêu Miu nhưng tình yêu đó không bao giờ được đáp trả bởi Miu từ lâu rồi đã mất cảm xúc yêu thương. Ba nhân vật với ba tính cách , ba cuộc đời hoàn toàn khác nhau ..cái chung của họ là nỗi cô đơn , là cái tôi lẩn khuất mà họ cứ rạo rực đi tìm … Nhiều người cho rằng đây là quyển sách nhạy cảm bởi nó liên quan đến đồng tính nữ. Tôi thật ra không quan tâm đến khía cạnh này ..vì đơn giản nó là tình yêu và tình yêu thì luôn có lý .Cái mà tôi thích quan sát là tình yêu của K _ nhân vật “tôi”_ với Sumire. Dưới mắt K : Sumire muốn được giống như một nhân vật trong tiểu thuyết của Kerouac - hoang dã, lạnh lùng, phóng túng. Cô đứng nghiêng người, xọc tay vào túi áo khoác, mái tóc rối bù không chải, nhìn mông lung lên bầu trời qua chiếc kính đen gọng nhựa Dizzy Gillespie mà cô vẫn đeo dù mắt tinh như mắt cú. Cô luôn diện chiếc áo khoác vải chéo quá cỡ tậu được ở cửa hàng đồ cũ và đôi bốt thô. Tôi chắc nếu nuôi được râu thì cô cũng làm. Thực ra Sumire không đẹp. Má hóp, miệng hơi rộng. Mũi hơi nhỏ và hếch. Cô có khuôn mặt biểu cảm và rất hài hước mặc dù cô ít khi cười to. Cô có dáng người thấp và ngay cả khi vui vẻ vẫn nói năng như thể sắp sửa xông vào đánh nhau. Tôi không bao giờ thấy cô dùng son môi hay bút chì kẻ mắt, và tôi không chắc là cô biết áo lót cũng có các cỡ khác nhau. Tuy nhiên Sumire vẫn có điều gì đó thật đặc biệt, một điều gì đó khiến mọi người bị cuốn hút. Thật không dễ xác định rõ ràng điều đặc biệt đó, nhưng khi nhìn thẳng vào mắt cô thì lúc nào bạn cũng có thể nhận ra nó, phản chiếu sâu thẳm bên trong. Một tình bạn lạ lùng bởi nó không thể là tình yêu . K luôn luôn yêu và khao khát Sumire …nhưng chưa bao giờ anh chạm được vào cái thứ mà anh mong muốn ở cô dù có những lúc cô gần anh trong gang tấc … Thôi thì nói gần nói xa chẳng qua nói thật. Tôi yêu Sumire. Tôi bị cô hớp hồn từ lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện và ngay sau đó không còn đường lui nữa. Suốt một thời gian dài cô là mối bận tâm duy nhất của tôi. Tôi cố nói cho cô hay những gì tôi cảm thấy nhưng chẳng hiểu sao cảm xúc đi một đàng lời lẽ đi một nẻo. Có lẽ thế lại hay. Nếu tôi diễn tả được cho cô biết cảm xúc của mình thì chắc cô sẽ cười phá lên chế giễu tôi mất. Tôi thật sự bị nghẹn và mải mê theo chân K đi tìm kiếm Sumire khi cô đột nhiên biến mất trên một hòn đảo nhỏ ở Hy Lạp trong chuyến đi với Miu …một sự biến mất đầy phi lý nhưng K gần như chưa bao giờ tuyệt vọng và luôn tin Sumire ở đâu đó ngay cả nhiều tháng sau đó khi mà sự tìm kiếm của những người chức năng và của anh nữa đã không còn diễn ra. Anh luôn nghe tiếng cô thở , cô gọi , tiếng bàn tay cô chạm lên cái điện thoại..và