Thứ Hai, 13 tháng 10, 2008

Bất chợt một vầng trăng...

Vừa cúp điện nửa giờ … trăng bỗng đẹp đến ngẩn ngơ . Tôi đứng ngoài ban công nhìn mảnh trăng vàng choạch trên nền trời , trăng không đủ soi sáng con ngõ nhỏ vắng hoe , cái thứ ánh sáng nhờ nhờ bỗng làm tôi sờ sợ , những bóng cây thẫm lại , trời không gió nhưng se lạnh . Đêm lặng .


Tôi cầm máy ảnh chộp lấy ánh trăng đêm … mới biết trăng xa … trăng cao… trăng kiêu hãnh là thế . Đêm trong ngần… trăng cũng trong ngẩn lòng mình cũng hóa trong ngần trước vẻ đẹp đến nao lòng của trăng và của đêm .

Photobucket

Trăng trong ngần và đêm trong ngần

Photobucket

nhìn lén

Cả tuần tôi cắm đầu vào việc , …chạy theo đời cơm áo đến mệt nhoài. Ngày bận rộn , đêm trơ mắt bên mấy cái giáo án điện tử , công việc cuốn mình … không có khái niệm ngày đêm , thỉnh thoảng lại cứ phải giải thích khi nghe tiếng cằn nhằn của mẹ “ … làm gì mà tối tăm mặt mũi ” . Nếu mẹ mà biết tôi làm việc bao đồng chắc bà hát hoài đến nhức đầu .

Điện có lại , ánh sáng của cái đèn dưới con ngõ nhỏ bật sáng ,vài sợi mây mảnh chờn vờn quanh bóng trăng . Trăng bỗng buồn hơn dưới bóng điện chói lòa . Cái ngõ nhỏ vẫn vắng …vẫn buồn .Lạnh, lạnh co vai .

Photobucket

ngõ vắng

Cám ơn nửa giờ cúp điện để bỗng những mệt nhoài tan dưới ánh trăng trong .

Đọc tiếp ...

Hồ Tĩnh Lặng


Tĩnh lặng , tôi yêu cái tĩnh lặng của nơi đây. Không gian xanh - cái màu xanh của lá non cứ biêng biếc ngúng nguẩy trong cái nắng nhẹ cuối thu . Có tiếng ríu rít của lũ chim trong vòm lá nhưng không nhìn thấy bóng .
Tôi nhìn đám dây leo âu yếm quấn chằng chịt quanh một thân cây lớn rồi dịu dàng buông nhẹ ,lả lơi thành một bức màn màu lá mạ trước mặt mình .Ngoài kia , mặt hồ xanh , phẳng lặng như mặt gương . Buổi sáng êm đềm đến lạ .

Photobucket

Thi thoảng tôi cứ thích đến một nơi chốn như thế …một nơi thật tĩnh lặng , những bận rộn đời thường tôi bỏ ngoài kia … ngoài những con đường đầy bụi , những dòng người vội vã để im lặng nhìn màu xanh của lá , của mặt hồ ,của rừng cây nhỏ phía xa và … lại nghĩ về một nơi có nhiều giấc mơ hoa từ ngày thơ ấu .

Bên kia hồ , một cánh rừng tràm nhỏ đứng lặng yên ,gợi nhớ những cánh rừng lướt qua tầm mắt trong những chuyến đi về ngày xưa ,những cánh rừng nhiều hoa bằng lăng tím ngát những ngày còn đi dạy ở một nơi cách xa thành phố hơn trăm cây số , nhớ con dốc tên Hương những ngày lội mưa về nghe Xuân hát nhỏ …mưa vẫn mưa bay ….Cánh rừng trông hiền thế nhưng người ta bảo có nhiều bất trắc , cuộc sống bây giờ bất trắc khắp nơi … màu xanh đôi khi không còn thanh bình nữa . Uh , thì ngay cả lòng mình đôi lúc cũng không còn màu xanh , cũng ngả nghiêng với bao dấu hỏi nghiệt ngã cơ mà .

