Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009
Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2009
Lục bát tình cho Mẹ và Em
Tôi và các bạn , ai cũng từng có trong cuộc đời mình một người phụ nữ , hai người phụ nữ , ba người phụ nữ ,nhiều người phụ nữ … Đó là mẹ , là vợ, là chị , là người yêu,là em gái ..là bạn bè ta .Họ sống quanh ta như vốn dĩ họ đã có. Đôi lúc ta nhận những cái họ cho mà chưa hề nghĩ đến điều trả lại…và họ thì cứ cho và chưa lần nào tự hỏi : Tại sao ? Để rồi… có một lần nào đó trong cuộc đời mình ta bỗng nuối tiếc cảm thương như một ông nhạc sĩ nào đã viết …"Nhiều năm xa cách xa, tôi trở về làng quê thăm . Nhìn hàng cau xác xơ lá trầu không . Mộ chị tôi bé xinh …đứng bên cầu lẻ loi …Mộ người chưa có chồng…” …..Tôi muốn dành chút tình cho NGÀY CỦA MẸ
Mẹ thì là mẹ của anh.
Nhưng trời cũng đã để dành cho em .
Nên giờ mẹ cũng của em
Cũng bao âu yếm ngọt mềm thương yêu
Cũng la mắng , cũng bao điều
Mà em yêu mẹ _ như yêu mẹ mình.
Mà em yêu mẹ _ như anh
Nên bao xa cách nối thành cảm thông
Mẹ em .. với lại mẹ chồng
Cũng hai bà mẹ trải lòng yêu con
Cũng năm tháng nhạt màu son
Cũng vì con phải hao mòn, héo khô
Em yêu mẹ của bây giờ
Là yêu em của bến bờ mai sau
Mẹ nay tóc đã bạc màu
Em mai sau cũng … con dâu mẹ chồng
Cám ơn lòng mẹ mênh mông
Dạy cho anh biết mở lòng yêu thương
Cảm ơn tim mẹ vô thường
Dạy cho em biết yêu thương vô cùng
Bâng quơ em níu chữ Tình
Như hoa nắng níu lung linh tơ trời
Như niềm vui níu nụ cười
Như vu vơ níu những lời gió bay
Như bàn tay níu bàn tay
Như đêm khuya níu chân ngày đã qua
Như bướm trắng níu nhụy hoa
Như nhung nhớ níu chia xa nghìn trùng
Như giận hờn níu bao dung
Như trăm sông níu trùng trùng biển khơi
Như hư không níu cuộc đời
Như buồn đau níu những lời hỏi han
Như bình minh níu đêm tàn
Như sơn khê níu mây ngàn năm bay
Như đơn côi níu xum vầy
Như vàng phai níu đổi thay vô tình
Như điêu tàn níu trong xanh
Như đời em níu đời anh ngọt ngào
Như mưa níu nắng xôn xao
Như bao hạnh phúc níu vào chênh vênh
Bâng quơ em níu chữ tình
Bâng quơ em níu mông mênh tim người
Bâng quơ em níu chơi vơi
Bâng quơ em níu những lời thiên thu…
Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009
Ừ thôi ....
Ừ thôi em về kẻo gió ,
Ừ thôi em về kẻo mưa
Kẻo chiếc lá vàng rụng xuống
Chết không kịp giã biệt mùa
Ừ thôi em về kẻo muộn
Đường xa bóng đổ tàn chiều
Giọt nắng cuối ngày quay quắt
Len mình qua ngõ quạnh hiu
Ừ thôi em về kẻo khóc
Trăng khuya mờ nhạt bên thềm
Nụ cúc vàng chưa kịp nở
Đã buồn héo hắt trong đêm
Ừ thôi em về phố lạ
Chút tình xưa chắc phai tàn
Ừ thôi người giờ xa quá
Bước về … nghiêng ánh trăng tan
( Tặng Xuân )![]()
Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009
Ngơ ngác một màu hoa....
Luôn luôn tôi bị hớp hồn bởi sắc đỏ của phượng vĩ _ cái màu đỏ không quá ồn ào , không quá huênh hoang kiêu hãnh , cái sắc đỏ rưng rưng , ngơ ngác đến chạnh lòng .
Ngày xưa , một vài góc phố Saigon cũng có những cây phượng đỏ , mùa xuân vừa qua đã thấy lấp ló trong những tán lá xanh biêng biếc cái nhìn màu đỏ .Bao giờ cũng thế, trên đường đi học, tôi luôn dừng lại ngước mắt nhìn cái màu đỏ tươi non của phượng …lòng bâng khuâng .