giọng cô bên kia đầu dây, ngay cả khi anh mường tượng cô đã lần theo tiếng nhạc huyền hoặc từ một thế giới khác và tan biến trong đó … Tôi đặc biệt thích cách K nói chuyện với Cà Rốt _ một chú học trò nhỏ phạm tội ăn cắp _ về tình yêu của anh với Sumire . Thoạt đầu , cứ như câu chuyện về thằng bé chẳng ăn nhập gì đến chuyện anh và Sumire cả …chỉ khi đọc đến đoạn anh đưa chú bé về nhà và nói chuyện với mẹ nó , mới biết anh nhìn thấy cái tôi bên kia của anh trong Cà Rốt _ một cái tôi cô đơn mà cả thời thơ ấu anh hoang hoải cho đến lúc gặp Sumire …để lại trôi tận cùng vào một cuộc tìm kiếm cái tôi đơn độc khác … Em có biết Hy Lạp ở đâu không? Chúng ta đã biết nước này qua băng video xem trong giờ học xã hội ở lớp, chắc em còn nhớ . Nó nằm ở miền Nam Châu Âu giáp Địa Trung Hải. Ở đấy có nhiều hòn đảovà người ta trồng nhiều oliu………Đấy là nơi thầy đã đến . Một chỗ tuyệt đẹp . Nhưng thầy không đến đấy để nghỉ ngơi . Một người bạn của thầy bị mất tích trên một hòn đảo nhỏ ở Hy Lap nên thầy đến để giúp tìm kiếm. Nhưng không tìm thấy gì cả. Bạn thầy đã lặng lẽ tan biến . Như một làn khói… Thầy thật sự thích người bạn này của mình.Rất , rất yêu. Với thầy , đó là người quan trọng hơn hết thảy mọi thứ trên đời….. Từ khi mất đi người bạn đó, thầy không còn bạn nào nữa. Không một ai hết …. Cũng như K , tôi tin Sumire vẫn còn đâu đó, cô vẫn“ đứng nghiêng người, xọc tay vào túi áo khoác, mái tóc rối bù không chải, nhìn mông lung lên bầu trời qua chiếc kính đen gọng nhựa Dizzy Gillespie mà cô vẫn đeo dù mắt tinh như mắt cú. Cô luôn diện chiếc áo khoác vải chéo quá cỡ tậu được ở cửa hàng đồ cũ và đôi bốt thô.” Cả ba người bọn họ lướt qua nhau sau một cái chạm khẽ và rồi tan biến vào chính cái mênh mông cô độc của chính họ … ở đó có tình yêu ,cái mà họ luôn tìm kiếm . “Người tình Sputnik” mang không khí âm u ,cô tịch của triết lý Đông phương, tôi luôn có cảm giác ngồi một mình giữa buổi chiều tàn khi đọc Haruki Murakami hoặc Yasunari Kawabata …Cô đơn , luôn luôn là sự cô đơn , cái cảm giác cô đơn cứ tràn lan suốt thời gian cầm quyển sách làm đôi khi ta có cảm giác nặng nề đến khó thở…Khác với khi đọc văn học Mỹ hoặc châu Âu … tôi luôn đọc thật chậm như nhấm nháp một thỏi chocolate khi đọc sách của các nhà văn Châu Á.. Tôi bỏ thói quen đọc sách khá lâu vì nhiều nguyên nhân . Quyển sách tôi đọc nghiêm túc nhất trong thời gian này là “Người tình Sputnik” _ một quyển sách tôi nhặt về từ nhà sách khá lâu và … để đó . Buổi chiều tôi gấp quyển sách lại và vẫn vu vơ tự hỏi “…Nếu là Sumire ..tôi đi đâu ? Ừ , tôi sẽ đi đâu ?" |
Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010
Ngã tư ....