Photobucket

An ngồi cạnh tôi , kiên nhẫn nghe tôi nói về những bất trắc , về những chia xa , về những được mất , những chênh vênh của chính tôi – những điều tôi luôn cảm nhận thật rõ , thật đau nhưng cũng thật bình thản – Cho dù thế nào thì mọi cái hôm nay cũng luôn mỏng manh An nhỉ ?

Một sáng trong lành … tôi gọi nơi đây là Hồ Tĩnh Lặng .

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2008

Ngẫm nghĩ...mà buồn.

Từ đầu năm học đến giờ giáo viên trường tôi mà có lẽ giáo viên các trường bạn cũng điên đầu vì các văn bản chuyên môn nhất là văn bản hướng dẫn chỉ đạo DẠY HỌC CÁ THỂ HÓA . Cách đây vài năm ngành GD cũng đã nắn gân chúng tôi bằng cái gọi là ĐỔI MỚI PHƯƠNG PHÁP DẠY HỌC trong đó HS được coi là trung tâm , vai trò tập thể được đề cao , hoạt động nhóm được đưa ra bàn cãi , xây dựng ,nhằm giúp HS cùng nhau tìm hiểu bài , cùng góp công trong hoạt động học tập để lãnh hội kiến thức mới , vai trò người thầy chỉ là người hướng dẫn và tổng kết lại những kết quả do chính tập thể học sinh tìm tòi khai phá .


Trong tình hình đất nước còn khó khăn , cơ sở vật chất còn thiếu thốn , GV đã phải đánh vật với chương trình để thực hiện cái gọi là đổi mới , những tiết học với bao nhiêu hình thức được đưa vào đôi lúc cứ như đóng một vở kịch vụng về đến buồn cười . Chưa kịp hoàn hồn lại đến việc DẠY HỌC CÁ THỂ HÓA - bây giờ thì vai trò cá nhân của từng học sinh lại được quan tâm - như cách phát biểu của Nguyên thứ trưởng bộ GD Đặng Huỳnh Mai : Sự đổi mới phương pháp chẳng qua là trả lại bản chất của quá trình GD , tức là sự quan tâm của thầy cô giáo đối với từng đứa trẻ . Và đây cũng chính là vì số phận của mỗi con người .


Số phận của mỗi con người được GD quan tâm bây giờ thì hơi muộn … nhưng để làm được những cái mà ngành yêu cầu thì lại quá sớm . Đổi mới không thể là một sự chấp vá , đổi mới không thể là một sự bắt chước , không thể là một sự tâm đắc từ cái nhìn cá nhân để rồi đòi hỏi cả một guồng máy phải vận hành theo cái hứng thú cá nhân trong một sớm một chiều ….. Số phận những đứa trẻ không thể chỉ là sự quan tâm bắt đầu từ một sự bắt chước . Văn bản lần nào cũng nêu đủ những khó khăn của ta về phương tiện dạy học , sĩ số học sinh , cách đào tạo những người thầy v..v…so với các nước tiên tiến khác khi thực hiện đổi mới phương pháp dạy học , ngay cả sách GK cũng còn nhiều vấn đề bàn cãi ..vậy mà chỉ bằng một văn bản chỉ đạo …nghe chừng nhẹ như lông hồng lại làm đám GV chúng tôi hết lần này đến lần khác ngán ngẩm, ngơ ngác .”.Trời !dạy theo hướng cá thể là làm sao ta ?” . Thực hiện làm sao được khi sĩ số lớp thì đông , trường lớp thì chật chội , phương tiện dạy học còn nghèo nàn , chương trình thì nặng nề ,GV thì chỉ được hướng dẫn qua loa .Nghe đâu một vài trường Quận bạn được SGD thanh tra đột xuất bị đánh te tua , bị quay như con dế khi nói đến cá thể hóa trong dạy học GV cứ ngơ ngác như thẳng mán lên kinh …