Nhớ cây phượng đỏ nằm ở góc đường Phan Kế Bính cái thời ngây ngô chân Ngọ . Nhớ nhánh phượng đầu mùa níu lấy cái nhìn ở giảng đường hai Văn Khoa một mùa hè đã xa lơ xa lắc . Nhớ bài thơ tình viết vội cho sắc nhớ một mùa hè :
Hôm qua ta gặp mùa hè
Bất ngờ trên nhánh phượng khoe bông đầu
Lòng chùng như tiếng thở sâu
Nhớ người thuở cũ tím màu thời gian….
( Bài thơ cho cánh phượng đầu mùa _ Hạ Dung )
Chùm hoa phượng lặng thầm bao nỗi nhớ
Cái liếc nhìn thăm thẳm giấc mơ ai !
( Để trả lời một câu hỏi vu vơ .._ Hạ Dung)
Tháng năm về ngơ ngác một màu hoa ....
Rưng rưng sắc phượng
..
................Nghịch ngợm
.
Sắc hoa màu nhớ
.......Nhớ một mùa hè .....
...Hồn nhiên...........
Phượng đầu mùa
Quấn quít
.Bướm thắm
.Áo trắng bay........
Nghiêng nghiêng nỗi nhớ
..
......Bâng khuâng sắc nhớ ...
...
.. Ảnh : nguồn Internet
Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009
Duyên Hải ...ngày hội ngộ
Một ngày cùng nước , cùng mưa , cùng những tiếng cười, cùng những nỗi nhớ về một thời đã quá xa … đôi khi tưởng rằng quên . Hơn hai mươi năm , đôi lúc có dịp đi qua cầu Saigon tôi lại chạnh nhớ một vùng sông nước _ nơi tôi có một khoảng thời gian rất ngắn sống và làm việc với những con người chân chất , thật thà , với nhiều mảnh đời rách bươm gượng cười từ nhiều bàn tay nâng đỡ , nơi tôi bắt gặp nhiều điều từ trước giờ mình chưa hề thấy , nơi tôi hiểu thêm những góc tối trong cuộc sống , nơi tôi luôn luôn trong trẻo, ngơ ngác trong cái nhìn của mọi người .
Nhớ Duyên Hải, nhớ Thiềng Liềng là nhớ những rừng đước , rừng tràm bạt ngàn giữa vùng sông nước , là nhớ những đêm trăng ngồi bó gối nhìn những ruộng muối dát ánh vàng đẹp đến bâng khuâng . Nhớ Duyên Hải là nhớ những đêm một mình đưa muối về phố ,nằm trong lòng ghe , nghe sóng đánh vào mạn thuyền , nhìn trăng sáng mênh mang khắp con sông bên lở bên bồi….rồi bỗng dưng muốn khóc khi bất giác nghĩ thầm .. “Sao mình lại lênh đênh đến thế !” . Nhớ Duyên Hải là nhớ về những chuyến tàu rời bến đến se lòng …. Hơn một năm , thời gian quá ngắn để đủ nhớ những người vừa kịp thân , những người chưa kịp thân , những người chỉ nghe tên mà chưa hề gặp …. Hơn hai mươi năm để có một cuộc hội ngộ thân tình suốt một ngày mưa .
Thiềng Liềng giờ đã bao đổi khác .Cơ quan nơi tôi làm việc ngày xưa giờ chỉ còn là ruộng muối chơ vơ trong cơn mưa chiều. Các thôn xóm ven biển có chút đổi thay về vật chất …những nỗi buồn , nỗi khó khăn của những người dân ở đây hình như không có gì thay đổi … Những ngôi nhà vắng lặng , nằm im dưới con mưa nhỏ chỉ nhốn nháo hơn khi có bàn chân khua khoắng của chúng tôi ghé vào . Một vài hình ảnh bỗng làm lòng mình se lại bâng khuâng .
Chúng tôi quay trở về chỉ sau khoảng một giờ loanh quanh khắp cái xóm nhỏ vắng hoe ven sông . Cả ngày ngồi trên ghe . .. 5 giờ đi , 5 giờ về … thời gian là những câu chuyện, những nhắc nhớ ,những tiếng cười …loang khắp cái ghe chòng chành trên nước …Bỗng dưng tôi nhìn mọi người … dường như những nỗi buồn , nỗi ưu tư , ẩn sau những tiếng cười , những câu chuyện . Sau những nụ cười sẽ là những âu lo .