Cô băng qua góc đường và bước chậm qua dãy phố . Buổi sáng thành phố này luôn bắt đầu bằng tiếng người và xe cộ .Cô quen với việc mỗi sáng đóng lại cái cánh cửa có tiếng rít quen thuộc , bấm cái ống khóa to tướng nặng chịch , bước ra khỏi nhà rồi đi qua những con phố đông …căn phòng sẽ im lặng cách này cho đến khi cô trở về để lại chìm trong một thứ im lặng cách khác …cái thứ im lặng đôi khi cô thấy gần với cái chết đến làm cô rợn người . Cái đèn xanh ở góc ngã tư bật sáng, cô đứng lại nhìn dòng xe vùn vụt băng qua những vạch trắng của dòng đường dành cho người đi bộ … cô cố không nhìn sang bên kia đường nơi cô biết anh đang từ một chỗ ngồi trên cao của một quán café quan sát cô loay hoay ở góc đường này như một thói quen : “Anh thích nhìn em đứng im lặng , cô độc ở cái góc ngã tư … không lúc nào có cảm giác em lại gần anh đến thế ..” Bao giờ cô cũng cười ,lúng túng nghịch ngợm cái thìa trong ly café trước mặt khi nghe anh nói câu ấy. Có vài lần trên quãng đường đi làm cô phát hiện ra rằng thời gian chuyển đổi những ngọn đèn giao thông của các ngã tư không hề giống nhau …và những ngọn đèn giao thông ở cái ngã tư này nơi mỗi tuần vài lần anh quan sát cô lẩn khuất đâu đó giữa dòng xe cộ hình như luôn kéo dài hơn nhiều ngã tư cô đã từng qua Dòng xe lũ lượt băng ngang …thời gian bắt đầu ngày mới nơi cái thành phố gần mười triệu dân này luôn làm cô cảm giác mình bị lọt thỏm nhạt nhòa trên mỗi con đường góc phố cô qua, luôn làm cô thấy cô đơn, nhất là những sáng không có anh ngồi đâu đó trong quán cà phê có khung kính trong veo nhìn xuống góc phố có cái ngã tư định mệnh này . Bất giác cô mỉm cười nhớ khuôn mặt hoảng hốt, đôi mắt trơn trừng qua cặp kính trắng của anh khi kéo giật cô vào lề để tránh chiếc xe hơi trắng đang trờ tới mà cô mải suy nghĩ vẩn vơ không để ý khi bước vội qua đường . Cô còn nhớ anh bảo : “Trời đất , người lơ đãng ! ko sợ chết hả ?”.Sau đó cô còn gặp anh nhiều lần ở chỗ này, chính anh làm cô bỏ thói quen qua đường không theo vạch giao thông dành cho người đi bộ ..chính anh tập cho cô thói quen kiên nhẫn đứng im lặng nhìn dòng người lướt qua mình …lướt qua những vạch trắng mà cô cứ đếm nhiều lần rồi vẫn chẳng nhớ có bao nhiêu lằn kẻ. Cô quen anh như thế …tám tháng trôi qua anh hiện diện trong cuộc sống cô và dần trở nên quen thuộc như mỗi ngày cô đều đi qua góc phố này , ngã tư này , như mỗi ngày cô thường ghé cái quán café quen trước kia ngồi một mình , bây giờ ,mỗi tuần ,vài buổi ngồi với anh trước khi bước vào nơi làm việc … Cô biết rồi thì anh sẽ rời khỏi nơi này , rời khỏi cuộc sống cô như một chuyện định trước, khi hợp đồng làm việc của anh hết hạn và cô đợi chuyện ấy đến cũng bình thản như đã đón nhiều mất mát bất ngờ đến với cuộc đời mình. Đèn đỏ bật sáng … cộ đợi vài giây trước khi đặt chân vào vạch đường , lần này cô không đếm , có lẽ anh đang nhoài người về phía cửa kính để nhìn cô qua đường ,có lẽ anh đang mỉm cười nhìn bóng cô nhỏ bé lướt qua cái ngã tư xếp lớp xe cộ … cô đi chậm lại ,cố để không đưa mắt hướng về phía anh ,cô khẽ mỉm cười với đôi mắt sau cặp kính trắng của một người đàn ông đứng chờ đèn xanh đang nhìn cô … Cô xốc lại cái túi xách trên vai … khẽ kềm tay giữ vạt váy áo ..cô phát hiện : hôm nay trời nhiều gió quá ! Cô bước chân lên bậc thềm quán café , người nhân viên quán mỉm cười trao cho cô phong thư …và nói nhỏ :" Anh thường đi với chị nhờ em chuyển cho chị lá thư này". Cô run tay mở lá thư : “ "Nhóc ! Khi em đọc lá thư này thì chắc anh đang trên máy bay ..Không gọi cho em được vi biết em luôn khóa máy suốt thời gian ở nhà . Anh có lệnh trở về Mỹ đột xuất và có lẽ lâu lắm mới trở lại Saigon .Anh sẽ gọi điện cho em sau. Hãy vui và cẩn thận khi qua đường nhé nhóc. .Anh sẽ luôn nhớ em …" Cô gấp lá thư lại và ngồi xuống chiếc bàn quen ..nơi cô và anh thường ngồi Quán hôm nay vắng người .. Cô nhìn xuống ngã tư dưới kia …dòng xe vẫn lướt qua lằn vạch trắng , nắng buổi sáng nhàn nhạt trải nhẹ lên hàng cây hai bên đường cái màu hồng phơn phớt, vài chiếc lá vàng lìa cành rơi xuống mặt đường, sáng nay sao mà trời nhiều gió …Bất giác cô nhìn thấy một cô gái đứng tần ngần ,dáo dác nơi ngã tư dưới kia …thật giống cô . Bất giác cô nhớ quá đôi mắt dịu dàng phia sau cặp kính trắng …đã xa .. |
Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010
Thôi nhé... mùa đã cũ !