Giáo dục không phải là làm đầy một thùng chứa mà là thắp lên một ngọn lửa.. (William Butlee Yeats) ,ngọn lửa phải được thắp lên một cách cẩn trọng từ chính những người thầy thì mới có sức lan tỏa đến từng tâm hồn trong trẻo của đám trẻ thơ …không thể có ngọn lửa lung linh làm rực rỡ tâm hồn và tri thức đám trẻ khi chính người thầy chỉ là ngọn tù mù buồn bã . Vẫn biết GD của ta còn nhiều bất cập , còn nhiều khó khăn nhưng những chỉ đạo theo hướng chấp vá chỉ cho thấy cái lóng ngóng tội nghiệp thậm chí bất lực, hụt tài của những người có trách nhiệm . Bộ chỉ đạo Sở , Sở chỉ đạo Phòng , Phòng chỉ đạo Hiệu trưởng , Hiệu trưởng chỉ đạo GV … đến chúng tôi -những người GV - thì con đường sáng vẫn còn trong mơ …nên đến đám nhỏ ,con đường vẫn còn tăm tối quá ! Buồn ! Tức ! Giận ! Hận ! hmmmm!

Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2008

Thơ Trần Dạ Từ ...ngày tôi vừa lớn




Hôm nào vào blog của Đinh Lê Vũ tình cờ được đọc lại mấy bài thơ tình của Trần Dạ Từ - những bài thơ thuở cái nhìn còn trong veo , thuở phố phường còn tung bay áo lụa , thưở nỗi buồn chỉ mỏng mảnh như tơ trời , nỗi nhớ chỉ đủ lung linh trong những trang nhật ký viết lén . Thuở tình yêu chỉ nhẹ như ngọn gió lùa qua khung cửa sổ những tối học bài hay ngập ngừng như những tờ thư bỏ vội trong hộc bàn .Những bài thơ tình ngày tôi vừa lớn sao mà dễ thương đến lạ !


Năm lớp mười hai , một buổi sáng đến trường , tôi thấy có bài thơ viết nắn nót bỏ trong hộc bàn chỗ tôi ngồi …một bài thơ tình của Trần Dạ Từ kèm theo một ghi chú nhỏ “ tặng HD” , tôi yêu ngay bài thơ khi đọc đến nỗi chẳng quan tâm ai là người bỏ nó trong hộc bàn tôi nữa , cho đến bây giờ đó vẫn còn là câu hỏi lửng lơ : chẳng biết tên bạn nào lớp tôi đã để lại một bài thơ dễ thương như thế để từ đó bỗng dưng tôi thích đọc những bài thơ tình của Trần Dạ Từ .


Thuở làm thơ yêu em
Trời mưa chưa ướt áo
Hoa cúc vàng bên thềm
Gió mây lưng bờ giậu


Chiều sương đầy bốn phía
Lòng anh mấy ngã ba
Tiếng đời lên rất nhẹ
Nhịp sầu lên thiết tha


Thuở làm thơ yêu em
Cả dòng sông thương nhớ
Cả vai cầu tay nghiêng
Tương tư trời thành phố


Anh đi rồi lại đến
Bài thơ không hết lời
Bao nhiêu lần hò hẹn
Sớm chiều sao xa xôi


Mười bảy năm chợt thức
Bây giờ là bao giờ
Bàn tay trên mái tóc
Nghìn sau còn bâng quơ
( Thuở làm thơ yêu em – Trần Dạ Từ )


Ngày ấy tôi , Thu Sâm , Đông Hạnh thường hay chép những bài thơ tình của các thi sĩ , cả những bài thơ tình vụng dại của mình và bạn bè mình nữa -những bài thơ bằng mực tím – vào cuốn vở học trò - Tuổi trẻ chúng tôi ngày ấy sống với nhiều ưu tư , nhiều mất mát nhưng sao lãng mạn , sao bềnh bồng đến thế .Tình yêu tuổi học trò cứ ngan ngát màu mây ,cứ xuyến xao như nhấp chút men rượu ngọt chỉ đủ chếch choáng mà không say mèm .