Về đến bến đã hơn 8 giờ tối . Trời vẫn mưa ,không thèm mặc áo mưa , tôi lại một mình trở về giữa cơn mưa lất phất ….
. Cầu Phú Mỹ đợi hợp long
.Những rừng đước
.Ngày xưa là cơ quan cũ ... giờ không thể ngờ
.Trạm kiểm soát Thiềng Liềng
.Yên lặng
.Lâu lắm mới thấy một hàng rào râm bụt
.Lũ trẻ vùng sông nước bên hàng cây khô
.Ngõ vào nhà
.Bâng khuâng sắc phượng
.Trời sắp mưa
.Hoàng hôn trên sông
. Sắp tối ...mưa lâm râm
.Già hết rồi _ thủ trưởng cũ ( người đưa tay chào ) _ Anh Ba Phương
.Cười ngày gặp lại ...
Muốn nắm tay từng người bạn cũ của tôi mà nói rằng :Cám ơn một ngày để nhớ
Photo : gioheomay
Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2009
Chúc mừng sinh nhật tháng 5...
Tháng tư qua … Tháng năm bắt đầu bằng những bài thơ nhỏ Gió chúc mừng những người bạn của mình . Ngày tháng rồi cũng qua , ngày tháng luôn vô tình …Ta nhận của cuộc đời quá nhiều, cả niềm vui , cả nỗi buồn và cám ơn cuộc đời vì điều đó .
Món quà nhỏ thay lời chúc mừng , thay ly rượu nồng mừng sinh nhật những người bạn ..những người bạn lớn ( Bác Từ , Gió Đông) và những người bạn nhỏ ( Khói Cao Nguyên , Thái , Remil) . Chúc niềm vui , an nhiên và hạnh phúc .
BÁC TỪ ( Ngày 1.5 ) Chúc mừng sinh nhật Bác Từ ta
Tiếng mõ thiện nhân thắng ác tà
Tiếng chuông chính nghĩa thơm công lý
Tiếng cười thanh thản khắp gần xa
Thơ tứ họa cùng thi nhân khách Tháng ngày vui thú rượu cùng hoa
Tháng năm, ngày một mừng sinh nhật
Một áng thơ say ..một chút quà .
KHÓI CAO NGUYÊN ( Ngày 7.5)
Đời rộng mênh mông Khói lượn quanh
Này thơ , này nhạc ..này yến oanh
Này chút ngất ngây hồn lãng tử
Này tình bảng lảng khắp xa gần
Năm tháng còn dài ..lòng còn trẻ
Đất trời còn rộng … hồn còn xanh
Khói cứ thong dong cùng trời đất
Công danh , duyên kiếp sẽ vươn cành .
GIÓ ĐÔNG ( Ngày ? .5 )
Lững thững đi qua ngọn Gió Đông
Nhìn ngắm tha nhân , thả chút lòng
Nghiêng bút …lôi đầu phường ác bá
Chao ngòi …móc cổ lũ tham công
Đời đã mệt nhoài lòng vẫn thổi
Chân mòn nhưng dạ vẫn chưa xong
Tháng năm, lời chúc mừng sinh nhật
Chúc tâm trong vắt , dạ như đồng …
THÁI _ TIA NẮNG XANH ( ?.5 )
Mặt sáng như sao …dạ rối tinh
Giấc mơ cổ tích đẫm hương tình
Liếc mắt nhìn đời …say túy lúy
Nhoẻn cười ngất ngưởng nỗi buồn tênh
Ngông nghênh đi giữa trời và đất
Thả chút phiêu linh với chút tình
Tuổi đời trong vắt , hồn trong vắt
Phơi phới diệu kì tia nắng xanh
REMIL ( 14.5 ) Hào sảng thênh thang một tiếng cười
Nỗi buồn thấp thoáng giữa niềm vui
Chút tình thơ trẻ mang mang nhớ
Mười năm ngoái lại người xa người
Tay ôm tình lớn lung linh nghĩa
Chân bước chênh vênh nỗi nhớ đời
Thôi nhé thì thôi … vàng phai đã
Tiếng cười ngân mãi nỗi chơi vơi
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


.jpg)