Những ngày này tôi thường thức rất sớm mà dậy rất muộn ….
Tháng chin bắt đầu những ngày phố thị rộn ràng mùa vào trường .Tôi thì ngồi ngay khung cửa sổ ..gõ lách cách tiếng lòng mình và ..nhìn nắng nhạt ngoài sân , lòng cứ thản nhiên như tôi chưa hề có những ngày đầu tháng chin lao xao trong đời .
Hôm gửi cái đơn xin nghỉ việc …chị hiệu trưởng cứ hỏi :Tại sao ? Tôi cười giải thích qua loa cái lý do nghỉ việc …chị ấy bảo : Hay là lấy chồng ? Tôi phá lên cười :Ai dám cưới …em dám lấy !!! Hôm rời trường …tôi quay nhìn ngôi trường khang trang sơn đỏ , nhìn đám trẻ nhà giàu chơi đùa trên sân …lòng bình thản đến lạ . Khác hẳn ngày từ giã đám học trò nhà nghèo … sao cứ muốn ôm hết thảy chúng vào lòng đến thế . Một năm làm việc đi qua …tôi hiểu thêm mình ..hiểu thêm cái chướng ngại vật đầu tiên trên bước đường tôi đi là khó thích nghi với những điều trái lòng mình …khó hòa bình với sự dối trá …và luôn đứng thẳng …dù không cao bằng ai … Tháng chin ..tôi ôm từ tháng tám những cơn bệnh vặt …thi thoảng bệnh ghé thăm …thi thoảng nằm vùi nhắm mắt đến ngửi mùi tóc mình cũng thấy lạ ..thi thoảng ngồi nhìn con ngõ nhỏ ngập nước sau cơn mưa chiều, nghe chút se lạnh mà thèm lái xe chạy vòng phố xá… thi thoảng nhớ cỏ …và thèm cái mát lành của cỏ dưới lưng mình …thèm cái mùi đất nồng nàn cứ quấn quýt ôm lấy màu xanh non … thi thoảng đêm giật mình thức giấc, lại bước ra ban-công nghe gió lùa mơn man và cố ngước mắt tìm một vì sao xa tít tắp … Tháng chin bắt đầu bằng những ngày im lặng …rất im lặng . Một ngày của tôi thường bắt đầu bằng tiếng chim …Chúng luôn đứng đâu đó ngoài ngạch cửa sổ và ríu ra ríu rít … để rồi những chiều không mưa ..chúng cũng bay về đậu trên mái nhà hàng xóm lại véo von ca hát . Tôi yêu những buổi chiều ngồi nhìn lũ chim bay về , có con chim nhỏ đậu trên đường dây điện , đôi mắt ngơ ngác nhìn quanh và chắp đôi cánh nhỏ bay đi khi tôi cười với nó …để lại phía sau tiếng hót nhỏ như một lời giã từ… Tiếng chim hiền đến lạ … nó làm lòng an lành hơn ..nó làm đời an lành hơn…Nó làm tháng chin của tôi nhạt nhòa dần những mùa đã cũ |
Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010
Có những ngày như thế ...