Mỗi mùa hè ..rưng rức màu phượng đỏ , chúng tôi cũng hiểu phía trước là biết bao bất trắc ,là lũ chim non sẽ tản mác khắp nơi ,là những mất còn luôn luôn chờ đợi , là mùa sau có thể trống vắng một chỗ ngồi … là ngơ ngác một vài đôi mắt lá .Bạn bè giờ đứa còn ,đứa mất và có thể người bạn trai đã bỏ lại bài thơ tình ngát hương trong hộc bàn tôi dạo ấy cũng không còn … nỗi buồn giờ không chỉ mỏng manh sương khói , nỗi buồn giờ mênh mông ..


Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang.
Vườn xanh, cỏ biếc, trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông.

Trên môi ta, vạn đóa hồng
Hôn em trời đất một lòng chứa chan.
Tiếng cười đâu đó giòn tan.
Nụ hôn ngày đó miên man một đời.

Hôm nay chợt nhớ thương người
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh
Trưa vàng, cỏ biếc , vườn xanh
Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa.
( Nụ hôn đầu – Trần Dạ Từ )

Tôi đã qua một thời mới lớn mênh mang với bao bài thơ tình quá đẹp để không ít lần vời vợi nhớ thương .


Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2008

Tháng mười ...tôi tìm một tâm bão .

Chào tháng mười ... tháng mười vẫn còn những cơn mưa lang thang từ những cơn bão lạ .Tôi được nghe ai đó bảo trong bất kì một cơn bão nào cũng có một nơi bình yên nhất đó là tâm bão . Buổi chiều âm u , bầy chim sẻ không về như những hôm trời nắng ráo , nhìn ra một khoảng trời nhỏ từ khung cửa sổ tôi thấy chỉ có hai chú sẻ ríu rít bay lượn trên nóc nhà , trên những đường dây điện chằng chịt , trên những bóng cây chiều lặng gió ... chúng có tìm thấy bình yên ?



Tháng mười , công việc sẽ nhiều hơn tháng chín .Đôi lúc cứ chực đổ . Vài người quen cứ bảo:" Nhìn cô nhỏ bé thế mà làm việc thấy sợ !" Uh , đôi lúc tôi cũng thấy sợ mình . Thi thoảng lại cứ thèm... giá mà có một cơn bệnh nặng để có thể bỏ công việc một cách hợp pháp , không áy náy , không bận lòng ...không ngoái đầu với chồng chất những âu lo .

Thi thoảng lại cứ thèm một chuyến đi - một mình - như cái lần lang thang một mình qua những con phố ở Đà Lạt , vào cà phê một mình nhìn thiên hạ qua lại ,nhìn nhành lan tím biếc một mình nghĩ đến nỗi cô đơn , nghe " chiều nay em ra phố về..." một mình với chút vàng phai , co đôi vai một mình nghe cái lạnh tràn mênh mông . Cứ muốn đến tận cùng cái một mình để biết nỗi buồn lay lắt cỡ nào , để biết lòng mình xao xác đến đâu ?


Tháng mười ,cuộc sống lại nặng nề hơn với những ràng buộc ,những quy luật điên rồ một cách...buồn cười .Lại cứ phải lao theo những điều mà mình thấy phi lý , thấy chán ngán , thấy muốn đập vỡ , lao vào một cách vô cảm , lao vào một cách buông xuôi ...Tháng mười ơi , tôi cứ ngơ ngác đi tìm một tâm bão .
Tháng mười ,không thể bình yên trong những ngày mưa ngồi nhìn con ngõ nhỏ lênh láng nước , bắt đầu u mê trong chồng sổ sách dày đặc chữ viết , trong các kế hoạch loằng ngoằng , trong những bài giáo án vắt kiệt sức mình , trong những tiết dự giờ mệt mỏi , trong những khuôn mặt người được gọi là thanh tra ...sao mà tôi ghét họ thế nhỉ ?


Tháng mười , ngày tháng sẽ dài hơn ... và tôi lại ngơ ngác đi tìm một tâm bão ... Tâm bão ơi !



Đọc tiếp ...