Im lặng thế… tuyệt đối im lặng … Chẳng nghe tiếng bầy chim sẻ líu ríu ngoài sân Chẳng nghe tiêng lao xao chào mừng ngày mới Chẳng nghe tiếng vỡ của giọt nắng trưa Chẳng nghe tiếng gió lướt ngoài khung cửa sổ Chẳng nghe tiếng lá xạc xào cãi cọ Chẳng nghe tiếng mưa tí tách buổi chiều Chẳng nghe tiếng chân bước ngoài con ngõ Chẳng nghe tiếng guitar lả lơi từ ngôi nhà hàng xóm Chẳng nghe tiếng vọng của nỗi buồn chạm màn đêm thâm u Chẳng nghe tiếng muôn trùng gọi hồn giun dế Chẳng nghe tiếng cỏ cây Chẳng nghe tiếng cuộc đời Chẳng nghe tiếng loài người…. Chẳng nghe tiếng tim ta Im lặng thế ..tuyệt đối im lặng . Cứ như loài người biến mất Cứ như nắng chẳng còn vàng , mưa chẳng còn biết hát Cứ như gió ngoài kia đã chết , trăng ngoài kia đã tàn Cứ như mọi góc phố bỗng dưng thênh thang Cứ như mùi tóc quen bỗng dưng rất lạ … Cứ như ta cố níu ta đứng lại bên đời … đợi mùa qua … |
Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010
Một chút thu Saigon cho lãng tử ...
Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010
Saigon chẳng có mùa thu...
Saigon chẳng có mùa thu
Nên mơ chút heo may qua phố
Nên co vai mà chừng như chưa đủ
Vẫn vu vơ mơ một cái nhìn gần
Tháng tám
những cơn mưa đành hanh
Cứ tạnh, cứ mưa như giỡn
Cái nắng vàng nhớ mùa thu ngủ sớm
Hàng cây xanh lại thao thức thầm thì
Saigon … đôi khi
Nhớ mùa thu muốn khóc..
Thèm chút trời xanh bích ngọc
Thèm thu
Saigon chẳng có mùa thu
Thế mà buồn nhẹ thế
Thế mà chiều thật khẽ
Chiều đi..
Ngang góc phố nào nghe tiếng hát Khánh Ly
“Ừ thôi em về
Chiều mưa giông tới…”
Ừ thôi em về …đường xa vời vợi
Ừ thôi em về …
Về thôi
Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010
Hoa và Phong vị Huế
Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010
Lời phi lộ
Tôi làm thơ giống như yêu … cứ trăn trở , say mê , cứ thủ thỉ lời ầm ào của sóng gió …,luôn luôn nó là lời thủ thỉ như luôn luôn tôi chỉ lướt qua tình yêu bằng nụ cười và ánh mắt e dè … Những bài thơ tình là sự thôi thúc của trái tim ngỗ ngược nơi tôi …nó nói chứ tôi im lặng . Đôi lúc người đọc bất chợt thấy mình ..cũng chơi vơi, cũng day dứt mà cũng chỉ thầm thì như thế …trong đó có MM _ người bạn nhỏ tôi yêu và yêu tôi … MM viết cho chính mình qua bài thơ của tôi ..và tôi nhìn lại chính mình trong bài viết của MM …Cám ơn em nghen MM bởi cái chạm khẽ của cảm xúc này với cảm xúc kia nó làm nên điều kỳ diệu của Tình Yêu… chị tin thế …Và cám ơn cuộc đời vì trong những bước loạng choạng vui buồn ta đã vấp phải nhau ….
Tôi không khỏe một tuần nay vậy mà tối nay, nể quá nên bất chấp cơn mưa tầm tã, vẫn phải sà vào một chiếu nhậu. Bạn tôi- chịu đựng tính khí này nhiều năm, đôi khi vẫn “nghẹn ngào” hỏi: Tại sao trong tình cảm, bà không biết “nể nang” như vậy hả Bà? Tôi cũng đã nhiều lần tự hỏi mình như thế, rằng, giá tôi biết “nể tình” hơn, biết đâu giờ đã “ngồi sui” chiếu trên, chiếu dưới. Rằng đôi khi tôi cũng thấy mình khá “tàn nhẫn” trong tình cảm hơn là trong…rượu…và cư xử một cách nghiêm khắc với Bạn Lòng so với Bạn nhậu của mình… Cái đôi lúc đó lắm khi làm lương tâm tôi cắn rứt, ví dụ như trong buổi nhậu chiều nay. May quá, đời còn có một người Phụ nữ …yêu không giống tôi. May quá, đời còn có một người phụ nữ không tàn nhẫn như tôi…Chị biết làm thơ mà …không biết uống rượu, vậy mà, chị vẫn dành ra những lời thơ gan ruột, để giúp tôi tự trả lời cho những lúc lương tâm bị “nhai mòn”:
Nên không cần phải hỏi : Em có yêu ? Tình yêu vẫn luôn đâu đó Hãy lắng nghe nhịp tim anh ..rất nhỏ dịu dàng lời em …. Hãy lắng nghe nhịp tim anh …rất nhỏ dịu dàng lòng em… (Tình Yêu-Thơ Hạ Dung) Tôi không có đức tính dịu dàng như mọi người phụ nữ khác. Khi Bạn hỏi về một khắc khỏai Yêu, tôi thường “mau mắn” trả lời: Ngu sao! Nhưng dù không dịu dàng, tôi vẫn là phụ nữ, mà mọi phụ nữ đều có chung một tính xấu “nói có mà không”, Chị biết thế, từ chính lòng mình, Chị nói hộ tôi: Đừng hỏi : Em có yêu anh không ? Vì tình yêu không thể bắt đầu từ câu hỏi Vì mùa thu níu sắc vàng bối rối Trong cái nhìn của anh Vì khi bàn tay em nằm trong lòng tay anh Thời gian dường như chậm lại Cơn mưa chiều vỗ nhịp đời xa ngái Bỗng mênh mông … (Tình yêu-Thơ HD) Tôi thật thà ân hận đã quen biết Chị quá muộn. Và càng thật thà ân hận hơn khi không biết Chị có những dòng thơ “chính xác” về Tôi như thể cú húc đầu lịch sử mà Zidane dành cho Ronaldo trong Worl Cup 2006. Nếu biết, Tôi đã xin Chị bài thơ này về photo ra hàng trăm bản, để trả lời cho ai đó có chút nghi ngờ rằng tôi qúy rượu hơn quý Tình, yêu nhậu hơn yêu Bạn và hòan tòan tàn nhẫn khi nói Ngu Sao! Có Chị và thơ của Chị, người ta sẽ hiểu Tôi rằng: Tình yêu trong em không là bão giông Nên chẳng thể ồn ào … se sắt Em yêu như nắng vàng rót mật..... vào mùa thu Em yêu như mùa đông mặc chiếc áo sương mù co vai đợi rét.... Em yêu như ngọn gió chiều mỏi mệt thèm nói lời lặng im… (Tình Yêu-Thơ HD) Có Chị và thơ của Chị, người ta có lẽ đã tin Tôi rằng :Tình Yêu với tôi là một điều kỳ diệu, nó có khả năng đem lại cho tôi sự dịu dàng khả thể, sẽ mang đến từ tôi một cuộc sống hiền lành cho người khác nữa. Và, nếu nói rằng ngày mai tận thế còn dễ tin hơn nói rằng Tình Yêu sẽ dạy cho tôi biết im lặng, thì người ta cũng sẽ vẫn tin… Khi dịu dàng anh nói :yêu em… Cuộc đời bỗng hiền lành đến thế Tiếng cười … bỗng dưng thật khẽ , reo vui Hãy cứ nhìn em như anh vẫn nhìn thôi Không chỉ nhìn bằng mắt..... Hãy cứ nghe em trong muôn vàn lẩn khuất sâu lắng một tình yêu ( Tình Yêu-Thơ HD) Thật đáng buồn khi quen biết Chị quá muộn. Càng đáng buồn hơn khi biết Chị có những bài thơ như là …bài …sấm của đời tôi. Chị không chỉ nói hộ Tình Yêu tôi trong những ngày thời tiết bình thường. Chị còn biết, tôi và Tình yêu của mình sống ra sao vào những ngày có bão : như sáng ngật ngừ giấc ngủ bỗng nhận tin: “anh nhớ em dù trời đang bão” ừ nhỉ ! tình yêu cứ luôn thơm thảo tình yêu sợ gì bão giông ??? ( Thơ tình ngày có bão- Thơ Hạ Dung) Là người luôn phải nhận những cú điện thoại lúc 2 giờ sáng, những cú điện thọai không có gì gấp, thậm chí đôi khi gọi “ không có nội dung” chỉ là những câu vớ vẩn làm tôi điên tiết và luôn hỏi Tại sao lại có kẻ rỗi hơi như thế? Nhờ Chị tôi hiểu “thấu” một điều bão giông còn không sợ, Tình Yêu sợ gì tôi điên! Người ta nói nhà thơ đôi khi như …nhà thờ, nghĩa là, họ rao giảng hộ thiên hạ những điều mà nhiều người biết không dám nói, hoặc chỉ nói khẽ mà không dám la to, còn khi đã la to thì thảng hoặc điều đó “ai cũng biết” hoặc là “chả ai cần biết nữa rồi”. Chị cũng vậy, nhà thơ nữ mà tôi yêu qúy, các bài thơ tình Chị làm chắc chắn không phải từ khi quen biết Tôi và càng không làm thơ cho tôi. Không ai can đảm lấy tôi ra làm “nàng thơ” cả, cho dù Chị có yêu qúy tôi đến đâu đi nữa. Vậy mà Chị hiểu tôi như đến chân tơ kẽ tóc, làm Tôi đọc thơ Chị nhiều khi sợ đến …gai cả người : tình yêu cũng có lúc lặng im niềm vui cũng có lúc lặng im và hạnh phúc đôi lần không réo rắt và nỗi nhớ đôi lần im bặt chờ giông . tình yêu đôi lúc giấu mặn nồng như ta nhớ đớn đau ….mà không nói như ta yêu mềm lòng …. mà rất vội cất vào tim như sợ có ai nhìn nhưng tình yêu đôi lúc … mênh mông giữa cơn gào của bão em cất nỗi nhớ anh trong vạt áo đường mưa bay em giấu tình yêu của anh vào đôi tay đủ ấm ngày mưa gió Sợ nhất là khi Chị dặn dò như thể quá biết tính tôi: Tôi thường thì thầm những khi nghe lời rủ rê đi nhậu, nhưng lại có thể “hả” rất to trong những lần hiếm hoi được …tỏ tình. Chị dặn dò, vì không chỉ biết ngày có bão thơ tình rất …không ổn, mà còn e, từ Tôi, Tình Yêu vốn êm đềm có thể …bão giông… hãy chỉ nói yêu em rất nhỏ đủ bão giông giật mình đủ nắng vàng lúng liếng gọi bình minh tình yêu… làm tan cơn bão Cảm ơn Chị- người đàn bà làm thơ Hạ Dung, Blogger Gió Heo May rất yêu qúy… Được hân hạnh quen biết Chị không đủ lâu, nhưng có lẽ Em có cơ may được lắng nghe nhiều chuyện đời dàn trải từ Chị. Lắng nghe như một cái máy thu mà không phát, bởi em hiểu Chị không tìm đến em chia sẻ để mong cầu một sự ủng hộ nào. Chị đủ sức, khi đã tự cho mình đủ sức đứng lên từ những tàn phá ghê người mà cuộc đời mang đến còn hơn cả sức phá của bão giông, nên không cần dựa đỡ. Những bài thơ hoặc những tản văn Chị viết và post lên nhà, không nhất thiết cần những chia sẻ của vô tình thiên hạ. Chị viết, như nó đáng phải viết và nên viết. Chị viết nhiều khi như cắt chính lòng mình ra để nhìn ngắm so đọ, nhiều khi lại như một cách để “ru yên tình gần” và đôi khi “ ru vội tình xa”. Chị viết, còn như viết hộ cho những tâm hồn đa đoan phụ nữ, những khắc khỏai trống vắng lòng và cả những lúc đuối sức của những ai đang “một mình bước tới” . Và chính bởi viết như thế, nên mọi người tìm ra nơi mảnh dẻ dáng hình Chị một sự dựa đỡ rất lớn…như em tếu táo ba lơn mà cũng còn tìm gặp mình nơi Chị, nơi thơ của Chị thế kia… vì vậy, đời cũng như em, chờ một ngày nào đó, được nhấm nháp trọn những lát cắt đó, để hình dung và muốn được hình dung rõ hơn một chân dung Phụ Nữ viết thơ tình trong bão… Được không Chị? Mập M_ Lâm Minh Trang. |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








